Có điều toàn thân chàng dường như tái nhợt đến mức trong suốt, đôi mắt cũng hóa thành màu vàng nhạt.
Chàng yếu ớt nhìn tôi một cái, rồi lại lả đi trên chiếc chõng tre.
Bọ cạp tinh rón rén khép cửa rời đi.
Tôi mau ch.óng leo lên chõng, nhắm tịt mắt lại lột sạch quần áo của Yến Tuy.
Ngẫm lại thì, đằng nào cũng phải lau người cho chàng, tôi có mở mắt ra nhìn chút đỉnh chắc cũng chả sao đâu nhỉ?
Yến Tuy đang thoi thóp chợt hé mắt ra, thần trí mơ màng không còn tỉnh táo.
"Nàng không thích rắn, nàng chỉ thích con thỏ ngốc nghếch kia thôi."
"Tại sao lại không cần ta? Rõ ràng là về sau ta cũng biến thành thỏ rồi cơ mà."
Bàn tay đang cởi cúc áo của tôi bất giác sững lại.
Lẽ nào, con thỏ con ngáng đường thuở ấu thơ ấy lại là do chàng biến thành?
Vậy rốt cuộc tại sao chàng lại làm như vậy?
Tôi vừa toan cất lời gặng hỏi.
Ánh mắt Yến Tuy rã rời, chàng cố chấp túm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.
"Chỉ có vợ của ta mới được phép lột đồ ta."
"Nàng, có phải là vợ của ta không?"
……
Lắm lúc ta thực sự hoài nghi có phải chàng đang cố tình hay không đấy.
10.
Chàng túm c.h.ặ.t cứng cựa, tôi cạy nửa buổi trời cũng không gỡ ra được, đành ngoan ngoãn cam chịu thừa nhận.
"Phải phải phải, ta là vợ của chàng."
Yến Tuy cảnh giác hỏi dò: "Vậy nàng tên là gì?"
Tôi dịu dàng lau trán cho chàng.
"Hạ Đồng, ta tên là Hạ Đồng."
Chàng bật dậy, ý thức hơi mơ hồ, cọ cọ khuôn mặt áp vào hõm cổ tôi.
"Đúng rồi, Hạ Đồng là vợ của ta."
Lòng tôi bỗng chốc mềm xèo.
Kỳ thực lúc mới có mấy tuổi đầu tôi sợ rắn vô cùng.
Dạo đó, bố mẹ thường xuyên bắt tôi lên núi chăn bò, cắt cỏ lợn.
Cái thứ sinh vật này rình rập trong những bụi cỏ tăm tối, mang một đôi mắt hiểm độc, và cái lưỡi chẻ luôn thè ra thụt vào.
Lạnh lẽo, ẩm ướt, nhớp nhúa.
Chúng sẽ nhe nanh nhọn hoắt ra, bất thình lình lao đến tấn công bạn.
Thế nhưng Yến Tuy lại chưa từng cho tôi có cái cảm giác như vậy.
Nếu như không phải ngay từ lần đầu tiên chàng đã khai báo mình là một con rắn, thì có lẽ tôi còn tưởng chàng là một chú cún con mất thôi.
Không biết qua bao lâu, rắn đen cũng dần tỉnh táo lại chút đỉnh.
Chàng tựa lên vai tôi cười khúc khích.
"Hạ Đồng, nàng đã đích thân thừa nhận là vợ của ta rồi, sau này không được phép quỵt nợ đâu đấy."
Tôi nhịn không được bèn b.úng lên trán chàng một cái.
"Bớt dẻo mỏ lại đi, chàng thấy đỡ hơn chưa?"
Yến Tuy vươn tay ôm chầm lấy tôi.
"Tất nhiên rồi, ta hoàn toàn khỏe hẳn rồi."
Chắc do sự hoài nghi hiện rành rành trên mặt tôi, một bộ dạng hoàn toàn không tin.
Hai cánh tay chàng siết c.h.ặ.t lấy tôi hơn nữa.
"Năm trăm năm trước, ta vốn là vị sơn thần oai phong nhất đấy nhé!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi vươn tay thổi nguội bát t.h.u.ố.c vừa sắc xong, đút từng thìa từng thìa cho chàng uống.
"Vậy đợi chàng khỏe rồi, kể ta nghe nhiều hơn về chuyện lúc trước của chàng đi."
Tôi thừa nhận, khi nảy sinh cảm tình với một người, thì điều đi kèm theo đó chính là sự tò mò.
Tôi của ngày trước, trong đầu chỉ mải nghĩ đến chuyện học thuộc làu sách vở, thoát khỏi chốn thâm sơn cùng cốc này, chứ chưa từng có một chút hiếu kỳ nào với đám con trai xung quanh cả.
Nhưng giờ đây, tôi lại vô cùng muốn biết về những câu chuyện đã từng xảy ra với Yến Tuy.
Tôi không thông minh, cũng chẳng đủ xinh đẹp.
Chính sự xuất hiện của Yến Tuy, đã luôn nhắc nhở tôi rằng, những cô gái bình thường cũng có quyền được yêu thương.
Bát t.h.u.ố.c đen ngòm chẳng thấy nổi đáy thoạt nhìn đã thấy đắng ngắt rụt lưỡi.
Yến Tuy dẫu không phải loài người, nhưng cũng khó mà thoát được ải này.
Chàng nhăn nhó mặt mày, dáng vẻ đáng thương cực kỳ.
"Đắng quá đi mất, không uống có được không?"
Tôi nghiêm mặt lại, không biểu cảm gì.
"Không được."
Rắn đen liền nhếch môi nở một nụ cười ranh mãnh.
Tôi đ.á.n.h hơi được ý đồ đen tối trong biểu cảm này, toan đứng dậy chuồn lẹ, lại bị chàng kéo bật lại vào lòng, hai tay ôm lấy má tôi rồi hôn cái ch.óc lên môi.
Đôi mắt chàng sáng long lanh.
"Hết đắng rồi nè!"
Tôi vẫn còn đang sững sờ, chàng đã được đằng chân lân đằng đầu xáp lại gần.
"Có thể nào... uống một ngụm, nàng hôn ta một cái không?"
Tàn bấc đèn bên cửa sổ khẽ nổ tách một tiếng.
Tôi nghe thấy âm thanh của hai trái tim đang đập thình thịch.
Bóng nến đung đưa, hắt lên cửa sổ hai cái bóng đang dần tựa sát vào nhau.
Gương mặt chàng ửng đỏ, đôi mắt khép hờ, hàng mi rung rinh như cánh bướm chực chờ cất cánh bay lên.
Ánh trăng bàng bạc xuyên qua bức rèm lụa mỏng màu thanh thiên.
Mười ngón tay đan cài, nhịp thở quyện hòa, môi kề môi răng kề răng.
Cả căn phòng ngập tràn thứ tình ý dịu dàng vấn vít khôn nguôi.
11.
Yến Tuy ở lại miếu sơn thần để dưỡng thương, tôi và chàng đành phải tạm thời xa nhau.
Hôm ấy, tôi định lên núi để gặp chàng.
Băng qua con đường mòn hiu quạnh, bỗng một bóng người từ sau thân cây cổ thụ phi ra, giáng một gậy vào thẳng gáy tôi.
Một cơn đau buốt ập đến.
Tôi gục ngã xuống đất, theo bản năng giơ tay lên sờ thử một cái.
Cả bàn tay nhớp nháp toàn là m.á.u.
Vừa toan lớn tiếng kêu cứu, lại một gậy nữa phang thẳng vào trán.
Trước mắt đen kịt, ngay trước khi mất đi ý thức, tôi trông thấy được ánh nhìn lạnh như băng của Hạ Diệu Tổ.
Lúc tỉnh lại lần nữa, tay chân tôi đều đã bị trói c.h.ặ.t cứng.
Giọng nói phấn khích của mẹ tôi lọt vào lỗ tai.
"Sính lễ mười vạn! Một xu cũng không được thiếu!"
Bố tôi rít điếu cày sòng sọc, gõ cái ống điếu xuống kêu bôm bốp.
"Con gái tôi là sinh viên đại học duy nhất trong làng đấy, sau này đẻ con cái ra đứa nào đứa nấy cũng đều thông minh."
Bên mép giường lò có một lão già lưng còng đang đứng.
====================