Khi Ôm Tuyết Vào Lòng

Chương 2



Ta đem bản thân mình đối chiếu vào từng điều kiện ấy.

 

Tài học hơn người… ta mới chỉ nhận được vài chục chữ.

 

Gia thế hiển hách… ta còn đang ở nhờ nhà hắn.

 

Không khớp được thì thôi không cố nhét vào nữa nhưng ta vẫn luôn tin rằng cần cù có thể bù đắp thiếu sót, rồi sẽ có một điều nào đó khớp thôi.

 

Nhưng suốt những năm ở Bùi gia ấy.

 

Từ năm sáu tuổi theo hắn cho đến năm mười lăm tuổi, Bùi Cảnh Nhượng từng khen mèo, từng khen sư t.ử đá, từng khen con ngựa của Tạ Tiểu Hầu gia, chỉ duy nhất chưa từng khen ta.

 

Cho tới hôm nay, trong buổi cung yến.

 

Ta nghe lén được cuộc trò chuyện giữa hắn và mấy vị công t.ử mới biết được rằng…

 

Gả đi phải gả cho người có quyền thế.

 

Vậy thì ta đi tìm một người còn lợi hại hơn cả hắn để gả chẳng phải được rồi sao?

 

Như vậy chẳng phải là học được cách thông minh rồi ư?

 

3

 

Nhưng ta lại quên mất chuyện quan trọng nhất.

 

Làm nương t.ử của Đại vương nào có dễ dàng như vậy.

 

Suốt dọc đường xóc nảy, ta suýt chút nữa bị hất văng khỏi lòng hắn, đành phải nắm c.h.ặ.t vạt áo hắn.

 

Gió rít vù vù bên tai, ta không dám mở mắt, chỉ vùi mặt vào n.g.ự.c hắn.

 

Đến khi đầu óc choáng váng bị nhấc từ trên lưng ngựa xuống, chân còn lảo đảo không vững, ngẩng đầu nhìn lên…

 

Thật là một phủ đệ lớn.

 

Hai cánh cửa lớn sơn son còn cao hơn cả người ta, ngay cả đôi sư t.ử đá trước cửa cũng dữ tợn hơn Bùi gia.

 

Ta nhấc chân bước qua ngưỡng cửa, đầu óc mơ mơ màng màng.

 

Trong phòng ấm áp như xuân, huân hương khiến mí mắt người ta cũng chẳng mở nổi.

 

Ta còn chưa kịp nhìn thêm vài lần, Nhiếp Chính Vương đã không ngoái đầu mà rời đi.

 

Áo choàng màu huyền đen khẽ lướt qua rèm cửa, bóng người lập tức biến mất, chỉ để lại người tùy tùng kia đứng ở cửa, vẻ mặt phức tạp nhìn ta.

 

“Cô nương hôm nay cứ nghỉ ngơi cho tốt trước đã, tối nay Vương gia nhà ta còn có công vụ phải xử lý.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta gật đầu nhưng trước khi người tùy tùng xoay người rời đi, ta tiến lên một bước, túm lấy tay áo hắn.

 

“Vậy khi nào ta và Đại vương thành thân?”

 

Người tùy tùng nhìn ta một cái, trong mắt hiện lên vài phần kinh ngạc.

 

Hắn ho khan một tiếng.

 

“Khụ... suýt nữa quên mất. Vương gia nhà ta bảo ta hỏi cô nương… cho dù vẫn chưa hiểu rõ về ngài ấy, cô nương cũng bằng lòng sao?”

 

Lời vừa dứt.

 

Những lời Bùi Cảnh Nhượng từng nói bỗng từng câu từng câu hiện lên trong đầu ta.

 

Khó lắm năm ngoái hội chùa, hắn mới chịu dẫn ta đi cùng.

 

Khi nghỉ chân trong quán trà, bàn bên cạnh có người lớn tiếng bàn luận chuyện Nhiếp Chính Vương hồi kinh, bá quan quỳ nghênh đón.

 

Ta liền quay đầu hỏi hắn:

 

“Cảnh Nhượng ca ca, Nhiếp Chính Vương là ai vậy?”

 

Bàn tay đang nâng chén trà của Bùi Cảnh Nhượng khẽ khựng lại.

 

Hắn ngước mắt nhìn ta, trong ánh mắt mang theo vài phần mất kiên nhẫn.

 

“Ngươi đến cả Nhiếp Chính Vương cũng không biết?”

 

Chưa từng có ai nói cho ta biết. Ta làm sao biết được?

 

Ta thành thật lắc đầu, lí nhí đáp:

 

“Muội chỉ biết Hoàng thượng là lớn nhất.”

 

Bùi Cảnh Nhượng cười nhạt một tiếng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Hoàng thượng là lớn nhất không sai, nhưng người mới bảy tuổi. Một đứa trẻ bảy tuổi thì hiểu được gì?”

 

“Hiện giờ người thật sự quyết định mọi chuyện là Nhiếp Chính Vương.”

 

Ta chớp chớp mắt.

 

“Vậy ngài ấy... là người tốt hay người xấu?”

 

“Ngươi cho rằng chuyện trên đời này có thể phân rõ tốt xấu sao?”

 

Ta nửa hiểu nửa không gật đầu, lại hỏi:

 

“Vậy... vậy ngài ấy bao nhiêu tuổi rồi? Trông thế nào? Có dữ không?”

 

“Ngươi hỏi nhiều như vậy làm gì? Có phải gả cho ngài ấy đâu.”

 

Bị Bùi Cảnh Nhượng nói như thế, mặt ta đỏ lên.

 

Ta lẩm bẩm:

 

“Chỉ hỏi thôi mà... lỡ sau này gặp được thì sao?”

 

“Gặp được?”

 

Hắn cười lạnh.

 

“Dáng vẻ như ngươi, gặp được rồi e rằng đến đầu cũng không dám ngẩng lên. Huống hồ ngươi có biết ngài ấy có xuất thân thế nào không?”

 

“Ngài ấy là con riêng của Tiên đế, từ nhỏ lớn lên bên ngoài cung, không ai quản, cũng chẳng ai thương. Mười bảy tuổi đã cầm quân, đ.á.n.h toàn những trận chiến liều mạng. Vết sẹo trên người còn nhiều hơn ngươi.”

 

“Hạng người như vậy, lòng dạ cứng rắn, thủ đoạn tàn nhẫn. Cả triều văn võ chẳng có ai là không sợ ngài ấy.”

 

Nghe những lời ấy, trong lòng ta bỗng thắt lại.

 

Từ nhỏ không ai quản, không ai thương.

 

Mà ta cũng mất phụ mẫu từ sớm, sống nhờ dưới mái nhà người khác.

 

Cảm giác đó như thế nào không ai hiểu rõ hơn ta.

 

Dù có tủi thân đến đâu, cũng chỉ có thể nuốt xuống bụng.

 

“Được rồi được rồi, đừng hỏi nữa. Uống xong trà thì về thôi.”

 

Rõ ràng mới ra ngoài chưa tới thời gian uống hết nửa chén trà vậy mà Bùi Cảnh Nhượng đã muốn trở về.

 

Ta còn chưa kịp ngắm hết đèn hoa trên con phố ấy, còn chưa kịp ăn xong cây kẹo hồ lô.

 

Thậm chí còn chưa kịp hỏi ông lão nặn kẹo kia rốt cuộc làm thế nào để thổi một cục đường mạch nha thành một con thỏ nhỏ.

 

Nhưng những chuyện ấy đều không còn quan trọng nữa.

 

Quan trọng là trước khi Nhiếp Chính Vương rời khỏi cung yến, ta đã dò hỏi được thân phận của hắn, còn trực tiếp chặn đường hắn.

 

Hoàn hồn lại, nhìn người tùy tùng trước mặt, ta gật đầu thật mạnh.

 

“Đương nhiên là hiểu rồi nha!”

 

4

 

Vừa đến tối, ta đã bị nha hoàn lôi từ trong chăn dậy, nói rằng Nhiếp Chính Vương đã sắp xếp hôn lễ, lập tức sẽ cử hành.

 

Ta dụi mắt, đầu óc vẫn chưa kịp tỉnh táo:

 

“...Nhanh vậy sao? Nhưng ta còn chưa học được cách bái đường mà.”

 

Nha hoàn cười tít mắt nhìn ta:

 

“Vương gia nhà ta làm việc trước nay luôn rất nhanh.”

 

Rồi nàng đổi giọng:

 

“Nhưng cô nương cứ yên tâm một trăm lần đi, thân thể Vương gia nhà ta khỏe lắm! Chắc chắn sẽ không để người cảm thấy đêm xuân ngắn ngủi đâu.”

 

Ta chớp chớp mắt, vẫn chưa hiểu lắm nhưng ta đã biết tên của Đại Vương rồi.

 

Chàng tên là Ngụy Trường An.

 

Tuy không biết cái tên này được đặt thế nào, nhưng chỉ cảm thấy đọc lên rất thuận miệng, đặc biệt dễ nghe.

 

Chẳng bao lâu sau, bên ngoài đã đèn đuốc sáng trưng.