Hàm răng lão vàng khè, ghim ánh mắt chằm chằm vào tôi mà rỏ cả dãi.
Hạ Diệu Tổ xoa xoa tay đứng chầu rìa một bên, hai mắt ngập tràn vẻ tham lam hám lợi.
"Chú ơi, cháu có cưới được vợ hay không là nhờ cậy hết vào chú đấy!"
Vết thương trên đầu hãy còn đau điếng, tôi tức đến mức nổ đom đóm mắt.
Xem chừng bọn họ đã bán tôi đi rồi, chỉ để đổi lấy mười vạn tiền sính lễ.
Lão già ế vợ kia thò tay tới, định giở trò đồi bại vuốt ve khuôn mặt tôi.
Hai chân tôi tuy bị trói lại với nhau, nhưng tôi rướn người bật dậy, nhắm thẳng giữa mặt đạp cho lão một cước xuyên tâm.
Lão già rú lên "ôi chao ôi" thê t.h.ả.m rồi ngã ngửa ra sàn.
Rụng mất một cái răng móm mém, m.á.u chảy òng ọc từ trong miệng vương vãi xuống cằm.
Ba kẻ đứng cạnh tức l.ồ.ng lộn gào thét.
Bố tát văng tôi xuống đất, mẹ thì đè c.h.ặ.t cơ thể tôi xuống khiến tôi không thể nào nhúc nhích.
"Đúng là uổng công nuôi mày bao nhiêu năm qua, cái đồ lỗ vốn, mày muốn hại nhà tao tuyệt tự tuyệt tôn à!"
Hạ Diệu Tổ vằn đỏ hai mắt, ra cái bộ dạng như phát điên.
Nó vớ lấy cái đòn gánh ngay cạnh nện không thương tiếc lên người tôi.
"Đồ đĩ điếm! Con đĩ điếm này!"
Vẫn là lão ế vợ kia nhìn không lọt mắt nữa, kéo tuột bọn họ ra.
"Đừng đ.á.n.h nữa! Nếu khuôn mặt bị hủy hoại thì một cắc tao cũng không thèm trả đâu!"
Bọn họ dừng tay lại, thở hồng hộc sòng sọc.
"Đã hứa mười vạn là không được thiếu đồng nào đâu đấy."
Mẹ tôi cười tít cả mắt nhăn nhúm.
"Cái tướng nó mẩy mắn dễ đẻ giống hệt tôi, chắc chắn sẽ một phát đẻ được con trai, biết đâu lại còn là t.h.a.i đôi nữa đấy!"
Tôi nằm thoi thóp ở đó, toàn thân chỗ nào cũng đau rát.
Máu chảy tràn vào mắt, toàn bộ tầm nhìn chỉ còn lại màu đỏ rực ch.ói lóa.
Hạ Diệu Tổ túm giật tóc tôi cười hô hố.
"Ai biểu mày lúc trước kêu cái thằng côn đồ khốn khiếp đó đ.á.n.h tao đau đến thế, mày bị đ.á.n.h là đáng kiếp."
Bố tôi có phần hơi lo âu.
"Cái gã đó không tới đây tìm tao báo thù đấy chứ?"
Hạ Diệu Tổ xua tay.
"Con núp canh ở nhà nó mười mấy ngày rồi, có thấy cái gã đó thò mặt ra đâu, chắc chắn là bỏ rơi nó rồi chứ gì nữa."
Nghe vậy, ánh mắt mẹ tôi sắc như d.a.o, giáng thêm cho tôi một bạt tai nữa.
"Con đĩ thoã! Đi nằm ngửa miễn phí cho thằng khác ngâm đực!"
Dứt lời bà ta lập tức hạ thấp giọng.
"Cứ lừa lấy được mười vạn cái đã rồi tính, chứ không để lão ta biết lão lại trừ đi mấy vạn thì hỏng bét."
Lão già ế vợ ban nãy ra ngoài rửa sạch vết m.á.u trên mặt rồi.
Ngay trước mặt bao nhiêu người khác, bàn tay hôi hám bẩn thỉu của lão ta vươn về phía n.g.ự.c tôi.
Nụ cười dâm đãng hèn hạ hiện rõ trong ánh mắt.
"Tối nay lão già này sẽ làm chú rể, he he he."
Vô vàn phương kế tẩu thoát chớp qua trong đầu, nhưng xác suất thành công thực sự chỉ mỏng manh như sương khói.
Tôi có chút tuyệt vọng, thầm nghĩ nếu quả thực cùng đường thì đành dùng miệng c.ắ.n c.h.ế.t lão ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cùng lắm thì đồng quy vu tận.
Chỉ là nếu như tôi bỏ mạng, Yến Tuy chắc hẳn sẽ buồn bã lắm.
Nước mắt chậm rãi thấm ướt mi.
Bàn tay buồn nôn kia khựng lại giữa không trung.
Một bàn tay tựa bạch ngọc đang túm lấy nó c.h.ặ.t cứng.
12.
Yến Tuy xuất hiện ngay giữa gian nhà tựa như trên trời rơi xuống.
Cơn thịnh nộ ngút trời lan tràn tận sâu trong đáy mắt chàng, hóa thành ý niệm khát m.á.u điên cuồng.
Một âm thanh lạo xạo vang lên lanh lảnh.
Bàn tay kia gập ngoặt xuống tạo thành một độ cong dị thường, hoàn toàn bị bẻ gãy rời.
Lão ế vợ bật ra tiếng thét t.h.ả.m thiết chẳng giống tiếng người, khóc lóc van xin tha mạng, lại bị bóp nghẹt cổ họng, ép phải nuốt ngược cả những thanh âm vào trong.
Những ngón tay dịu dàng vuốt ve qua các vết thương của tôi.
Tổn thương trên người tôi dần dần tự khép miệng lại.
Yến Tuy ngoảnh đầu nhìn chằm chằm vào ba kẻ còn lại, đồng t.ử dọc màu vàng kim phát ra thứ uy áp đáng sợ.
Bố mẹ tôi run lẩy bẩy như cầy sấy, ánh mắt ngập ngụa sự kinh hoàng.
Một mùi nước tiểu khai nồng lợm giọng tỏa ra khắp gian phòng.
Hai chân Hạ Diệu Tổ nhũn ra, gục sụp xuống đất, sợ đến vãi cả đái.
"Mày... mày... mày là người hay là quỷ?!"
Yến Tuy há mồm, đầu lưỡi hóa thành một cái lưỡi rắn mảnh thon.
Khẽ "xì xì" hai tiếng, mẹ tôi trợn trắng mắt dọa ngất xỉu ngay tức khắc.
Bố tôi xoay lưng toan chạy trốn ra ngoài, nhưng một cẳng chân đã gãy vụn, ngã ngửa ra nền đất kêu la t.h.ả.m thiết.
"Ngươi dùng cánh tay nào để đ.á.n.h nàng ấy?"
Hạ Diệu Tổ muốn ngất nhưng lại ngất chẳng được, lưỡi líu cứng đờ thốt không ra lời.
Yến Tuy nở một nụ cười tàn nhẫn.
"Đã hiểu, là cả hai tay đúng chứ."
Giây tiếp theo, hai cánh tay của Hạ Diệu Tổ bị đứt lìa ngay tại khuỷu.
Xương cốt trắng hếu trơ ra ngoài.
Nó đau đớn ngất lịm đi ngay tại chỗ, chẳng biết là đã mất mạng hay chưa.
Mẹ tôi vừa mới vớt vát được chút ý thức, chứng kiến cảnh tượng này, muốn vọt lên đ.á.n.h tôi nhưng lại chẳng dám.
"Mày đã làm gì với em trai mày thế hả?!"
"Sớm biết thế này thì ngay từ đầu đã bóp c.h.ế.t mày cho xong, tao không nên đẻ ra cái loại đĩ điếm nhà mày..."
Âm thanh đột ngột nghẹn ứ lại.
Bà ta đã bị Yến Tuy biến thành một kẻ câm, từ nay về sau chẳng thốt được nên lời nữa.
Yến Tuy đã xử lý xong đám cặn bã phế vật đầy nhà này.
Tôi vô hồn nhìn ngắm mọi chuyện diễn ra.
Nếu như người thân có thể lựa chọn, tôi cũng không bao giờ muốn sinh ra trong một gia đình như thế này.
Chợt nghĩ ra điều gì đó, tôi sốt ruột quay sang nhìn Yến Tuy.
"Chẳng phải là không được phép dùng pháp thuật lên người phàm sao?! Chàng làm như vậy, cơ thể sẽ..."
====================