"Nàng ta hiện tại đang lù lù ở ngay trước mắt đây, chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay rồi hay sao?!"
Con rắn đen vung tay hất tung con bọ cạp tinh ra, nổi trận lôi đình.
"Câm miệng ngay!"
Tôi tuy rằng không được lanh lợi cho lắm, nhưng tuyệt đối không hề ngu ngốc ngớ ngẩn, nghe được đầu đuôi ngọn ngành mấy câu này làm lửa giận trong lòng tôi bốc lên ngùn ngụt!
Chuyện thành thân kia, có chăng cũng chỉ là một vố lừa ngoạn mục.
Con rắn đen tiếp cận tôi, ắt hẳn mang ý đồ bất chính nào khác.
Nghĩ đến chuyện được ghi lại trong sách cổ, sơn thần làm hại người phàm ắt hẳn sẽ phải gánh lấy phản phệ.
Chàng ta không thể tự mình ra tay tổn thương đến tôi được, cho nên biết đâu chừng lại cố tình lừa gạt tình cảm của tôi đây mà.
Nghĩ đến đây, cái ác tràn trề mật đảm, tôi đẩy toang cửa xông thẳng vào vớ lấy đuôi con rắn đen, xách lên quất điên cuồng vào mồm bọ cạp tinh!
Rắn đen bị tôi vung v.út gió chẳng khác nào một cây roi mây thứ thiệt.
"Lấy tim đổi tim à? Dễ như trở bàn tay à?"
"Dễ như trở bàn tay phải không, tao cho mày dễ như trở bàn tay này!"
Bọ cạp tinh bị tôi quất cho gào rú t.h.ả.m thương, ôm đầu luống cuống chuồn mất dạng.
Nước mắt của nó tuôn lã chã như mưa, tạo thành một con suối nhỏ chảy ngoằn ngoèo trên sàn nhà.
"Có người ăn h.i.ế.p bọ cạp hu hu hu! Đại ca huynh quản giáo nàng ấy lại đi mà!"
Rắn đen thấy tôi tức giận, cũng ré lên khóc toáng hệt như cái ấm nước sôi thành tinh.
"Vợ ơi, vợ ơi! Vợ ơi, nàng thả ta xuống đi! Nàng nghe ta nói, nghe ta giải thích đã! Ta có thể c.ắ.n nó, ta có thể c.ắ.n nó! Ta thật sự có thể c.ắ.n nó được mà!"
Chàng khóc nghe đáng thương cực kỳ, nhưng thực chất sấm to mưa nhỏ, chả có giọt nước mắt nào.
Cái tên này rành rẽ nhất là trò giả vờ đáng thương để lừa lòng dạ tôi mềm nhũn ra.
Thằng nhãi bọ cạp tinh khóc lóc nghe còn chân thật hơn chàng gấp vạn lần.
Tôi vứt phịch tay ra, khuôn mặt lạnh lùng.
"Chàng che giấu ta nhiều chuyện như thế, ta ghét nhất là bọn l.ừ.a đ.ả.o."
"Ai là vợ chàng hả? Từ nay về sau ta không còn là vợ chàng nữa."
7.
Con bọ cạp tinh co rúm trong góc, thở cũng không dám thở mạnh, cũng có thể là do bị tôi đ.á.n.h cho choáng váng nên cần thời gian để bình tĩnh lại.
Ngay từ lúc bắt đầu, con rắn đen đã giấu giếm tôi rất nhiều chuyện.
Chàng luôn tỏ ra dịu dàng ân cần với tôi, giả ngây giả ngốc.
Nhưng đêm nay, tôi lại nhìn thấy một dáng vẻ khác đầy xa lạ của chàng.
Những gì mắt thấy, tai nghe, thảy đều có thể là giả tạo.
Thuở nhỏ, tôi từng nuôi một con thỏ, đó là món quà bà lão hàng xóm tặng tôi.
Nuôi được một thời gian, tôi dần nảy sinh tình cảm với nó.
Bố lừa tôi ra phố, nói là sẽ mua kẹo hồ lô cho tôi.
Lúc đó tôi còn nhỏ, lại hay thèm ăn, vẫn chưa hiểu thế nào là dối trá và lừa gạt.
Đợi đến khi về nhà, con thỏ ấy đã bị mẹ tôi biến thành một món ăn dọn lên bàn.
Cái miệng ăn đến bóng nhẫy mỡ của Diệu Tổ nhè ra những khúc xương nhẵn thín.
Tôi gào thét lao tới, nhưng lại bị tát cho một cú váng đầu rồi bị đá văng ra xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thằng nhãi Diệu Tổ hãy còn nhỏ tuổi vung vẩy cái đùi thỏ trên tay, miệng la hét không rõ chữ.
"Đều là của tao! Không ai được tranh với tao!"
Bố mẹ tôi vừa cười cợt vừa nhìn tôi gào khóc, rơi lệ.
"Không phải chỉ là một con thỏ thôi sao, có đến mức đó không?"
"Chỉ vì một con thỏ mà làm ra cái bộ dạng c.h.ế.t tiệt này, sau này căn bản đừng hòng trông mong nó phụng dưỡng mình lúc tuổi già."
Bọn họ ở ngay trước mặt tôi, gặm nhấm ăn sạch con thỏ đó không chừa lại gì.
Tôi đã suy sụp rất lâu, rất lâu.
Về sau, trên con đường tôi buộc phải đi qua mỗi lúc tan trường, từng xuất hiện một chú thỏ nhỏ đáng yêu.
Nó dè dặt đi theo tôi, dường như muốn theo tôi về nhà.
Dẫu tôi có thể cảm nhận được rằng, nó rất muốn tôi dừng lại vuốt ve nó một cái.
Nhưng tôi chẳng hề nhìn nó thêm lần nào nữa, dù chỉ một cái liếc mắt.
Vì sợ hãi việc phải mất đi, nên tôi đành từ bỏ việc sở hữu.
Bây giờ tôi cần thời gian để xác nhận mọi chuyện.
Nếu như con rắn đen thực sự vì muốn đoạt lấy trái tim mà lừa dối tôi, tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ cho chàng.
Trời đang dần sáng.
Tôi xoay người đi thẳng ra ngoài miếu sơn thần.
Rắn đen không ho he một tiếng, đáng thương lẽo đẽo theo sau tôi.
Tôi cần một lời giải thích.
Nhưng chàng thoạt nhìn có vẻ không hề muốn thành thật khai báo, nói cho tôi biết sự thật.
Thế là tôi quay đầu lại, lạnh lùng cảnh cáo chàng.
"Không được đi theo ta! Nếu không ta đ.á.n.h chàng đấy!"
Bọ cạp tinh từ phía sau ló đầu ra, lấy tay ôm mặt lén lút nhìn chúng tôi qua kẽ tay.
Tôi vung vung nắm đ.ấ.m.
"Nhìn cái gì mà nhìn? Nhìn nữa là tao đ.á.n.h luôn cả mày đấy!"
Bọ cạp tinh rụt phắt đầu về.
Rắn đen rũ thấp đầu xuống, không bám theo nữa.
8.
Tôi rã rời mệt mỏi đẩy cửa nhà ra, Hạ Diệu Tổ đã biến mất tăm.
Trong nhà trông cứ như vừa bị trộm cướp càn quét qua vậy.
Tôi vội vàng chạy đi kiểm tra cái rương của rắn đen, không biết là do có cấm chế hay do đồ đạc bên trong trông có vẻ không đáng tiền cho lắm, mà mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn.
Tôi nhìn lại căn nhà bị lục lọi rối tung rối mù, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.
Vào phòng ngủ xem thử, ngăn kéo vốn bị khóa lại đã bị đập phá banh chành.
Tôi cuống cuồng thò tay vào mò mẫm.
Trống rỗng.
Sổ tiết kiệm và thẻ ngân hàng mà tôi dành dụm, bao gồm cả mấy thỏi vàng vụn rắn đen tặng tôi, thảy đều không cánh mà bay.
====================