Khi Ôm Tuyết Vào Lòng

Chương 11



“Kể từ ngày đó, ta không còn để tâm nữa. Không để tâm ngươi có khen ta hay không, cũng không để tâm ngươi có chê ta hay không.”

 

Không để tâm hắn có khen ta hay không.

 

Cũng không để tâm hắn có chê ta hay không.

 

Không để tâm ánh mắt hắn ngoảnh về phía ai.

 

Cũng không để tâm hắn bỏ ta lại nơi nào.

 

Bùi Cảnh Nhượng, ngươi không biết đâu.

 

Khi một nha đầu ngốc thật sự hết hy vọng thì nàng ấy sẽ chẳng còn sợ bất cứ điều gì nữa.

 

Những thứ mà ta từng cầu mãi không được: được nhìn thấy, được công nhận, được che chở, Ngụy Trường An đều đã cho ta.

 

Không phải bố thí, không phải khách sáo mà bởi vì ngài cảm thấy những thứ ấy vốn dĩ nên thuộc về ta.

 

Cuối cùng, Bùi Cảnh Nhượng há miệng nhưng chẳng nói được lời nào.

 

“Vì vậy, ngươi trở về đi. Ta không cần lời khen của ngươi nữa rồi!”

 

Gió từ cánh đồng hoang thổi tới, thổi tà áo Bùi Cảnh Nhượng bay phần phật.

 

Ngụy Trường An một tay ôm ta, quay đầu ngựa.

 

Không nhìn hắn thêm một lần nào nữa.

 

“Đi thôi. Về nhà.”

 

Giọng chàng rất thấp, chỉ một mình ta nghe thấy.

 

Ta ngoan ngoãn nép vào lòng chàng, nhỏ giọng hỏi:

 

“Về nhà có cơm ăn không? Lúc chạy ra ngoài ta chưa ăn tối.”

 

“Có.”

 

“Vậy có kẹo không?”

 

“Có.”

 

“Vậy ngài còn hôn ta không?”

 

Ngụy Trường An cúi đầu nhìn ta một cái.

 

Ánh mắt dừng lại trên đôi môi đang mím c.h.ặ.t của ta.

 

Bỗng nhiên chàng cười.

 

“Về phủ rồi hôn.”

 

14

 

Sau này ta mới biết, trận lời đồn đó, từ đầu đến cuối đều do chính Ngụy Trường An tung ra.

 

Chàng cố ý cho người truyền tin rằng chủ lực bị bao vây, lương thảo bị cắt đứt, tướng quân c.h.ế.t không còn xương cốt.

 

Triều đình trên dưới hoang mang, ngay cả quân địch nơi biên cương cũng tin đến bảy tám phần.

 

Chúng cho rằng Nhiếp Chính Vương thật sự đã bỏ mạng ở Thanh Thạch Quan.

 

Vì thế dốc toàn bộ binh lực xuất quân, muốn một lần nuốt trọn số quân còn sót lại của phe ta.

 

Chúng không hề biết rằng Ngụy Trường An chẳng những chưa c.h.ế.t mà còn dẫn theo một đội tinh binh vòng ra phía sau quân địch.

 

Trận chiến ấy, x.á.c c.h.ế.t nằm dài trăm dặm, thu được vô số lương thảo, quân nhu.

 

Nguyên khí quân địch tổn hại nặng nề, cuối cùng phải dâng thư đầu hàng.

 

Từ đó không dám xâm phạm biên giới nữa.

 

Còn về Bùi Cảnh Nhượng.

 

Sau khi chiến tranh kết thúc, lúc kiểm tra doanh trại địch, người ta tìm thấy trong những bức mật thư qua lại giữa hắn và quân địch những bằng chứng rõ ràng về tội thông đồng với ngoại bang.

 

Thì ra hắn đã sớm không còn thỏa mãn với chức Hàn lâm biên tu nhỏ bé.

 

Hắn cấu kết với tướng địch nơi biên cương muốn mượn đao g.i.ế.c người, loại bỏ Ngu Trường An.

 

Chỉ cần Nhiếp Chính Vương c.h.ế.t đi, triều cục rung chuyển hắn sẽ có cơ hội thừa nước đục thả câu, từng bước leo lên cao.

 

Mà việc hắn tìm đến ta, nói muốn đưa ta về cũng chẳng phải vì còn nhớ tình cũ gì cả.

 

Chẳng qua chỉ muốn lợi dụng ta để kiềm chế Ngụy Trường An.

 

Thậm chí dùng ta làm quân cờ khiến chàng phân tâm mà thôi.

 

Tin tức truyền về kinh thành, Hoàng đế nổi trận lôi đình.

 

Bùi gia bị tịch thu gia sản, Bùi Cảnh Nhượng bị giam vào đại lao.

 

Tội danh là thông đồng với địch, phản quốc đợi đến mùa thu sẽ bị xử trảm.

 

Sau đó nữa.

 

Ngụy Trường An giúp phụ mẫu ta rửa sạch oan khuất.

 

Vụ vỡ đê năm ấy vốn là do người khác vu oan giá họa.

 

Phụ thân ta chỉ là vật thế thân bị đẩy ra gánh tội thay.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ngụy Trường An lật lại hồ sơ cũ của Hình bộ điều tra từng vụ một, hỏi từng người một.

 

Cuối cùng cũng tìm ra tên quan viên thật sự đã tham ô ngân lượng tu sửa đê điều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ngày vụ án được lật lại, Ngụy Trường An dẫn ta tới trước mộ phụ mẫu.

 

Lúc ấy ta mới biết ngôi mộ không lớn nằm trên một sườn đồi hoang ở phía nam thành, xung quanh mọc đầy cỏ dại.

 

Ta quỳ ở đó, đốt từng xấp tiền giấy, đốt mãi đốt mãi rồi bật khóc.

 

Chàng không nói gì, chỉ đứng phía sau ta, che chắn những cơn gió thổi tới.

 

Đợi đến khi tiền giấy cháy hết, chàng ngồi xổm xuống đặt ặt tay lên vai ta.

 

Nhìn về phía mộ phần rồi nói:

 

“Nhạc phụ, nhạc mẫu cứ yên tâm.”

 

“Từ Âm ở bên cạnh ta sẽ không phải chịu khổ đâu.”

 

Ta khóc còn dữ dội hơn.

 

Trên đường trở về, ta cưỡi Tiểu Trường An, Ngụy Trường An dắt dây cương đi phía trước.

 

Ánh chiều tà kéo dài bóng của hai người, giống như hai sợi dây đang quấn c.h.ặ.t lấy nhau.

 

“Đại Vương.”

 

Ta sụt sịt nói.

 

“Ngài đối xử với ta tốt như vậy. Ta phải lấy gì để báo đáp đây?”

 

“Vậy thì… Cứ luôn ở bên cạnh bản vương đi.”

 

“Được thôi!”

 

Ta lập tức gật đầu.

 

“Vậy... vậy Đại Vương. Bây giờ ta đã là một nương t.ử đạt chuẩn chưa?”

 

Cuối cùng ta cũng hỏi ra câu hỏi ấy.

 

Ngụy Trường An quay đầu nhìn ta một cái, khóe môi hơi cong lên.

 

“Ừm. Đạt chuẩn rồi.”

 

Đồ ngốc, nàng sớm đã đạt chuẩn từ lâu rồi.

 

Trong lòng chàng khẽ thở dài một tiếng.

 

Ngụy Trường An tiếp tục dắt dây cương đi về phía trước.

 

Ánh hoàng hôn phủ lên gương mặt nghiêng của chàng một tầng màu ấm áp.

 

“Sáng sớm nhóm củi, giữa trưa quạt mát.

 

Hoàng hôn thắp đèn, đêm đến đắp chăn sưởi giường.

 

Ngày qua ngày đừng chê chậm.

 

Rồi cũng nuôi thành một tiểu nương t.ử ngốc nghếch đáng yêu.”

 

Ta sửng sốt, mặt lập tức đỏ bừng.

 

“Đ... Đại Vương. Ngài đang nói ai vậy?”

 

“Ai nhận thì chính là nói người đó.”

 

Chàng cười khẽ rồi quay đầu lại nhìn ta.

 

Trong mắt phản chiếu ánh chiều tà, lấp lánh như vàng vụn rơi đầy mặt đất.

 

Thật ra, trong rất nhiều năm về sau, Ngụy Trường An vẫn thường nhớ tới đêm hôm ấy.

 

Bao năm chinh chiến sa trường, chàng đã sớm bị ác mộng quấn thân.

 

Đao quang, biển m.á.u, những đồng đội đã c.h.ế.t… đêm nào cũng luân phiên xuất hiện trong giấc mộng.

 

Thế nhưng đêm tân hôn ấy, trong lúc mơ màng có một người tóc dài buông xõa, mặc áo ngủ đỏ thẫm tựa như một ngọn lửa mềm mại, khẽ ngân nga một điệu hát không tên.

 

Bỗng nhiên chàng cảm thấy những cơn ác mộng đã đeo bám mình hơn mười năm dường như bị tiếng hát ấy ngăn lại ngoài cửa sổ.

 

Nàng không hề phát hiện chàng đang nhìn mình.

 

Chỉ tự mình hát hết câu cuối cùng rồi lén đưa tay sờ trán chàng.

 

Lẩm bẩm:

 

“Không sốt mà… Vì sao Đại Vương cứ nhíu mày mãi vậy nhỉ?”

 

Chàng nhắm mắt lại không lên tiếng nhưng khóe môi lại lặng lẽ cong lên.

 

Thì ra ta cũng có thể không làm Nhiếp Chính Vương, không làm đại tướng quân, chỉ đơn giản là Ngụy Trường An.

 

Không sớm, không muộn, vừa vặn đúng lúc.

 

Vận mệnh đã trao ngọn đèn này vào tay ta.

 

Ta còn có thể làm gì với nó đây?

 

Bày cờ trong cuộc, động lòng ngoài cuộc.

 

Lý Từ Âm.

 

Nàng chính là tiểu nương t.ử ngốc của bản vương.

 

- Hoàn văn -