Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 15:



Việc điều tra chuyện lộ đề thi giữa kỳ kéo dài suốt nửa tháng trời. Nhiếp Thanh Châu lại bị gọi lên hỏi vài lần nữa, sau đó thì được yên tĩnh. Không lâu sau, bỗng lan truyền tin đồn rằng đã bắt được kẻ gian lận và đã bị ghi một lỗi nặng vào học bạ. Để bảo vệ học sinh, nhà trường không công bố tên tuổi và lớp của người gian lận.

Trương Vũ Khôn và Lại Ninh vô cùng bất bình. Trương Vũ Khôn, người tự xưng là “thông tấn xã” số một Thường Xuyên, ngày nào cũng lượn lờ gần khu văn phòng tổ bộ môn khối Mười, chỉ muốn nghe lỏm thông tin về thủ phạm thật sự. Lại Ninh thì không biết nói dối, mỗi lần Nhiếp Thanh Châu không thấy Trương Vũ Khôn đâu, chỉ cần hỏi Lại Ninh một câu là cậu ta khai ra ngay. Thế là Nhiếp Thanh Châu lại phải chạy đến khu vực văn phòng để lôi Trương Vũ Khôn về.

Trưa thứ Sáu, Nhiếp Thanh Châu lại bắt gặp Trương Vũ Khôn đang lượn lờ gần văn phòng. Anh vỗ vào lưng cậu ta, nói: “Vũ Khôn à, cậu nghĩa khí như vậy, tôi thật sự rất cảm kích. Nhưng chuyện này qua rồi, mặc kệ là ai trộm đề, tôi không quan tâm nữa.”

Trương Vũ Khôn nghểnh cổ, tức giận nói: “Sao mà được, lần trước chơi bóng rổ, mấy thằng nhãi lớp chuyên còn nói móc nói xéo cậu gian lận. Tại sao thằng ranh kia trộm đề còn tiếng xấu lại để cậu gánh?”

“Tôi không quan tâm mà, dù sao thì tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng chẳng rửa sạch được, chi bằng khỏi rửa nữa, cứ ngâm mình dưới sông luôn đi. Hơn nữa còn có kỳ thi tháng lần sau, rồi thi cuối kỳ, cơ hội để chứng minh bản thân còn nhiều. Ngược lại là cái người trộm đề kia, nếu cậu thật sự rêu rao tên cậu ta khắp toàn khối, thì cậu ta còn mặt mũi nào làm người nữa? Một đứa trẻ mười sáu tuổi, lỡ bước sa chân, sức chịu đựng tâm lý kém, nhỡ gây ra chuyện gì thì sao.” Nhiếp Thanh Châu dùng cánh tay kẹp cổ cậu bạn, dùng sức kéo cậu ta ra khỏi khu văn phòng giáo viên.

“Nhưng hôm nay tôi nghe được tin tức hữu ích!” Trương Vũ Khôn vùng vẫy kịch liệt.

“Cậu biết ai trộm đề rồi à?”

“Không biết, nhưng tôi biết ai là người bôi nhọ cậu rồi!”

“Bôi nhọ? Chẳng phải cả cái khối này đều đang bôi nhọ tôi sao?”

“Không phải! Ý tôi là cái tên đã nói dối là nhìn thấy cậu lẻn vào văn phòng ấy!”

Nhiếp Thanh Châu kinh ngạc, lực tay đang kẹp Trương Vũ Khôn cũng lỏng ra. Trương Vũ Khôn thoát ra được, đứng trước mặt anh xắn tay áo: “Là thằng khốn ngỗng trời đó.”

Chuỗi tên động vật này khiến Nhiếp Thanh Châu ngớ người một lúc, anh nói: “Ý cậu là Văn Chung?”

Trương Vũ Khôn gật đầu như giã tỏi, chỉ vào chủ nhiệm lớp 10/1 đang ngồi bên trong: “Ngay dưới cửa sổ thứ ba ấy, tôi vừa nghe thấy chủ nhiệm lớp 10/1 và cô Cao Quyên Mai đang nói chuyện này. Cô Cao nói ‘Không phải Văn Chung nói tối hôm đó nhìn thấy Nhiếp Thanh Châu sao?’, chủ nhiệm lớp 10/1 nói ‘Hôm đó trời tối, có lẽ Văn Chung nhìn nhầm’. Gớm, nhìn nhầm cái gì! Tôi thấy rõ ràng là Văn Chung ghen tị cậu cướp mất hạng nhất của cậu ta, nên mới hãm hại cậu!”

Nhiếp Thanh Châu nheo mắt lại, ánh mắt anh lạnh đi. Trương Vũ Khôn phấn khích nói: “Thế nào, anh Châu, chúng ta gọi ngỗng trời ra đối chất! Nhất định phải dạy cho nó một bài học, tôi còn chưa thấy cậu đánh người bao giờ…”

Nhiếp Thanh Châu dở khóc dở cười, đành phải kéo Trương Vũ Khôn về tòa nhà dạy học để vào lớp. Cả buổi chiều, Trương Vũ Khôn cứ hừng hực khí thế, lúc nào cũng sẵn sàng sang lớp 10/1 gây sự, nhưng bị Nhiếp Thanh Châu giữ chặt trong bất lực.

Mãi đến cuối tuần, Trương Vũ Khôn vẫn chưa nguôi ngoai. Ba người họ đang đứng ở trạm xe buýt đợi xe đến sân bóng, Trương Vũ Khôn ôm quả bóng phàn nàn với Lại Ninh: “Ngỗng trời chơi xấu anh Châu như vậy, mà anh Châu còn không cho tôi nói với người khác, sao chúng ta có thể để mặc người ta bắt nạt như thế được?”

Nhiếp Thanh Châu mặc một chiếc áo hoodie màu xám khói, mân mê chiếc băng đeo cổ tay. Đây là món đồ của chủ cũ để lại, tiền tiêu vặt của “Nhiếp Thanh Châu” đều tiêu vào những thứ này.

“Cậu nói ra thì được gì, bây giờ ai cũng nghĩ là tôi trộm đề thi. Cậu nói hôm đó Văn Chung thấy tôi đến văn phòng, chẳng phải càng khẳng định sự nghi ngờ của mọi người sao? Mọi người đều sẽ nghi ngờ tôi, ai mà nghi ngờ cậu ta nói dối chứ?” Nhiếp Thanh Châu bình thản nói: “Nhưng cậu ta cứ như vậy cũng không được, hại người hại mình, tôi sẽ tự mình tìm cậu ta giải quyết.”

“Tẩn cho nó một trận ra trò!”

“Có rất nhiều cách không cần dùng đến tay chân mà vẫn khiến người ta khó chịu.”

“Văn Chung!”

“Tôi biết, chuyện của Văn Chung…”

Lại Ninh vội vàng kéo tay Nhiếp Thanh Châu, chỉ về phía không xa nói: “Cậu nhìn kìa! Văn Chung ở đằng kia!”

Trương Vũ Khôn và Nhiếp Thanh Châu lập tức quay đầu lại. Xuyên qua vô số những mái đầu cao thấp, ở phía bên kia của trạm xe có một nam sinh thanh tú không cao lắm, mặc áo sơ mi trắng và áo khoác gió màu xám. Đứng bên cạnh cậu ta là một cô gái cao gầy, mặc áo khoác thể thao màu đen, phối với quần dài đen.

“Hạ Nghi? Sao Hạ Nghi cũng ở đây?” Sự chú ý của Nhiếp Thanh Châu chỉ dừng lại trên người Văn Chung một giây, rồi lập tức chuyển sang Hạ Nghi bên cạnh.

Trương Vũ Khôn đảo mắt một vòng, đưa ra một suy đoán táo bạo: “Hôm nay là cuối tuần, họ còn ra ngoài gặp riêng, cậu nói xem có phải hai người họ… đang hẹn hò không?”

Nói xong, ánh mắt của cậu ta và Lại Ninh đồng loạt hướng về Nhiếp Thanh Châu, như thể trong mắt họ, trên đầu Nhiếp Thanh Châu đã lơ lửng một chiếc mũ màu xanh biếc.

Nhiếp Thanh Châu hoàn toàn không hay biết, nghe Trương Vũ Khôn nói xong, sắc mặt anh chợt thay đổi. Thấy một chiếc xe buýt đến, Hạ Nghi và Văn Chung di chuyển theo dòng người, xem ra là chuẩn bị lên xe. Anh vẫy tay với Trương Vũ Khôn và Lại Ninh: “Hôm nay tôi không đi chơi bóng rổ nữa, xin lỗi nhé, hai cậu tự đi đi!”

Nói xong anh liền chạy qua, chen vào dòng người đang chờ xe. Cửa xe mở ra, người người ào ào chen lên, Hạ Nghi và Văn Chung ở hàng đầu, lên xe xong liền đi thẳng xuống cuối xe. Còn Nhiếp Thanh Châu ở cuối hàng, nên chỉ có thể đứng ở đầu xe và nhìn hai người họ từ xa.

Văn Chung thỉnh thoảng nói gì đó với Hạ Nghi, và cô cũng đáp lại. Có lẽ vì trên xe buýt quá ồn, nên lúc nói chuyện Hạ Nghi hơi nghiêng người về phía Văn Chung, trông hai người họ có vẻ thân mật.

Nhiếp Thanh Châu nhìn mà lửa giận bốc lên ngùn ngụt, như một người cha già đang nhìn thấy cây cải trắng nhà mình bị lợn ủi.

Thật ra anh không có thành kiến gì với việc yêu sớm, ai mà chẳng có lúc tuổi xuân rung động. Hồi cấp ba anh cũng từng thích một bạn nữ cùng lớp. Nhưng nhân phẩm của Văn Chung này không tốt, tự phụ, tính hiếu thắng quá mạnh, chỉ vì một cái danh hiệu hạng nhất mà bịa chuyện vu khống người khác. Người như vậy rất dễ đi đến cực đoan, giống như một quả bom hẹn giờ, nổ vào người anh thì không sao, nhưng nếu nổ trúng Hạ Nghi…

Nhiếp Thanh Châu không khỏi siết chặt nắm đấm. Anh nhớ lại hồi đại học có một người bạn nhảy lầu tự tử, nghe nói là vì thất tình nghĩ không thông. Anh cảm thấy Hạ Nghi không yếu đuối đến thế, nhưng một người như cô nếu bị người mình thực sự tin tưởng phản bội, ai mà biết sẽ có hậu quả gì.

Nhiếp Thanh Châu càng nghĩ càng thấy nghiêm trọng, ra dáng một kẻ ác cầm gậy lớn, chuẩn bị đi đánh uyên ương.

Anh cứ quan sát Văn Chung và Hạ Nghi, đến khi họ xuống ở trạm nào, anh cũng xuống và đi theo họ từ xa. Vừa đi được hai bước, anh đã nghe thấy hai tiếng gọi be bé phía sau: “Anh Châu! Anh ca!”

Nhiếp Thanh Châu sững người, quay đầu lại thì thấy Trương Vũ Khôn đang ôm quả bóng, và Lại Ninh đang khom người vẫy tay.

… Sao hai người này lại đi theo đến đây?

Hai người họ chạy mấy bước thì đuổi kịp Nhiếp Thanh Châu. Mắt Lại Ninh cứ dán chặt vào Hạ Nghi và Văn Chung ở phía xa, cậu ta thì thầm: “Đi nhanh lên nào, chúng ta đừng để mất dấu.”

“Các cậu đến đây làm gì?”

Trương Vũ Khôn vỗ vai Nhiếp Thanh Châu, ra vẻ ta đây biết tuốt: “Anh Châu, thật ra chúng tôi biết từ lâu rồi, chỉ chờ cậu tự nói ra thôi, ai ngờ cậu cứ ngại ngùng không chịu nói.”

“… Nói gì cơ?”

“Anh Châu, tại sao khoảng thời gian này cậu lại như biến thành một người khác vậy? Học hành chăm chỉ thế, lại còn cai thuốc, không đánh nhau, không chửi bậy, lại còn chú ý đến vẻ ngoài nữa. Thật ra chúng tôi đều biết lý do cả rồi.” Trương Vũ Khôn nói với giọng đầy ẩn ý: “Cậu cũng không cần phải áp lực gì đâu, chúng tôi sẽ giữ bí mật giúp cậu.”

Nhiếp Thanh Châu chẳng hiểu sao lại có chút chột dạ. Anh cảm thấy Trương Vũ Khôn dù có trí tưởng tượng phong phú đến đâu cũng không thể nào đoán ra anh là người đến từ tương lai, nên cũng không hiểu cậu ta đang nói gì.

“Bí mật gì? Lý do gì?”

“Thì… không phải là chuyện cậu đang theo đuổi Hạ Nghi sao!”

Trong phút chốc, sắc mặt của Nhiếp Thanh Châu trở nên vô cùng đặc sắc. Anh nói: “Tôi, theo đuổi Hạ Nghi?”

“Đúng vậy, anh Châu, tình cảm của cậu dành cho Hạ Nghi chúng tôi đều thấy hết cả rồi. Thật đấy, cảm động trời đất. Cậu yên tâm, bọn này nhất định sẽ ủng hộ cậu! Thằng nhãi Văn Chung đó là cái thá gì! Bọn này nhất định sẽ giúp cậu cướp chị dâu về!” Trương Vũ Khôn nắm chặt tay, vẻ mặt đầy kiên quyết.

Nhiếp Thanh Châu dở khóc dở cười, lắc đầu như trống bỏi: “Không không không, các cậu hiểu lầm rồi, tôi không có ý đó với Hạ Nghi.”

“Thôi mà anh Châu, cậu đừng ngại ngùng nữa.”

Nhiếp Thanh Châu đang định giải thích thì thấy Lại Ninh từ phía trước chạy ngược lại, mồ hôi đầm đìa, lo lắng nói: “Sao các cậu đi chậm thế! Tôi vừa thấy Văn Chung và Hạ Nghi vào nhà sách rồi!”

Nhiếp Thanh Châu đành tạm gác lại lời giải thích, quay đầu chạy theo Lại Ninh, lao vào hiệu sách ở cuối con đường rẽ phải.

Họ vừa đi xe buýt rời khỏi huyện Thường Xuyên, đến trung tâm thành phố Ngu Bình, nơi Thường Xuyên trực thuộc. Đây là nhà sách lớn nhất ở Ngu Bình, cuối tuần khách rất đông. Nhiếp Thanh Châu, Lại Ninh và Trương Vũ Khôn len lỏi giữa đám đông, tìm kiếm bóng dáng của Văn Chung và Hạ Nghi.

Lại Ninh vừa tìm người vừa cảm thán: “Học sinh giỏi đúng là khác biệt nhỉ, hẹn hò cũng đến nơi như nhà sách mới chịu.”

Trương Vũ Khôn huých khuỷu tay vào Lại Ninh: “Đừng nói nữa, cái miệng của cậu toàn nói những lời khiến anh Châu khó chịu thôi.”

“… Tôi không thích Hạ Nghi.” Nhiếp Thanh Châu một lần nữa thanh minh.

“Được rồi anh Châu, cậu không thích Hạ Nghi thì bây giờ đang làm gì đây? Đừng ngại ngùng nữa.”

Nhiếp Thanh Châu day ấn đường, chỉ cảm thấy có miệng mà không thể giải thích.

Nhà sách này cao tới ba tầng, họ tìm một lúc lâu, cuối cùng cũng thấy bóng dáng của Hạ Nghi và Văn Chung ở khu sách tham khảo tầng hai. Hạ Nghi cầm trên tay hai cuốn sách tham khảo màu xanh lá, Văn Chung thì ngồi xổm dưới đất chỉ vào ngăn dưới cùng, ngẩng đầu nói gì đó với Hạ Nghi. Hạ Nghi gật đầu, cậu ta liền rút một cuốn sách bìa xanh khác cầm trên tay.

Hai người họ đi đi lại lại quanh giá sách, còn nhóm ba người của Nhiếp Thanh Châu thì lén la lén lút quan sát ở khu văn học thiếu nhi cách đó không xa. Lại Ninh thì thầm: “Không phải nói chứ, ngoài chiều cao ra thì những mặt khác hai người họ cũng khá xứng đôi.”

Câu nói này đồng thời nhận được cái lườm của cả Trương Vũ Khôn và Nhiếp Thanh Châu.

Nhiếp Thanh Châu nhỏ giọng hỏi Trương Vũ Khôn: “Cậu có cách hay nào để phá đám buổi hẹn hò không?”

Trương Vũ Khôn ghé sát vào Nhiếp Thanh Châu: “Có đấy.”

“Cách gì?”

“Không kịp giải thích chi tiết nữa rồi, anh Châu, cậu phải chuẩn bị sẵn sàng đi nhé.”

“Hửm?”

Nhiếp Thanh Châu cảm nhận được một lực đẩy ở hông, cả người anh bị đẩy bay ra, đâm sầm vào giá sách, phát ra một tiếng “rầm”. Anh ngơ ngác đứng tại chỗ, vừa quay đầu lại đã thấy giữa những giá sách cách đó không xa, Hạ Nghi và Văn Chung đang ôm sách tham khảo nhìn mình.

Trương Vũ Khôn thì thầm từ phía sau: “Chào hỏi đi chứ!”

… Đây chính là cách hay mà cậu ta nói ư?

Nhiếp Thanh Châu thầm nghiến răng nghiến lợi trong lòng, nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm, giả vờ ngạc nhiên, cười nói: “Thật trùng hợp, hai người cũng ở đây à.”