Nhanh ch.óng đã tới ngày đại hôn của ta và Phó Vân Nhai.
Sau khi thành hôn, Phó Vân Nhai sẽ được phái đi đất Thục trấn thủ Tây Nam, ta sẽ cùng hắn rời đi.
Đến lúc đó phu thê Mạnh Ninh Châu cũng về đất Thục, bốn người chúng ta trên đường đi còn có thể làm bạn.
Lần này ta sẽ không quay lại kinh thành nữa.
Những người và chuyện cũ đó, cuối cùng sẽ vĩnh viễn không gặp lại.
Ai ngờ Lục Hành Chu đang trọng thương chưa lành đột nhiên thay đổi tính nết, kéo lê thân thể bệnh tật đến Thẩm phủ, nhất quyết muốn gặp ta một lần.
Xem ra, hào quang của các nhân vật chính vẫn là mạnh mẽ nhất.
Ta ép Lục Hành Chu nhảy xuống vực cũng không thể khiến y trọng sinh.
Y vì Hứa Hoan Hoan đỡ một đao, mới khiến y nhớ lại tất cả.
Phụ thân ta sợ đến mức suýt nữa thì nhảy dựng lên, hận không thể dập đầu lạy hắn:
"Lục công t.ử, mấy người các ngươi điên điên khùng khùng, đừng có đến làm hại con gái ta được không?"
"Các ngươi hết bất thình lình nhảy vực, lại đến hành hung giữa phố, lão phu cầm quân đ.á.n.h giặc cả đời cũng chẳng thấy ngày nào kích thích bằng các ngươi."
"Ta chỉ mong nữ nhi của ta bình bình an an, một đời an lạc, xin hãy buông tha cho nhà chúng ta đi."
Lục Hành Chu bị nói đến mức sắc mặt trắng bệch vài phần, dường như giây tiếp theo sẽ không chống đỡ nổi nữa.
Giọng y run rẩy: "Thẩm lão tướng quân, xin ngài hãy thay ta nói với nàng một lời, xin lỗi, là ta đã đến muộn."
Y nhớ ra rồi, nhưng cuối cùng cũng đã muộn màng.
Duyên phận giữa người với người chính là sự trùng hợp chuẩn xác đến từng ngày.
Sai một li, thiếu một chút, chỉ cần không cẩn thận là dễ dàng đ.á.n.h mất người bạn đời khắc cốt ghi tâm của kiếp trước giữa biển người mênh m.ô.n.g.
Kiếp trước, Lục Hành Chu tuy quen biết Hứa Hoan Hoan trước, nhưng Hứa Hoan Hoan không chọn y.
Kiếp này hắn bị Hứa Hoan Hoan nẫng tay trên, vốn cũng chẳng phải lỗi của y.
Chỉ tiếc là thứ tự quen biết thay đổi chút ít, đã khiến sợi chỉ đỏ giữa chúng ta đứt đoạn.
Muốn tu sửa lần nữa, đã chẳng phải là chuyện một câu "nhớ ra rồi" của y có thể giải quyết được.
Ồ, sợi chỉ đỏ trên cổ tay kia, sớm đã bị ta ném vào chậu than rồi.
Sự đã đến nước này, hà tất phải quay đầu?
Ta cười khổ nói với nha hoàn: "Bảo y, kiếp này chúng ta vô duyên, bảo y về đi."
Nói đoạn, nước mắt ta không kìm được mà lã chã rơi xuống.
Sau khi trọng sinh, đối mặt với sự quyết tuyệt của Lục Hành Chu.
Trong lòng ta thủy chung vẫn có phần không cam tâm.
Y thâm tình với Hứa Hoan Hoan như thế, thậm chí có thể vì nàng ta mà nhảy vực, đỡ đao.
Vậy đoạn tình cảm sáu mươi năm y bầu bạn bên ta kiếp trước, rốt cuộc là thật hay giả?
Nếu lòng y luôn có Hứa Hoan Hoan, lại dối gạt lương tâm nói yêu ta.
Vậy chân tình kiếp trước của ta tính là gì đây?
Nay biết được lúc tỉnh lại việc đầu tiên y làm là tìm ta giải thích.
Ta cuối cùng cũng có thể buông bỏ mọi oán hận và không cam lòng.
Ta cuối cùng đã có thể tin rằng chân tình kiếp trước không hề trao lầm chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta từng dốc hết sức lực để yêu một người, cũng không oán không hối mà triệt để buông bỏ người đó.
Từ nay về sau, người hối hận sẽ không còn là ta nữa.
Hỷ nương chải chuốt tóc tai cho ta xong xuôi.
Ta tự tay, chậm rãi buông tấm khăn trùm đầu màu đỏ xuống.
Vận mệnh để chúng ta giao nhau ngắn ngủi, chung quy vẫn là âm sai dương thác, duyên mỏng phận hèn.
Vậy thì đường ai nấy đi, chớ có quay đầu.
*
Phó Vân Nhai đối xử với ta rất tốt.
Tật xấu duy nhất là hay ghen, hễ ghen là lại giở tính trẻ con.
Ta thấy hắn cứ hừng hực khí thế như vậy, lại rất thích cái tính khí nhỏ mọn này của hắn.
Ta đối với hắn là sự yêu thích về sinh lý hay là yêu thích cả thân lẫn tâm, thực ra không quan trọng.
Quan trọng là ở bên hắn rất vui vẻ, ta cũng sống tự do hơn.
Ta và Phó Vân Nhai sau khi kết hôn quả thực là không biết xấu hổ là gì.
Tinh lực của võ tướng luôn dồi dào đến kinh người, hại ta suýt chút nữa chịu không nổi.
Ta bận rộn nghiên cứu xuân cung đồ và thu xếp hành trang xuôi nam, đã lâu rồi không nhớ đến chuyện kiếp trước nữa.
Nhưng chuyện Lục Hành Chu đòi từ hôn gây náo loạn không nhỏ.
Nghe nói Lục gia và Hứa gia vì thế mà kết thành thù, đến c.h.ế.t không qua lại với nhau.
Mạnh Ninh Châu tìm ta c.ắ.n hạt dưa:
"Chậc chậc chậc, ngươi không thấy cảnh tượng đó đâu."
"Hóa ra một quân t.ử thanh lãnh đoan chính như vậy, cũng có lúc trở mặt với người ta ngay giữa phố, nói rằng kiếp này cho dù ta không cưới được nàng, cũng không đến mức phải cưới ngươi!"
"Sau đó Hứa Hoan Hoan khóc lóc t.h.ả.m thiết lắm, nói cái gì mà kiếp trước chàng vì ta mà g.i.ế.c tra nam, kiếp này chàng vì ta nhảy vực đỡ đao đã đủ chứng minh chân tâm, chứng tỏ chàng yêu ta!"
"Lục Hành Chu bị ép đến phẫn nộ lại tuyệt vọng, thế mà lại bóp c.h.ặ.t cổ nàng ta, nói nếu sớm biết nàng ta là kẻ lấy oán báo ơn, thì đã mặc kệ nàng ta bị tra nam đ.á.n.h c.h.ế.t."
"Sau đó Lục Hành Chu buông tay, lại sụp đổ mà khóc. Nói y không nên tùy tiện can thiệp vào nhân quả của người khác, ngược lại hại y phải gánh chịu mọi quả đắng."
Ta nghe mà lòng trĩu nặng.
Kiếp trước ta và y can thiệp vào nhân quả của Hứa Hoan Hoan, chẳng phải cũng phải chịu quả đắng sợi chỉ đỏ đứt đoạn đó sao.
Vận mệnh luôn thích trả thù phàm nhân tự tác chủ trương.
Chúng ta tự làm tự chịu.
Nhưng ta hiểu Lục Hành Chu.
Y không phải người dễ dàng thất thố trước mặt công chúng, huống hồ là động tay động chân.
Y đọc sách thánh hiền cả đời, coi trọng nhất là phong thái nhã nhặn của công t.ử.
Kiếp trước lúc y bị ta chọc giận nhất, cũng chỉ là chạy đến thư phòng hờn dỗi một mình.
Y bị sự áy náy và hối hận ngập trời đ.á.n.h tan lý trí, người y hận không phải Hứa Hoan Hoan, mà là chính mình.
Y bị vận mệnh trêu đùa đủ đường, thế mà lại đ.á.n.h mất người mà kiếp trước y thực sự yêu về sau.
Nhưng con người ta không nhất thiết phải gả cho một người nhất định nào đó mới có thể sống tốt cuộc đời mình.
Đến cuối cùng, con người thực chất là đang sống cả đời với chính mình.