1
Ta nghĩ ngợi một lát rồi bổ sung thêm một câu:
“Ta rất ngoan, còn có thể học được nhiều thứ.”
Nam nhân trước mặt hơi sững lại, giơ tay lên, ra hiệu cho những kẻ đang định tiến tới ngăn cản lui xuống.
“Vậy ngươi biết làm những gì?”
Bị hỏi như thế, ta cũng có chút hối hận.
Dù sao ở Bùi gia học lâu như vậy, ta cũng chỉ nhận biết được mấy chục chữ.
Ngay cả tháng trước, khi Bùi Cảnh Nhượng cùng Tạ Tiểu Hầu gia học cưỡi ngựa, ta cũng lon ton chạy theo, muốn dắt ngựa cho hắn.
Kết quả hắn cưỡi hai vòng là biết rồi.
Ta cưỡi hai vòng, ngã hai vòng.
Mã phu còn nói ta là người lên ngựa chậm nhất mà ông ta từng gặp.
Ta nói không sao, luyện thêm là được nhưng vừa ngẩng đầu lên, ta phát hiện con ngựa ấy đang mở to đôi mắt long lanh nhìn ta.
Ta thề là nó khóc trước.
Ta đành phải nuốt nước mắt trở vào, phủi phủi bụi đất trên váy, cười hì hì nói:
“Không sao không sao, ta thử lại lần nữa.”
Tạ Tiểu Hầu gia ở bên cạnh cười đến mức không đứng thẳng nổi, nói:
“Bùi huynh, vị hôn thê này của huynh đúng là lòng dạ rộng rãi thật.”
Bùi Cảnh Nhượng nhìn ta mấy giây rồi quay mặt đi.
“Mặc nàng.”
Sau đó nữa, hôm ấy ta ngã bốn lần.
Lần cuối cùng ngã khá nặng, đầu gối đập vào đá, trầy da, m.á.u theo bắp chân chảy xuống.
Mã phu sợ đến tái mặt, đòi đi gọi đại phu, ta nói không cần, lấy khăn tay đè lên vết thương một lúc rồi lại trèo lên ngựa.
Không biết từ lúc nào, Bùi Cảnh Nhượng đã cưỡi tới phía xa, quay lưng về phía ta, mãi không hề ngoái đầu lại.
Buổi tối trở về bôi t.h.u.ố.c, nha hoàn đau lòng đến mức nước mắt rơi lã chã.
Ta nói không sao, Cảnh Nhượng ca ca từng nói, cưỡi ngựa làm gì có ai không ngã.
Nha hoàn lại nói:
“Nhưng cô nương, vết thương này của người... công t.ử có biết không?”
Ta nghĩ ngợi một chút.
Hắn hẳn là biết, hắn cưỡi gần như vậy, không thể nào không nhìn thấy.
Chỉ là ta học cái gì cũng chậm hơn người khác nửa nhịp, hắn đang để lại cho ta đủ thời gian để từ từ luyện tập thôi, cho nên ta không thể lùi bước.
Ta chỉ đành cứng đầu bẻ ngón tay đếm:
“Ta biết nấu trà, gấp khăn tay... còn biết cưỡi ngựa, học thuộc sách nữa.”
Nhiếp Chính Vương không nói gì.
Người tùy tùng bên cạnh cuối cùng cũng nhịn không nổi, ghé lại thấp giọng:
“Vương gia, vị cô nương này e là... đầu óc có chút...”
Mặt ta lập tức đỏ bừng.
Dù biết mình ngốc, nhưng bị người ta nói thẳng vào mặt vẫn thấy khó chịu.
“Không sao.”
Nhiếp Chính Vương lên tiếng, hơi cúi người nhìn ta.
“Nhưng nếu ngươi đi theo bổn vương, Bùi Cảnh Nhượng có đồng ý không?”
Ta ngẩng mặt lên, nghiêm túc sửa lại lời hắn:
“Đại vương, ngài nói sai rồi.”
Hắn đương nhiên sẽ đồng ý!
Ta không phải bỏ đi vì giận dỗi, cũng không phải muốn làm hắn sốt ruột.
Chỉ là vừa rồi ta nghe thấy rất nhiều người cười nhạo hắn, nói hắn có một vị hôn thê ngốc nghếch như ta thật mất mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cho nên ta nghĩ rồi, bếu nghe lời hắn gả cho người có quyền thế nhất, hắn nhất định sẽ cảm thấy ta thông minh.
Nhiếp Chính Vương nhìn ta thật lâu.
Một cơn gió thổi tới, ta hắt hơi một cái, vội vàng bịt mũi lại, giọng nghèn nghẹt nói tiếp:
“Nếu ngài nhận ta, Bùi Cảnh Nhượng sẽ không bị người ta cười nhạo nữa, mà ta cũng coi như làm được một chuyện thông minh.”
“Vẹn cả đôi đường!”
Cuối cùng Nhiếp Chính Vương cũng gật đầu.
Hắn xoay người lên ngựa, rồi cúi xuống, một tay ôm lấy eo ta, nhẹ nhàng nhấc lên.
Ta bỗng nhớ ra một chuyện khác.
“Đúng rồi, Đại vương, ngài sẽ không chê ta ngốc chứ?”
Hắn cúi đầu liếc nhìn ta một cái, giọng điệu bình thản:
“Có chê.”
Vai ta lập tức rũ xuống.
“Nhưng bổn vương chưa bao giờ trả hàng.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Hai chân hắn kẹp bụng ngựa, con ngựa lập tức tung vó lao đi.
2
Ta vẫn luôn cảm thấy mình không hề ngốc, chỉ là học cái gì cũng chậm hơn người khác một chút thôi.
Giống như năm bốn tuổi, nữ tiên sinh nói ta không ngồi yên được, phụ thân không trách ta.
Lúc đưa ta về nhà còn mua cho ta bánh đường, bảo rằng không vội, A Niếp nhà chúng ta cứ từ từ mà học.
Năm tám tuổi, các cô nương nhà khác đều đã học được thêu thùa.
Còn ta thêu một con thỏ nhỏ thôi mà có thể quấn rối cả cuộn chỉ đến mức tự thắt nút, trên tay chi chít những lỗ kim.
Nhưng dù vậy, hàng xóm láng giềng vẫn luôn khen ta ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Mẫu thân cũng thường xoa đầu ta, mỉm cười.
Sau đó, phụ thân và mẫu thân xảy ra chuyện, vội vàng gửi gắm ta cho Bùi gia.
Khi ấy ta còn nhỏ, không hiểu hai chữ “gửi gắm” nghĩa là gì.
Chỉ nhớ mẫu thân ngồi xổm xuống trước mặt ta, chỉnh lại cổ áo cho ta hết lần này đến lần khác, chải tóc cho ta hết lượt này đến lượt khác.
Cuối cùng bà nắm lấy hai tay ta, nói:
“Từ Âm, con tới Bùi gia ở một thời gian nhé, đợi mẫu thân tới đón con.”
Ta đợi rất nhiều năm nhưng họ chưa từng tới.
Bùi phu nhân bảo ta chuyện gì cũng phải nghe lời Bùi Cảnh Nhượng.
Thế là hắn đi tới đâu, ta theo tới đó.
Hắn đọc sách, ta mài mực.
Hắn ăn cơm, ta gắp thức ăn.
Hắn ra ngoài, ta dắt ngựa.
Ta cứ ngỡ đó là báo ân.
Về sau mới biết, giữa chúng ta vốn đã có hôn ước từ thuở nhỏ.
“Phi phi phi! Ta mới không cần một kẻ ngốc làm thê t.ử!”
“Thê t.ử của ta nhất định phải là quý nữ kinh thành vừa tài vừa sắc, hiểu lễ nghĩa, biết thi thư.”
Bùi Cảnh Nhượng mười tuổi đứng dưới gốc cây, hơi ngẩng cằm, ánh mắt đầy kiêu ngạo.
“Biểu muội của Tạ Tiểu Hầu gia là Lâm cô nương, sáu tuổi đã biết làm thơ, chín tuổi đã biết đ.á.n.h đàn. Như vậy mới gọi là tài nữ chân chính.”
Đám gia đinh bên cạnh lập tức phụ họa theo.
Sau khi lớn lên, tiêu chuẩn của hắn cũng ngày một cao hơn.
Mười bốn tuổi thì muốn người tài học hơn người, có thể giúp phu quân giải ưu trên triều đình.
Mười bảy tuổi thì muốn gia thế hiển hách, nhạc gia ít nhất phải từ hàng Nhị phẩm trở lên.