Khi Quả Sơn Tra Chín

Chương 7



Bảy ngày trước khi đi.

Hoàng đế bỗng nhiên nói muốn tổ chức xuân thú.

Đây là sân nhà của võ tướng.

Ai ngờ ngày thứ hai của buổi xuân thú, trong núi bỗng buông sương mù dày đặc.

Ta và Phó Vân Nhai đang lúc tân hôn nồng thắm, hận không thể lúc nào cũng dính lấy nhau, vốn chẳng mặn mà gì với việc săn b.ắ.n.

Hoàng đế tuy hận ông trời không chiều lòng người, nhưng cũng chỉ có thể sai người nhổ trại hồi cung.

Nào ngờ lúc kiểm kê quân số, mới phát hiện Tiểu công t.ử phủ Quốc công sáng nay vì đuổi theo một con hươu trắng mà lạc đường trong sương mù, lạc mất đám thị vệ.

Phó Vân Nhai lập tức thu lại tâm tư đùa giỡn với ta, dẫn một đội nhân mã vào núi tìm kiếm.

Ta ở đại doanh dưới chân núi đợi một ngày một đêm.

Ngày hôm sau, Tiểu công t.ử phủ Quốc công mất tích sớm đã được tìm thấy, nhưng Phó Vân Nhai vẫn chưa trở về.

Ta nhất thời hoảng hốt.

Ta chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi đến thế.

Ta sợ ta không tìm thấy hắn.

Sợ hắn một mình bị vây trong núi vừa lạnh vừa đói, c.h.ế.t đi trong cô độc và thống khổ.

Càng sợ duyên phận kiếp này của ta và hắn còn chưa kịp bắt đầu đã vội vã kết thúc.

Ta căn bản không thể ngồi yên, khi cha ta và cha chồng đang bàn bạc mỗi người dẫn một đội nhân mã vào núi tìm hắn, ta cũng đòi đi theo họ.

Cha ta không lay chuyển được ta, đành phải để ta đi theo ông.

Lúc sắp vào núi, Lục Hành Chu không kìm được chạy đến ngăn ta.

Y chắn trước đầu ngựa.

Vì trọng thương mới khỏi, mặt y không chút huyết sắc, chạy vài bước đã thở dốc.

Ánh mắt y đầy vẻ lo âu, nói:

"Trong núi sương mù dày đặc, nàng đi theo vào cũng không giúp được gì, chi bằng ở lại trong doanh đợi tin tức."

"Nếu hắn tự mình đi ra từ hướng khác, về không thấy nàng, lại thêm sốt ruột."

Ta biết Lục Hành Chu có ý tốt.

Ta từ chối y: "Lục công t.ử, xin tránh ra. Ngài nên biết tính ta nóng nảy, xưa nay vốn không ngồi yên được, cũng không đợi nổi."

Lục Hành Chu bỗng nhiên im lặng.

Ta đã chạm vào nỗi đau của y.

Ánh sáng trong mắt Lục Hành Chu tắt dần từng chút một: "Thẩm Thanh Dung, nếu còn có thể làm lại một lần nữa, nàng có thể nào đừng nôn nóng như vậy, đợi ta một chút được không?"

Ta chợt bừng tỉnh.

Y nghe ta nói không đợi nổi, liền tưởng rằng kiếp này ta trách y đến quá muộn, không tìm ta sớm hơn.

Nói thật, ta vốn không có ý đó.

Đầu óc ta bây giờ toàn là Phó Vân Nhai, hắn bị vây một ngày một đêm, ta đâu còn tâm trí nào mà đôi co với Lục Hành Chu về chuyện kiếp trước.

Con người ta xưa nay chỉ sống cho hiện tại.

Ta nói không đợi nổi, là lo lắng nếu kéo dài thêm sẽ càng bất lợi cho Phó Vân Nhai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thôi kệ, vẫn nên nói rõ ràng với y sớm một chút.

Đỡ cho Lục Hành Chu suốt ngày bị vây khốn trong quá khứ, không thoát ra được.

Ta nói: "Lục Hành Chu, ngày đó khi ngài nhảy xuống vách núi, ta quả thực đã từng oán hận ngài."

"Ngài hại ta không thể không mỗi ngày đều âm thầm đoán xét, kiếp trước ngài rốt cuộc là thật lòng yêu ta, hay là trong lòng giấu một ánh trăng sáng rồi mới chọn ta làm phương án thay thế."

Lục Hành Chu vội vàng giải thích: "Tình yêu ta dành cho nàng sau này đều xuất phát từ đáy lòng, tuyệt đối không có người khác xen vào."

Ta cười lên: "Ừm, biết được ngài từng thật lòng yêu ta, ta đã nhẹ lòng rồi."

"Tình yêu không phải là cả đời này chỉ yêu một mình nàng, mà là khi chúng ta yêu nhau, đôi bên đều toàn tâm toàn ý đối đãi nghiêm túc với tình cảm, chân thành thủ hộ bên nhau."

"Ngài nói muốn ta đợi ngài, nhưng vào lúc đó, ngài thật lòng ái mộ Hứa Hoan Hoan, nàng ta cũng muốn gả cho ngài."

"Ngài muốn ta đợi đến bao giờ, mới có thể đợi đến lúc ngài nhớ ra tất cả đây? Nếu lúc đó ngài và Hứa Hoan Hoan đã thành thân thì ta biết tự xử thế nào, hay là cả đời này ngài đều không nhớ ra được?"

"Lục Hành Chu, ta tuy yêu ngài, nhưng cũng không có nghĩa vụ phải vì ngài mà phí hoài năm tháng."

"Có trách thì chỉ trách vận mệnh trêu ngươi, kiếp trước chúng ta bên nhau sáu mươi năm đã đủ viên mãn rồi, ông trời không cho phép chúng ta tham lam thêm nữa."

"Chuyện đã qua hãy để nó qua đi, xin ngài cũng hãy tiến về phía trước!"

Lục Hành Chu nhắm mắt, lặng lẽ rơi hai hàng lệ.

Y rệu rã lùi sang một bên.

Ta thúc ngựa rời khỏi bên cạnh y.

Chưa đi được mấy bước, sau lưng truyền đến giọng nói của hắn.

"Thẩm Thanh Dung, nếu lần này không tìm thấy Phó Vân Nhai, nàng sẽ làm thế nào?"

Ta ngẩn ra, chưa từng suy nghĩ sâu xa về vấn đề này.

Ta nghĩ một hồi mới trả lời hắn:

"Ta không biết. Nhưng ngày tháng chung quy vẫn phải sống tiếp, mà ta cũng phải tiến về phía trước."

"Được, ta biết rồi."

Lục Hành Chu không ngăn ta nữa.

Ta tưởng mọi chuyện đến đây là kết thúc.

Không ngờ Hứa Hoan Hoan đột nhiên nhảy ra, lời lẽ kích động chỉ trích ta:

"Ngươi đối với Hành Chu ca ca mà gọi là yêu sao? Kiếp trước nếu ngươi thực sự yêu huynh ấy sáu mươi năm, sao mới có mấy tháng đã thay lòng đổi dạ?! Nói cho cùng ngươi chính là hạng nữ nhân bạc tình quả nghĩa, phụ lòng lạnh lùng!"

"Hơn nữa lúc đó huynh ấy chưa khôi phục ký ức, ngươi đã xông lên ép buộc huynh ấy, không thấy ngươi chẳng có chút lễ độ nào sao?!"

"Ngươi căn bản không xứng có được tình yêu của Hành Chu ca ca! Cũng không xứng với Tiểu Phó tướng quân!"

Lục Hành Chu tức đến xanh mặt, đẩy Hứa Hoan Hoan ra:

"Đủ rồi! Chuyện giữa ba người chúng ta không đến lượt ngươi xen mồm!"

"Ngươi mới là kẻ đường đột nhất!"

"Hành Chu ca ca, muội đều là vì tốt cho huynh thôi!" Hứa Hoan Hoan vừa khóc vừa giậm chân.

Ta cười nhạt: "Đây chính là lý do vì sao ngươi và ta cùng sống lại một đời, ngươi vẫn sống không ra gì, còn ta thì luôn có thể sống rất tốt."

Không có gì khác, là do tính cách cả thôi.