15.
Mãi cho đến một ngày nọ, tôi lang thang đến một ngôi làng quen thuộc.
Cô bé chăn bò ngồi trên sườn đồi gào khóc ầm ĩ, dưới mí mắt có một nốt ruồi son nhỏ.
Giống như trong ký ức, tôi cũng từng mang dáng vẻ này.
Một thanh niên tóc bạc trắng hiện ra phía sau lưng cô bé, xòe lòng bàn tay đưa cho cô bé một viên kẹo.
"Em đang khóc chuyện gì thế?"
Chàng dịu dàng lên tiếng hỏi.
Cô bé vừa khóc vừa nấc cụt.
"Tại sao em trai em tên là Diệu Tổ, còn em lại bị gọi là Phán Nhi?"
"Em không thích cái tên này, em muốn có một cái tên thật hay cơ."
Thuở ấy đúng độ cuối xuân, hoa ngô đồng đã tàn úa.
Thanh niên tóc bạc khẽ b.úng tay một cái.
Hàng ngàn vạn đóa hoa ngô đồng tựa như những cánh bướm chao lượn, bay lả tả phủ kín cả khe suối.
Núi xanh um tùm, ôm trọn lấy sắc xuân.
"Đồng hoa bán lạc thời, phục đạo chính tương tư." (Khi hoa ngô đồng rụng một nửa, lại là lúc chìm trong tương tư).
Chàng khẽ ngâm một câu thơ, sau đó quay đầu mỉm cười nhìn cô bé.
"Từ nay về sau em tên là Hạ Đồng, có chịu không?"
"Có tên rồi là sẽ có nhà thôi."
Trong lòng tôi cuộn trào như cuồng phong thịnh nộ, dời non lấp biển gào thét kéo tới.
Từng hồi chuông chiều vang vọng, tôi như xuyên qua cõi hư không, chạm tay vào người từ phương xa dấn bước tìm đến.
Thế giới như đảo lộn ngả nghiêng.
Có cố nhân gõ nhẹ cửa lòng, xua tan đi nửa đời gió tuyết trong tôi.
Nước mắt lã chã rơi xuống lòng bàn tay tôi.
Hạ Đồng, tôi tên là Hạ Đồng.
Giấc mộng hư vô ầm ầm sụp đổ.
Rốt cuộc tôi cũng đã nhớ ra, người đầu tiên đặt tên cho mình là ai.
Có tên rồi là sẽ có nhà.
Bây giờ, tôi phải về nhà thôi.
16.
Lúc tỉnh lại lần nữa, tôi bắt gặp một đôi mắt ti hí sưng húp.
Bọ cạp tinh khóc đến mức mắt cũng sưng to ra luôn.
Năm trăm năm quá đỗi đằng đẵng, đằng đẵng đến mức tôi cứ ngẩn ngơ mãi.
A Chiếu vừa mừng vừa kinh ngạc, thở ra hẳn một bong bóng nước mũi.
"Tỷ tỉnh rồi! Đại ca suýt chút nữa là băm vằm đệ ra luôn đó!"
Ngay sau đó cậu ta liền bị hất văng ra, Yến Tuy trông tiều tụy đi rất nhiều, cả người gầy gò ốm yếu đến khó tin.
Tay tôi vuốt ve gò má chàng, cổ họng nghẹn lại.
"Nàng về rồi."
Yến Tuy ôm c.h.ặ.t lấy tôi, vùi đầu vào vai tôi khóc nức nở không thành tiếng.
Nước mắt thấm ướt đẫm y phục.
Tôi vỗ về vuốt tóc chàng, vỗ nhẹ an ủi.
Mái tóc đen không trở lại, vẫn cứ là một màu bạc trắng.
"Tóc của chàng..."
Chàng ghì c.h.ặ.t tôi trong lòng, giọng nói rầu rĩ.
"Không sao đâu, ta không còn là sơn thần nữa rồi."
Tôi kinh ngạc hít một hơi lạnh, chàng lại vội vàng giải thích: "Vốn dĩ ta tự tu luyện thành sơn thần, sau khi khoét tim thì tu vi giảm sút mạnh, mấy năm nay ta cũng trừ khử được không ít yêu ma quỷ quái lộng hành, coi như có chút công lao."
"Nàng quay về năm trăm năm trước, cuốn vào nhân quả của hai ta năm xưa, vốn dĩ sẽ vĩnh viễn không thể nào quay lại được nữa. Ta đã dùng vị trí sơn thần cùng công lao bao năm qua để đ.á.n.h đổi, đổi lấy việc nàng được trở về bên cạnh ta."
"Từ nay về sau ta không còn là sơn thần nữa, chỉ là một yêu rắn bình thường thôi."
Tôi đã hiểu, đau lòng ôm ghì lấy chàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nói đến đây Yến Tuy lại có chút đắc ý.
Chàng ngẩng khuôn mặt vẫn còn vương vệt nước mắt lên cười với tôi.
"Nhưng ta vẫn là yêu tinh nhé, là yêu rắn lợi hại nhất."
Tôi phì cười thành tiếng.
"Đúng đúng đúng, lợi hại y như chú rắn đen nhỏ năm trăm năm trước vậy."
Chàng thẹn quá hóa giận đòi c.ắ.n tôi, nhưng lại không nỡ, chỉ đành trút giận lên đầu A Chiếu.
Chàng nghiến răng nghiến lợi, âm u hỏi A Chiếu đang nhìn chằm chằm bằng ánh mắt hừng hực.
"Xem đã mắt chưa?"
Tôi ghi thù, cũng chỉ muốn tẩn cho A Chiếu một trận.
"Lúc trước cậu bảo cái gì mà lấy tim đổi tim? Hả? Toàn nói xằng bậy! Toàn xúi bậy xúi bạ!"
Lúc đó ý của cậu ta là nghĩ cách xem có thể lấy lại tim hay không, thế mà thốt ra miệng lại nghe như đang định mưu sát tôi vậy.
A Chiếu biến lại thành bọ cạp, vểnh đuôi chuồn thẳng.
Yến Tuy mãn nguyện đặt một nụ hôn lên môi tôi.
"Kẻ chướng mắt cuối cùng cũng cút rồi."
17.
Trong một tháng tôi mất đi ý thức, trong làng đã xảy ra rất nhiều chuyện.
Hạ Diệu Tổ và bố tôi kẻ thì đứt tay người thì gãy chân, biến thành phế nhân chỉ có thể há miệng chờ mẹ tôi hầu hạ.
Nhưng bà ta lại bị câm, giao tiếp lúc nào cũng mang đến phiền toái.
Hai gã đó ngày càng bực dọc, suốt ngày lấy bà ta ra làm bao cát trút giận.
Yến Tuy cuống lên, "bùm" một tiếng biến thành một con rắn nhỏ đen tuyền lấp lánh ngũ sắc.
Rắn ngũ sắc châm một mồi lửa đốt cháy căn nhà, hai kẻ kia không trốn ra được nên đã bị thiêu rụi.
Còn bà ta do có vấn đề về thần kinh nên đã bị đưa vào bệnh viện tâm thần.
Tôi được chia sẻ tuổi thọ của Yến Tuy, cơ thể cũng ngày một khỏe mạnh hơn.
Có điều đến lúc khai giảng, tôi phải lên thành phố đi học, chàng cứ lăn lộn ăn vạ đòi đi theo bằng được.
A Chiếu ở bên cạnh cũng ầm ĩ đòi đi cùng.
Cuối cùng tôi đành phải đồng ý cho một rắn một bọ cạp này đi theo.
Với điều kiện là không được tùy tiện hiện nguyên hình dọa người.
Cả rắn đen và bọ cạp đều rất thích ăn kem tôi mua.
A Chiếu ăn xong sẽ vui sướng lăn lộn trên mặt đất, ồn ào đòi ăn thêm.
Còn Yến Tuy ngoài mặt thì tỏ vẻ khinh thường, nhưng thực chất lại lén lút ăn vụng lúc tôi không để ý.
Liếm một miếng, rồi lại l.i.ế.m thêm miếng nữa.
Lại một năm nữa độ cuối xuân.
A Chiếu hò reo mừng rỡ, đuổi theo chim sơn tước chạy khắp núi.
Tôi và Yến Tuy sánh vai đứng trên bờ ruộng, ánh nắng ấm áp rọi xuống đôi vai hai người.
Chàng đột nhiên mỉm cười quay đầu sang, mái tóc bạc rạng rỡ lấp lánh.
"Kết hôn với ta nhé?"
Lần này không có thỏi vàng nhỏ nào cả.
Chỉ có một chiếc nhẫn nằm im lìm trong lòng bàn tay chàng.
"Ta đã âm thầm quan sát rồi, con người cầu hôn dường như đều dùng nhẫn."
"Trách lần đầu tiên ta ngốc quá, chỉ biết đem vàng ra tặng."
Chiếc nhẫn có kiểu dáng vô cùng xinh đẹp.
Tôi đeo lên tay, mỉm cười với anh.
"Chỉ cần là chàng, em đều sẵn lòng."
Trong một hạt bụi chứa đựng cả ba ngàn thế giới, nửa khoảnh khắc trôi qua dài tựa tám vạn mùa xuân.
Chàng đan c.h.ặ.t mười ngón tay với tôi, hệt như cái cách chiếc đuôi rắn cuốn lấy mắt cá chân năm nào.
Năm trăm năm chỉ như một cái chớp mắt.
Khi hoa ngô đồng rụng một nửa, lại là lúc chìm trong tương tư.
(Hoàn)