Khi Ôm Tuyết Vào Lòng

Chương 10



13

 

Ta chạy rất nhanh, chạy qua hành lang, chạy qua nguyệt môn, một mạch lao thẳng tới bãi ngựa.

 

“Tiểu Trường An, đi!”

 

Ta giật lấy dây cương, đạp bàn đạp rồi xoay người lên ngựa.

 

Hai chân kẹp bụng ngựa.

 

Tiểu Trường An hí dài một tiếng, tung vó lao thẳng ra ngoài.

 

Đám thị vệ ở cổng còn chưa kịp phản ứng, ta đã xông qua giữa bọn họ.

 

Gió bên tai gào thét, nước mắt bị gió thổi bay ngược ra phía sau.

 

“Vương phi! Ta còn chưa nói hết mà!”

 

“Đại Vương ngài ấy không... không có chuyện gì cả…”

 

Tiếng của Nguyên Khánh phía sau càng lúc càng xa.

 

Ta không nghe, lời ai ta cũng không nghe.

 

Lúc ra khỏi cổng thành, lính canh còn ngăn lại một chút.

 

Ta giơ roi ngựa lên, quát lớn:

 

“Tránh ra! Ta là Nhiếp Chính Vương phi!”

 

Trong lúc bọn họ còn ngẩn người, ta đã lao v.út ra khỏi thành.

 

Bên ngoài thành là những cánh đồng hoang rộng lớn, Tiểu Trường An chạy đến mức bờm tung bay.

 

Bốn vó như gió, giống hệt một mũi tên rời cung.

 

Ta nằm rạp trên lưng nó, hết lần này đến lần khác lẩm bẩm:

 

“Nhanh thêm chút nữa...”

 

“Nhanh thêm chút nữa...”

 

Trời dần tối xuống.

 

Từ xa xa, ta nhìn thấy trên quan đạo có một đoàn người ngựa.

 

Cờ xí phần phật trong gió đang đi về phía cổng thành.

 

Đi đầu là một con chiến mã đen cao lớn, bóng người trên lưng ngựa cao ráo thẳng tắp.

 

Dù cách xa đến vậy ta vẫn nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên.

 

Ngụy Trường An.

 

Là chàng.

 

Đại Vương thật sự trở về rồi.

 

Chàng không c.h.ế.t.

 

Nước mắt ta lập tức trào ra.

 

Dường như Tiểu Trường An cũng nhận ra chủ nhân của nó, nó chạy còn nhanh hơn nữa.

 

Tiếng vó ngựa càng lúc càng gần, càng lúc càng gấp.

 

Ta nhìn thấy con chiến mã đen kia dừng lại, người trên lưng ngựa cũng nhìn thẳng về phía này.

 

Khoảnh khắc ấy, cuối cùng ta cũng nhìn rõ khuôn mặt chàng.

 

Lâu ngày không gặp, chàng gầy đi rất nhiều, cũng đen đi rất nhiều, gò má nhô cao rõ rệt.

 

“Từ Âm?”

 

Ta chưa từng biết tên mình có thể được người khác gọi hay đến thế.

 

Tiểu Trường An lao tới trước mặt chàng.

 

Ta không chống đỡ nổi nữa, cả người từ trên lưng ngựa nhào ra ngoài.

 

Chàng vươn tay vững vàng đỡ lấy ta.

 

Ta lao vào lòng Ngụy Trường An, hai tay ôm c.h.ặ.t cổ chàng, vùi mặt vào hõm cổ chàng.

 

“Đại Vương… Đại Vương… Đại Vương...”

 

Ta khóc đến mức không thở nổi.

 

Cằm chàng tì lên đỉnh đầu ta.

 

Ta có thể cảm nhận được cơ thể chàng cũng đang khẽ run.

 

“Sao nàng lại chạy ra đây một mình? Không phải ta bảo Nguyên Khánh mang tin về trước cho nàng sao?”

 

“Ta tưởng ngài c.h.ế.t rồi...”

 

Ta vừa khóc vừa nức nở.

 

“Ta sợ lắm. Ta sợ ngài không về được nữa...”

 

Cánh tay ôm ta siết c.h.ặ.t thêm vài phần, c.h.ặ.t đến mức gần như không thở nổi.

 

“Không đâu. Ta trở về rồi.”

 

Ta lại khóc dữ dội hơn, nước mũi nước mắt cọ đầy lên cổ changg.

 

“Đại Vương. Vậy... vậy ngài có bị thương không?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta giãy giụa muốn tụt xuống khỏi người chabgg để kiểm tra xem có bị thương ở đâu.

 

Nhưng Ngụy Trường An không chịu buông tay.

 

“Không vội.”

 

“Sao lại không vội!”

 

“Để ta xem nào!”

 

“Về phủ trước đã.”

 

“Không!”

 

“Bây giờ ngài phải cho ta xem!”

 

Ta xoay qua xoay lại muốn thoát ra.

 

Một tay chàng ôm eo ta, tay còn lại giữ lấy cổ tay đang quẫy loạn của ta.

 

“Đừng động đậy.”

 

“Vậy ngài để ta xem đi!”

 

Đúng lúc đang giằng co, phía sau bỗng truyền tới tiếng vó ngựa dồn dập.

 

“Từ Âm! Từ Âm, đợi đã!”

 

Vậy mà lại là Bùi Cảnh Nhượng cưỡi ngựa đuổi theo.

 

Ngựa vừa dừng lại, hắn đã xoay người xuống ngựa, bước nhanh về phía chúng ta.

 

Khoảnh khắc nhìn thấy Ngụy Trường An, bước chân hắn rõ ràng khựng lại.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ngụy Trường An cũng nhìn thấy hắn.

 

Sắc mặt lập tức lạnh đi, cánh tay ôm eo ta vô thức siết c.h.ặ.t thêm vài phần giống như đang tuyên bố chủ quyền.

 

“Bùi đại nhân sao lại tới đây?”

 

Bùi Cảnh Nhượng kéo kéo khóe môi, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.

 

“Nghe nói Vương gia cửu t.ử nhất sinh. Ta lo Từ Âm một mình chạy ra ngoài sẽ gặp nguy hiểm, nên tới xem thử.”

 

“Lo lắng?”

 

Ngụy Trường An cúi đầu nhìn ta một cái.

 

Sau đó ngẩng lên nhìn Bùi Cảnh Nhượng, ánh mắt nặng nề.

 

“Vương phi của bản vương không cần Bùi đại nhân phải lo lắng.”

 

Sắc mặt Bùi Cảnh Nhượng cứng lại.

 

Ta nằm trong lòng Ngụy Trường An, nước mắt vừa ngừng được một chút lại muốn trào ra.

 

“Đại Vương. Ngài thả ta xuống trước đi để ta xem ngài có bị thương không.”

 

Ta cuống lên, hai chân đạp đạp muốn trượt xuống khỏi người chàng.

 

Chàng bỗng cúi đầu, ánh mắt rơi xuống đôi chân đang cọ qua cọ lại của ta.

 

“Đừng động nữa. Nếu còn động nữa, ta sẽ hôn nàng.”

 

Nói rồi chàng co một chân lại, đỡ chân ta lên một bên yên ngựa của chàng.

 

Cả người ta gần như nửa ngồi nửa treo trên người chàng.

 

Mặt ta lập tức nóng bừng, ngay cả vành tai cũng đỏ rực.

 

“Ngoan. Về phủ rồi xem.”

 

“Ngài... ngài thả ta xuống trước đi...”

 

Ta nhỏ giọng nói, không dám nhìn vào mắt ngài.

 

“Không thả.” Chàng đáp.

 

Nhìn thấy cảnh ấy, sắc mặt Bùi Cảnh Nhượng càng đen hơn.

 

Hắn hít sâu một hơi, trong giọng nói mang theo chút không cam lòng cuối cùng.

 

“Từ Âm. Nàng thật sự muốn đi theo hắn sao?”

 

Ta thò đầu ra khỏi lòng Ngụy Trường An, nhìn hắn.

 

“Ta vốn là Vương phi của ngài ấy. Không đi theo ngài ấy thì đi theo ai đây?”

 

Yết hầu Bùi Cảnh Nhượng khẽ chuyển động.

 

Hắn nghiến răng nói:

 

“Nàng biết mà. Trước đây ta... chỉ là mạnh miệng thôi.”

 

“Nàng theo ta về đi. Sau này ta sẽ không chê nàng ngốc nữa.”

 

“Ta sẽ đối xử thật tốt với nàng...”

 

Khi nói những lời ấy, trong mắt hắn thật sự lộ ra một tia cầu khẩn nhưng ta đã không còn là tiểu nha đầu ngày xưa.

 

Người chỉ vì một câu khen của hắn mà vui vẻ suốt ba ngày nữa rồi.

 

Ta nhìn hắn, đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười lại có chút nhẹ nhõm.

 

“Bùi Cảnh Nhượng, ngươi biết không?”

 

“Trước đây ta khát khao được ngươi khen ngợi như vậy là bởi vì ta để tâm đến ngươi. Nhưng sau đó thì sao? Chính tai ta nghe thấy ngươi nói ta vừa ngu vừa ngốc, dẫn ra ngoài còn làm mất mặt.”