Khi Hoa Ngô Đồng Rụng Quá Nửa

Chương 9



 

Đứa em trai nhỏ tuổi của cô đã biết cố tình tè dầm ra giường, để đổi lấy một trận đòn roi tàn nhẫn giáng xuống người chị gái.

 

Thế là Yến Tuy ra tay.

 

Hạ Diệu Tổ chỉ bị ốm sốt nhẹ một trận.

 

Nhưng Yến Tuy lại vì dùng pháp thuật lên người phàm mà bị sét đ.á.n.h, mất đi một chiếc vảy nơi ch.óp đuôi.

 

Huống hồ vì đã khoét tim, lúc này chàng chỉ mang hình hài của một đứa trẻ.

 

Chàng đáng thương nằm bẹp trong bụi cỏ, chờ đợi Hạ Đồng đang đội mưa lên núi hái t.h.u.ố.c vạch đám cỏ ra.

 

Nhìn thấy đôi mắt thân thuộc ấy, chàng bất giác mỉm cười.

 

Chàng thầm nhủ một câu: Nhìn xem, nàng ấy vẫn là nàng ấy.

 

Nước mắt tôi rơi tí tách trong lòng bàn tay.

 

Hóa ra là vậy.

 

Cái nhân gieo xuống từ năm trăm năm trước, nay đã kết thành quả của chúng tôi năm trăm năm sau.

 

Chàng đã vô số lần hướng về cõi trên, hướng về Thiên đạo mà cầu nguyện: "Ta nguyện hóa thành cầu đá, chịu năm trăm năm gió thổi, năm trăm năm nắng phơi, năm trăm năm mưa sa, chỉ cầu mong nàng ấy bước qua cây cầu này."

 

Chàng đã đợi tôi suốt năm trăm năm.

 

Sự luân hồi của tôi, là do chàng cất công cầu xin mà có được.

 

14.

 

Xuyên về năm trăm năm trước, tôi đã chứng kiến ngọn nguồn của mọi chuyện trong quá khứ.

 

Vậy thì ngay lúc này, cách duy nhất để cứu rắn đen, chính là ngăn cản chàng khoét tim.

 

Tôi không biết liệu khi quỹ đạo thời gian thay đổi, dưới sự trớ trêu của số phận, tôi của năm trăm năm sau có còn tồn tại hay không.

 

Tôi chỉ muốn cứu Yến Tuy.

 

Đài hoa sen tỏa ra vầng kim quang ch.ói lòa.

 

Khi mở mắt ra lần nữa, Hạ Đồng của năm trăm năm trước đang bị nhốt trong phòng chứa củi.

 

Vốn dĩ dù nàng không tình nguyện, bọn họ cũng sẽ trói gô nàng lại rồi đem giao đi.

 

Là do nàng đã tự rạch nát mặt mình khiến gã đồ tể không ưng nữa, nên hai mẹ con kia mới đ.á.n.h c.h.ế.t nàng.

 

Lúc tôi cởi trói cho nàng ấy, nàng ấy vẫn đang hôn mê bất tỉnh.

 

May mắn thay lúc này nàng ấy còn nhỏ tuổi, người lại gầy gò ốm yếu hơn.

 

Còn tôi làm việc đồng áng lâu năm nên sức vóc rất lớn.

 

Tôi vác nàng ấy lên vai, châm một mồi lửa đốt rụi căn nhà của bọn họ.

 

Ngọn lửa bùng lên ngút trời, khói đặc sặc sụa khiến người ta không mở nổi mắt.

 

Tôi cõng một Hạ Đồng khác đến miếu sơn thần, mồ hôi vã ra ướt đẫm cả người.

 

Hạ Đồng từ từ tỉnh lại, tôi liền đưa số bạc vừa trộm được từ chỗ nương nàng ấy cho nàng.

 

"Cầm lấy số bạc này rồi mau đi đi, sau này đừng bao giờ quay lại đây nữa."

 

Có lẽ vì bị khói lửa hun cho đen thui.

 

Nên Hạ Đồng không hề nhận ra dung mạo của tôi gần như giống hệt nàng ấy.

 

Nước mắt giàn giụa để lại hai vệt dài trên khuôn mặt nàng.

 

Nàng ấy khóc ròng, cảm kích rơi nước mắt nói lời cảm ơn tôi.

 

Trong ánh mắt chất chứa sự hoang mang về tương lai phía trước.

 

Tôi nắm lấy tay nàng ấy, kiên định truyền cho nàng ấy sức mạnh.

 

"Tôi tin cô, cô cũng phải tin vào chính mình."

 

"Dù ở bất cứ nơi đâu, cô cũng có thể sống thật tốt."

 

Nàng ấy rời đi.

 

Để lại trên nền tuyết hai dải dấu chân.

 

Biết đâu trong tương lai, nàng ấy và rắn đen vẫn sẽ gặp lại nhau.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cũng có thể, vĩnh viễn không bao giờ gặp lại nữa.

 

Can thiệp vào nhân quả của người khác ắt hẳn phải trả giá.

 

Cho dù người đó có là chính bản thân tôi.

 

Tôi phát hiện cơ thể mình đang dần trở nên trong suốt, không thể rời khỏi nơi này được nữa.

 

Tôi hóa thành một hư ảnh, trôi dạt trong thế giới này.

 

Tôi nhìn thấy những dân làng từng ngược đãi Hạ Đồng nay đã gặp quả báo.

 

Trời giáng thần phạt, cả ngôi làng bị lũ lụt nhấn chìm, chỉ những người lương thiện mới sống sót.

 

Kẻ làm ác đều bỏ mạng.

 

Tôi nán lại trong miếu sơn thần, nhưng rắn đen mãi vẫn không xuất hiện.

 

Tôi đợi chàng năm trăm năm, cũng vất vưởng lang thang suốt năm trăm năm.

 

Có lẽ vì thời gian đã quá đằng đẵng, đằng đẵng đến mức dòng sông ký ức cũng bắt đầu nhạt nhòa.

 

Tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi.

 

Sợ hãi rằng sẽ có một ngày mình quên mất rắn đen.

 

Quên mất việc đã từng có một người cũng chờ đợi tôi năm trăm năm như thế.

 

15.

 

Mãi cho đến một ngày nọ, tôi lang thang đến một ngôi làng quen thuộc.

 

Cô bé chăn bò ngồi trên sườn đồi gào khóc ầm ĩ, dưới mí mắt có một nốt ruồi son nhỏ.

 

Giống như trong ký ức, tôi cũng từng mang dáng vẻ này.

 

Một thanh niên tóc bạc trắng hiện ra phía sau lưng cô bé, xòe lòng bàn tay đưa cho cô bé một viên kẹo.

 

"Em đang khóc chuyện gì thế?"

 

Chàng dịu dàng lên tiếng hỏi.

 

Cô bé vừa khóc vừa nấc cụt.

 

"Tại sao em trai em tên là Diệu Tổ, còn em lại bị gọi là Phán Nhi?"

 

"Em không thích cái tên này, em muốn có một cái tên thật hay cơ."

 

Thuở ấy đúng độ cuối xuân, hoa ngô đồng đã tàn úa.

 

Thanh niên tóc bạc khẽ b.úng tay một cái.

 

Hàng ngàn vạn đóa hoa ngô đồng tựa như những cánh bướm chao lượn, bay lả tả phủ kín cả khe suối.

 

Núi xanh um tùm, ôm trọn lấy sắc xuân.

 

"Đồng hoa bán lạc thời, phục đạo chính tương tư." (Khi hoa ngô đồng rụng một nửa, lại là lúc chìm trong tương tư).

 

Chàng khẽ ngâm một câu thơ, sau đó quay đầu mỉm cười nhìn cô bé.

 

"Từ nay về sau em tên là Hạ Đồng, có chịu không?"

 

"Có tên rồi là sẽ có nhà thôi."

 

Trong lòng tôi cuộn trào như cuồng phong thịnh nộ, dời non lấp biển gào thét kéo tới.

 

Từng hồi chuông chiều vang vọng, tôi như xuyên qua cõi hư không, chạm tay vào người từ phương xa dấn bước tìm đến.

 

Thế giới như đảo lộn ngả nghiêng.

 

Có cố nhân gõ nhẹ cửa lòng, xua tan đi nửa đời gió tuyết trong tôi.

 

Nước mắt lã chã rơi xuống lòng bàn tay tôi.

 

Hạ Đồng, tôi tên là Hạ Đồng.

 

Giấc mộng hư vô ầm ầm sụp đổ.

 

Rốt cuộc tôi cũng đã nhớ ra, người đầu tiên đặt tên cho mình là ai.

 

Có tên rồi là sẽ có nhà.

 

Bây giờ, tôi phải về nhà thôi.

 

====================