Khi Đôi Mắt Chẳng Còn Yêu Hận

Chương 8



Trên đường quay trở lại văn phòng, bên tai tôi toàn là những tiếng bàn tán xôn xao, chỉ trỏ.

Chuyện xảy ra trong phòng họp vừa rồi đã sớm bị những kẻ có tâm địa truyền tai nhau đi khắp công ty.

"Nghệ sĩ do chị Tô dẫn dắt đều phát triển rất ổn định, Cố tổng đúng là bị mắt mờ rồi."

"Nói bậy nào, rõ ràng là bị mỹ nhân làm cho mê muội."

"Mà chẳng phải hai người họ đang yêu nhau sao? Ai mà không biết chuyện Tô Chân Chân hẹn hò với Cố tổng cơ chứ?"

Nhật Nguyệt

"Chuyện ngày hôm nay xảy ra thì tôi chịu chẳng hiểu nổi nữa."

"Yêu nhau và kết hôn có giống nhau đâu? Rõ ràng Trần đại tiểu thư mới là đối tượng kết hôn ngầm định của Cố tổng, hôm nay chẳng qua là đòn phủ đầu thôi."

"Chính thất đối đầu tiểu tam, hai người họ ai là chính thất, ai là tiểu tam đây?"

……

Tôi cố gắng thẳng lưng bước đi.

Nhưng trái tim lại đau đớn như bị d.a.o cứa vào từng nhát.

Đến cả người ngoài còn nhìn ra rõ mười mươi, vậy mà Cố Trạch thực sự không biết những việc anh ta làm sẽ đẩy tôi vào trung tâm của bão dư luận như thế nào sao?

Anh ta biết, nhưng anh ta vẫn làm.

Thôi bỏ đi, người đàn ông này, tôi không cần nữa.

Tôi rảo bước nhanh hơn để rời đi, muốn quay lại văn phòng thu dọn đồ đạc của mình.

Nhưng vừa đẩy cửa ra, tôi đã thấy đồ đạc của mình toàn bộ bị ném vứt lăn lóc ở trong góc.

Trần Lan đang ngồi trên chiếc ghế văn phòng mà tôi vẫn hay ngồi, còn chiếc gối ôm tựa lưng của tôi thì bị ném thẳng vào thùng rác.

Cô ta nương theo tầm mắt của tôi nhìn qua đó.

"Mấy thứ hàng vỉa hè, vứt thì cũng vứt rồi."

Đó là chiếc gối ôm từ hồi tôi và Cố Trạch mới bên nhau, anh ta nhân nhượng tôi, cùng tôi đi dạo chợ đêm. Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm vào chiếc gối ôm thủ công, anh ta hỏi:

"Em thích cái này à?"

"Thích ạ." Tôi không chút do dự gật đầu.

"Hồi mẹ em còn sống, bà từng khâu cho em một chiếc, sau này lúc chuyển nhà thì bị mất. Bà từng hứa sẽ khâu lại một chiếc khác tặng em, nhưng sau đó, trên đường đi đón em, bà gặp t.a.i n.ạ.n giao thông..."

Cố Trạch im lặng không nói gì.

Tôi không muốn anh ta phải buồn lây theo mình liền bảo: "Đi thôi, em mời anh ăn đồ nướng. Thịt xiên nhà dì Lý tươi ngon lắm, đưa anh đi nếm thử."

Ngày hôm sau khi đẩy cửa văn phòng ra, trên chiếc ghế làm việc của tôi đã chễm chệ chiếc gối ôm này từ bao giờ.

Lúc đó nước mắt tôi cứ thế rơi xuống không ngừng.

Anh ta luôn biết cách nắm bắt lòng người như thế.

Cố Trạch khẽ ôm lấy tôi dỗ dành: "Sau này em còn có anh mà..."

Hóa ra, tất cả cũng chỉ là một lời hứa suông.

Tôi hoàn hồn trở lại, bình thản nói: "Cô nói đúng, rác rưởi thì đúng là nên để trong thùng rác."

"Cô..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Không đạt được phản ứng như mình mong muốn, Trần Lan có chút không cam lòng.

Cô ta đứng dậy, thong thả tiến lại gần tôi:

"Cuối cùng cũng nhận thức được bản thân mình là rác rưởi rồi sao? Có phải cô vẫn chưa nhìn rõ vị trí của mình không?”

"A Trạch định sẵn là của tôi, tôi thích anh ấy suốt mười năm trời rồi.”

"Tôi chỉ ra nước ngoài xem thử anh ấy có đuổi theo hay không thôi, vậy mà cô đã thừa cơ chen chân vào.”

"Tô Chân Chân, cô nghĩ A Trạch thật sự yêu cô sao? Có muốn thử xem anh ấy sẽ chọn ai không?"

Tôi khó hiểu nhìn cô ta.

Tôi lùi lại một bước, nhưng lại bị cô ta lao đến va trúng, ngã nhào thật mạnh xuống đất.

Trong lúc hoảng loạn, tôi vô thức túm lấy cô ta một cái.

Bụng tôi đột nhiên đau đớn dữ dội không thể nhẫn nhịn nổi, mồ hôi lạnh rịn ra từng hạt lớn.

Trong tầm nhìn đang mờ đi vì đau đớn, tôi thấy một bóng người vừa hét lớn vừa lao vào phòng.

Tôi ôm c.h.ặ.t lấy bụng, đưa tay quệt bừa vệt mồ hôi đang chảy dài trên trán.

Người đàn ông vóc dáng cao lớn, bả vai vững chãi lực điền.

Là Cố Trạch.

Không mờ mịt nghĩ ngợi được gì khác, tôi không nhịn được mà cất tiếng gọi: "Cố Trạch..."

Thế nhưng Cố Trạch lại nhìn thẳng về phía trước, bước qua người tôi mà không thèm liếc mắt lấy một cái, gương mặt đầy hoảng hốt ôm chầm lấy Trần Lan: "Lan Lan, em sao thế này?"

Trần Lan khóc lóc thút thít nói:

"A Trạch, đau quá.”

"Anh đừng trách chị Chân Chân đẩy ngã em, chị ấy không cố ý đâu.”

"Ai bảo em chưa được chị ấy cho phép đã tự ý vào văn phòng, lại còn động vào đồ của chị ấy cơ chứ.”

"A Trạch, em làm sai rồi, anh đừng trách chị ấy nhé."

Cố Trạch lạnh lùng nhìn tôi: "Tô Chân Chân, em có tức giận gì thì cứ nhắm vào anh này, trút giận lên Lan Lan làm cái gì chứ."

"Cố Trạch, không phải tôi..."

Tôi cảm nhận được một dòng chất lỏng ấm nóng ướt đẫm giữa hai chân, vùng bụng như bị một bàn tay vô tình nhào bóp, cào xé, gương mặt tôi cắt không còn một giọt m.á.u.

"Cố Trạch, đưa tôi đến bệnh viện, cầu xin anh..."

Ánh mắt Cố Trạch có chút do dự, khẽ tiến lên phía trước một bước, nhưng lại bị người con gái trong lòng giữ c.h.ặ.t lấy.

"A Trạch, đau quá, tay em gãy rồi phải không, em sợ lắm..."

Người đàn ông lập tức cúi đầu dỗ dành: "Lan Lan đừng sợ, anh đưa em đến bệnh viện ngay."

Anh ta bế bổng Trần Lan lên, không thèm nhìn tôi lấy một lần, vội vã chạy biến ra ngoài.

Tôi khó nhọc bò từng chút một ra đến cửa, dùng hết sức bình sinh để đẩy cánh cửa ra.

Nhiều năm về sau, mỗi khi Cố Trạch nhớ lại cảnh tượng ngày hôm nay, anh ta đều hận không thể tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t chính mình của lúc đó.

Nỗi hối hận giằng xé khiến anh ta đêm đêm không thể chợp mắt.