5.
Con rắn đen thoi thóp cố mở mắt ra.
"Đừng khóc mà... ta không sao."
Chàng vùi đầu vào lòng bàn tay tôi cọ cọ lấy lòng, rồi lại cạn kiệt sức lực ngoẹo đầu xuống.
Tôi nâng niu cẩn thận ôm trọn lấy chàng.
"Yêu quái không phải là thần thông quảng đại lắm sao? Hu hu hu, sao chàng lại yếu ớt thế này?"
Cái ch.óp đuôi đen láy quấn c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.
"Ta không phải là yêu quái, ta là sơn thần."
Tôi trợn tròn hai mắt, nghĩ mãi không ra làm thế nào mà lại thành sơn thần rồi.
Yến Tuy dùng ch.óp đuôi gạt nhẹ những giọt nước mắt của tôi, bảo tôi đi lấy linh thảo cho chàng, chàng ngủ một giấc là khỏe lại ngay.
Dứt lời chàng lại lịm đi mất.
Tôi ba chân bốn cẳng đi bới t.h.u.ố.c trong cái rương nhỏ.
Chiếc rương chạm khắc hoa văn này ngày thường chàng nâng niu như bảo bối lắm, giờ lại bị tôi bới tung ra như một đống đồ vật kỳ dị.
Hai bức tượng nhỏ nặn bằng đất sét, nhìn kỹ lại thì ra chính là hình dáng của tôi và chàng.
Đồ vật trang trí con rắn nhỏ được khắc bằng gỗ.
Một mộc bài bằng ngọc nhỏ khắc hoa ngô đồng.
Vứt mấy cái món đồ lặt vặt linh tinh này sang một bên, cuối cùng tôi cũng moi ra được một cuốn sách cổ vẽ tay ở tít dưới đáy rương.
Chàng nói linh thảo được kẹp ở bên trong.
Tôi lật sách ra xem, trang đầu tiên lại đi nói về cấu tạo cơ thể.
Bên trên còn đính kèm một dòng chữ nhỏ —— "Rắn dưới năm trăm tuổi cấm xem".
May mà tôi không phải là rắn, lật lật xem xem chắc cũng không sao đâu nhỉ?
Lật tiếp ra sau, chiêu thức càng ngày càng phong phú, làm tôi xem đỏ mặt tía tai.
Tôi đút t.h.u.ố.c cho con rắn đen.
Trên cổ thư có ghi lại, trong trạng thái suy nhược, sơn thần không cách nào biến hóa hình người, cần phải tìm được tượng đất sét bản thể mới xong.
Để giúp chàng mau ch.óng bình phục, tôi ấp con rắn đen vào lòng n.g.ự.c.
Tiện chân đá văng cái thằng Hạ Diệu Tổ đang nằm bất tỉnh nhân sự ngáng đường ra như một con lợn c.h.ế.t.
Sau đó vội vã chạy thục mạng lên núi, tìm kiếm ngôi miếu sơn thần đã hoang phế mục nát từ lâu.
Giờ phút này đây, tôi cực kỳ thấy may mắn cho bản thân vì như được Triệu Vân nhập thể, toàn thân to gan lớn mật đầy mình.
Nói gì thì nói, cùng một con rắn đen sống chung dưới một mái nhà, người có khả năng thích nghi chịu đựng được như tôi đúng là không có mấy ai.
Ánh trăng rọi qua khe lá trong rừng, mờ mờ ảo ảo như tàn tuyết.
Tường ngoài của ngôi miếu sơn thần rách nát thê t.h.ả.m, nhìn có vẻ hiếm có dấu chân người, hương hỏa thưa thớt tàn lụi.
Bên trong lại không hề chăng đầy mạng nhện, bụi bặm như tưởng tượng, ngược lại còn sạch sẽ tươm tất vô cùng.
Rắn đen khôi phục được chút tinh thần, liền biến lại thành mỹ thiếu niên ngồi khoanh chân nhắm mắt trước bức tượng đất sét.
Tôi ngửa đầu lên nhìn trộm chằm chằm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dung mạo của bức tượng đất thực sự cực kỳ giống chàng, chỉ có điều trông trẻ trung hơn đôi chút.
Trông vậy mà lại khá tương đồng với dáng vẻ lần đầu tiên chàng bước vào giấc mộng của tôi khi tôi còn bé.
Lẽ nào lúc bấy giờ chàng đã là sơn thần rồi sao?
Ánh trăng chiếu rọi vào, tôi ngồi ngay cạnh con rắn đen, bất giác mải nghĩ vẩn vơ đến ngẩn ngơ.
"Đại ca!"
Giữa đêm đen tĩnh mịch muôn vật lặng thinh, bỗng nhiên có một tiếng gào hét đầy kích động vọng lại.
Ngoài cửa sổ nhô ra một bóng đen gầy gò bé tí teo.
Tôi giật b.ắ.n mình suýt chút nữa ngã lộn cổ xuống khỏi bệ thờ.
6.
Con rắn đen phản ứng cực nhạy, một tay đỡ lấy tôi.
Chàng he hé mi mắt nhìn chằm chặp trừng trừng cái bóng đen kia một cách lạnh lẽo.
"Ngươi dọa vợ ta sợ rồi đấy."
Dáng vẻ ấy so với ấn tượng về một con rắn đen dịu dàng đáng yêu trong đầu tôi quả thực trái ngược hoàn toàn.
Bóng đen ngoài cửa sổ tủi thân bĩu môi ra.
“Đại ca mở cửa với, là đệ đệ đây mà."
Yến Tuy gõ ngón tay một cái, chàng thiếu niên vừa xô cửa xông vào "bốp" một tiếng biến ngay thành một con bọ cạp.
Tôi sớm đã chai mặt với cảnh tượng mỗi ngày con rắn đen biến thân thành mỹ nam rồi.
Thiếu niên biến thành bọ cạp thì cũng chả có gì lạ lẫm sất.
Nó vểnh hai cái càng lên, lon ton muốn bò lên cánh tay Yến Tuy.
Yến Tuy chìa một ngón tay đẩy nhẹ con bọ cạp ra, mỉm cười với tôi.
"Nó tên là A Chiếu, là tiểu đệ mà ta thu nạp."
Bận bịu suốt nửa đêm trời, lúc này tự nhiên lại thấy hơi khát nước.
Sân sau có một dòng suối nhỏ, tôi lần mò đi ra vốc chút nước suối uống, còn muốn mang một ít về cho con rắn đen, mới đi ngược lại mấy bước, tôi bỗng nghe thấy tiếng cằn nhằn oán thán của con bọ cạp tinh.
“Đại ca, sao huynh lại vì nàng ta mà tự chuốc lấy một thân thương tích thế này?!"
Giọng điệu của con rắn đen toát ra thứ khí thế lạnh lẽo tàn khốc mà tôi chưa từng nghe thấy bao giờ.
"Cần ngươi lắm miệng à? Ta thấy ngươi không muốn giữ lại cái lưỡi này nữa rồi đúng không."
Trông cứ như thể là một người hoàn toàn khác xa với con rắn đen mấy ngày nay vậy.
Tôi rón rén ngó vào bên trong xem thử.
Yến Tuy đã biến từ dạng người trở lại hình thù con rắn đen, bọ cạp tinh đang trị thương cho chàng.
Tôi nghe tiếng bọ cạp tinh bắt đầu thở dài sườn sượt.
"Cấm chế của sơn thần không thể nào hóa giải được đâu."
"Tâm bệnh thực sự không thể nào kéo dài thêm được nữa đâu, đã tìm được người được định sẵn rồi, chẳng phải nói chỉ cần lấy tim đổi tim là được rồi sao?"
====================