Trương Vũ Khôn nhanh nhảu ló ra, giả vờ kinh ngạc: “Ây da, là Ngỗng Trời và Hạ Nghi!”
Sắc mặt Văn Chung lập tức tối sầm lại.
Ánh mắt Hạ Nghi lướt qua tấm biển chỉ dẫn khu vực họ đang đứng. Nhiếp Thanh Châu liếc thấy dòng chữ “Văn học thiếu nhi”, bèn lập tức sải bước đi tới, nói với Hạ Nghi: “Vừa rồi bọn tôi tìm khu sách tham khảo mãi, hóa ra là ở đây. Hai người cũng đến mua sách tham khảo à?”
Hạ Nghi gật đầu: “Sách tham khảo cho lớp 10/1.”
Nhiếp Thanh Châu chợt bừng tỉnh, tâm trạng lập tức vui vẻ hẳn lên: “Ồ ồ, phải rồi, cậu là lớp phó học tập của lớp 10/1 mà.”
Tâm trạng của Văn Chung ở phía bên kia hoàn toàn trái ngược với Nhiếp Thanh Châu. Cậu ta làm như không thấy anh, chỉ cau mày quay sang nói với Hạ Nghi: “Tìm được sách rồi, nếu không có vấn đề gì thì chúng ta đi tìm nhân viên đặt mua thôi.”
Trương Vũ Khôn đâu để họ đi dễ dàng như vậy. Cậu ta bước tới, liếc nhìn chồng sách tham khảo trên tay Văn Chung và Hạ Nghi và nói: “Chà chà, các cậu đặt nhiều sách thế này, lẽ nào nhà sách không giảm giá à? Thế này đi, Hạ Nghi chọn sách giúp bọn tôi với, bọn tôi sẽ trả giá giúp cậu.”
Lại Ninh chỉ vào Trương Vũ Khôn, phụ họa: “Đúng đó, đúng đó, Trương Vũ Khôn trả giá siêu đỉnh luôn.”
Văn Chung lạnh lùng đáp: “Bọn tôi không thiếu chút tiền đó.”
Trương Vũ Khôn cười như không cười, đáp trả: “Ồ, cậu cũng thấy tôi à? Tôi có nói chuyện với cậu đâu mà cậu trả lời, tôi đang nói với Hạ Nghi mà.”
Văn Chung bị Trương Vũ Khôn chặn họng, cũng chẳng muốn đôi co thêm, chỉ định gọi Hạ Nghi. Nào ngờ vừa quay đầu lại đã thấy Nhiếp Thanh Châu đang đứng cạnh cô, trên tay còn cầm giúp mấy cuốn sách tham khảo.
Nhiếp Thanh Châu cúi đầu, vừa lật sách vừa khẽ nói với cô: “Cuốn lúc nãy viết quá chi tiết, có nhiều thứ không cần thiết, ngược lại còn gây rối. Cuốn này hay hơn nhiều, phần nâng cao kiến thức rất thiết thực.”
Hạ Nghi gật đầu, rồi lại lấy một cuốn khác từ chồng sách của mình đưa cho anh: “Xem thử cuốn này đi.”
Nhiếp Thanh Châu mở ra xem, mắt bất giác sáng lên, anh lật thêm vài trang rồi nói: “Cuốn này biên soạn tốt nhất, logic rất rõ ràng. Hồi trước tôi cũng dùng…”
Anh vừa nói vừa ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Lại Ninh, Trương Vũ Khôn và Văn Chung đang nhìn mình chằm chằm.
Trương Vũ Khôn nhìn cuốn sách trên tay Nhiếp Thanh Châu, thầm nghĩ: “Mình chỉ kiếm cớ thôi mà, sao anh Châu nhập vai nhanh quá vậy.”
Nhiếp Thanh Châu mỉm cười, giơ cuốn sách trên tay lên nói: “Chúng ta tìm hai bộ này đi, bộ trước hợp cho các cậu lấy lại gốc, còn bộ sau để tôi làm thử trước xem sao.”
Lại Ninh và Trương Vũ Khôn thường ngày đến bài tập cũng đi chép của người khác, sách tham khảo đương nhiên là chưa từng động đến. Lại Ninh nhìn cuốn sách bìa xanh xa lạ, liếc mắt nhìn Trương Vũ Khôn như muốn hỏi: “Mua thật đấy à?”
Trương Vũ Khôn khoát tay, hùng hồn nói với Hạ Nghi: “Được! Cậu đã giúp anh Châu chọn sách thì lát nữa tôi nhất định sẽ giúp các cậu trả giá kịch sàn!”
Hạ Nghi nhìn về phía Trương Vũ Khôn, nói: “Cảm ơn.”
Văn Chung sững người. Thái độ của Hạ Nghi hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cậu ta. Cậu ta đứng đơ tại chỗ, nói với cô với vẻ không vui: “Tôi đã nói rồi, chúng tôi không cần.”
“Tôi cần, tôi muốn tiết kiệm một chút tiền.” Hạ Nghi bình thản đáp lại.
Trương Vũ Khôn nghe vậy thì lòng vui phơi phới, ưỡn ngực ngẩng đầu, nhìn Văn Chung bằng ánh mắt đầy khiêu khích.
Sắc mặt Văn Chung tái mét. Cậu ta vốn là kẻ sĩ diện nhất, lúc này rơi vào thế khó xử, cuối cùng không thể giữ được vẻ trịch thượng thường ngày, bèn hừ lạnh một tiếng: “Các cậu có cày cuốc bao nhiêu cũng vô ích, chẳng thà ăn cắp đề thi cho nhanh tiến bộ.”
Trương Vũ Khôn giật nảy mình: “Mày có ý gì? Nếu không phải mày…”
Lại Ninh cũng chẳng nhiều lời, giơ quả bóng rổ lên định ném vào người Văn Chung. Nhiếp Thanh Châu nhanh tay lẹ mắt, một tay kéo Trương Vũ Khôn, tay kia giữ Lại Ninh lại: “Thôi thôi, không đáng đâu.”
Anh nháy mắt với Hạ Nghi, cô liền xoay người đi về phía một nhân viên ở đằng xa. Cô bước rất nhanh, Văn Chung khựng lại giây lát rồi cũng vội vàng đuổi theo, nhanh chóng khuất khỏi tầm mắt họ.
Lúc điền đơn đặt hàng và địa chỉ giao sách ở quầy, cơn giận của Văn Chung vẫn còn chưa nguôi. Cậu ta nói với Hạ Nghi: “Cậu thiếu bao nhiêu tiền? Tớ bù cho cậu. Nhưng thiếu thốn đến mấy cũng không thể dây dưa với đám người đó được.”
Nghĩ đến không khí thân thuộc giữa Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu lúc nãy, Văn Chung lại càng thêm khó chịu. Cậu ta nói tiếp: “Hạ Nghi, Nhiếp Thanh Châu không cùng đẳng cấp, hoàn toàn không phải loại người giống chúng ta, cậu bớt giao du với cậu ta đi, đừng lãng phí thời gian vào những kẻ vô giá trị.”
Cậu ta nói như vậy, nhưng Hạ Nghi không hề đáp lại.
Văn Chung ngạc nhiên ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt đen láy của Hạ Nghi. Cô nhìn cậu ta một lúc rồi mới bình thản lên tiếng: “Chúng ta? Cậu nghĩ tôi và cậu là cùng một loại người sao?”
Văn Chung ngẩn ra.
“Những lời đồn về tôi trong lớp đều là thật. Ba tôi là kẻ giết người, hồi cấp hai tôi thường xuyên đánh nhau, đã từng vào đồn cảnh sát. Nếu cậu nghĩ chúng ta là cùng một loại người, tại sao cậu lại vờ như không quen tôi ở lớp, chỉ đến khi không có bạn nào mới nói chuyện với tôi?”
Hạ Nghi hiếm khi nói một câu dài như vậy. Giọng cô đều đều, nét mặt không có nhiều thay đổi. Dường như từ trước đến nay cô đều hiểu rõ tất cả, nhưng lại chẳng hề bận tâm, thậm chí còn không thấy cần phải vạch trần.
Dường như chỉ trong khoảnh khắc này, cô đột nhiên không muốn diễn cùng cậu ta nữa.
Văn Chung mấp máy môi nhưng không nói được lời nào, chỉ cảm thấy mình như tr*n tr** dưới ánh mắt của cô.
Cậu ta chợt cảm thấy, những năm tháng không gặp, Hạ Nghi đã thay đổi rất nhiều, mà lại như chẳng có gì đổi thay. Cô vẫn giống như ngày bé, luôn có thể dễ dàng duy trì vẻ bình yên bề ngoài, rồi cũng nhẹ nhàng phá vỡ nó, nắm trọn mọi sự bắt đầu, diễn biến và kết thúc trong lòng bàn tay.
Hạ Nghi đặt chồng sách tham khảo lên quầy ngay cạnh tay cậu ta. Cô mặc một bộ đồ đen, tựa như một chú mèo mun lặng lẽ và lãnh đạm. Cô nói: “Xong vi rồi, tôi về trước đây, lớp trưởng.”
Kết quả của việc theo dõi Hạ Nghi và Văn Chung là ba người nhóm Nhiếp Thanh Châu không chơi bóng được, mà lại ôm một đống sách tham khảo trở về.
Trương Vũ Khôn và Lại Ninh ban đầu còn tức tối, nhưng sau khi thấy Hạ Nghi bỏ mặc Văn Chung để quay sang chọn sách giúp mình, họ lập tức cảm thấy như vừa giành được một thắng lợi vẻ vang, gỡ lại được một bàn!
Hơn nữa, tuy Hạ Nghi trông có vẻ lạnh lùng nhưng lại chọn sách rất nghiêm túc, lật giở từng trang, vừa xem vừa hỏi han thói quen và tiến độ học tập của họ. Hai cậu chàng làm gì có thói quen học tập nào, đành phải bịa bừa, còn tiến độ học tập thì hoàn toàn nhờ Nhiếp Thanh Châu bổ sung, khiến cả hai cũng thấy ngượng ngùng.
Học sinh lớp chuyên, lại còn là lớp đầu tiên của lớp chuyên, vậy mà không hề có chút kiêu ngạo nào. Trương Vũ Khôn và Lại Ninh nhất trí cho rằng, người chị dâu này quá được!
Mỗi người ôm mấy cuốn sách tham khảo đứng ở trạm xe buýt đợi xe về. Trương Vũ Khôn nháy mắt với Lại Ninh, Lại Ninh hiếm khi thông suốt, lập tức giật lấy chồng sách trên tay Nhiếp Thanh Châu: “Anh Châu, tôi nhớ ra tôi với Khôn còn có chút việc, không về cùng cậu được rồi!”
“Tuần sau tôi mang sách cho cậu!” Trương Vũ Khôn bổ sung, cười đầy ẩn ý.
“…”
Nhiếp Thanh Châu còn chưa kịp nói gì đã thấy hai người họ thoắt một cái đã lẩn vào đám đông, biến mất không chút dấu vết.
… Làm ông mai bà mối cũng nhiệt tình thật.
Nhiếp Thanh Châu quay đầu lại, thấy Hạ Nghi đang ngồi trên chiếc ghế dài ở trạm xe buýt. Hai tay cô chống lên ghế, người hơi nghiêng về phía trước, nhìn theo hướng Trương Vũ Khôn và Lại Ninh vừa biến mất.
“Những cuốn sách đó, họ có thật sự đọc không?” Cô hỏi.
Nhiếp Thanh Châu sững lại, rồi Hạ Nghi ngước mắt lên, giao nhau với ánh mắt anh. Anh im lặng một lúc rồi khẽ cười: “Không biết nữa. Nhưng lần này họ tốn không ít tiền để mua sách, về nhà chắc chắn sẽ đòi lại tiền ba mẹ, mà chắc là ba mẹ cũng vui lòng chi trả thôi. Rồi từ đó sẽ nảy sinh kỳ vọng, một khi những kỳ vọng đó được thỏa mãn dù chỉ một chút, thì sẽ lại có những kỳ vọng lớn hơn.”
“Ở giai đoạn khởi đầu, kỳ vọng là một thứ rất tốt đẹp. Việc đáp ứng kỳ vọng của người khác, làm nhiều rồi sẽ bị nghiện đấy.”
Nhiếp Thanh Châu đứng cách Hạ Nghi chừng hai sải tay, chân trái hơi nhón lên, gác vào thanh ngang dưới gầm ghế. Tay phải anh đút trong túi quần, tay trái giơ lên, dùng đốt ngón trỏ day day giữa hai hàng lông mày.
Mặt trời đã lặn rất thấp, ánh sáng trở nên mờ ảo. Mái tóc màu xám đậm, chiếc áo hoodie màu khói và chiếc băng đô đen trên cổ tay của anh hòa vào làm một với màn đêm hỗn độn, không thấy rõ biểu cảm trên gương mặt anh.
Hạ Nghi ngắm nhìn bóng hình anh hòa lẫn trong hoàng hôn, thầm nghĩ anh thường có thói quen dùng đốt ngón trỏ chạm vào ấn đường, giống như người đeo kính lâu năm đã quen với động tác đẩy gọng kính.
Đúng vào khoảnh khắc yên tĩnh ấy, đèn đường đột ngột bừng sáng. Tấm biển quảng cáo sau lưng anh trắng xóa một màu rất bắt mắt, đèn xe cộ xuôi ngược trên phố lấp lánh những vệt sáng đỏ, vàng, trắng đan xen. Những cửa hiệu lớn nhỏ phía đối diện cũng đã lên đèn. Cả thế giới bước ra từ trong bóng tối, tựa như một mồi lửa từ trời cao rơi xuống, “tách” một tiếng, thắp sáng tất cả những ngọn đèn.
Giai điệu mơ hồ vẫn luôn vang vọng trong đầu cô bỗng trở nên rộn rã, rõ ràng và da diết, dịu dàng bao bọc lấy thế giới đèn hoa ấm áp này.
Anh cũng bước ra từ bóng tối mờ ảo, tất cả ánh đèn chiếu rọi khiến gương mặt anh trở nên rõ nét hơn. Anh có làn da đẹp, đường viền hàm sắc sảo và một đôi mắt màu trà rất cuốn hút. Lúc này, đôi mắt ấy đang ngỡ ngàng nhìn quanh, rồi anh cúi xuống nhìn cô, mỉm cười để lộ lúm đồng tiền.
“Khó khăn lắm mới lên thành phố một chuyến, hay là ăn tối xong hẵng về, tôi mời cậu.”
Hạ Nghi ngẩng lên nhìn anh: “Tại sao lại mời tôi?”
Nhiếp Thanh Châu búng tay một cái, cúi người xuống, nói xen vào giữa những giai điệu lúc trầm lúc bổng trong tâm trí cô: “Đương nhiên là để lấy lòng chủ nợ của tôi rồi.”
Hạ Nghi không trả lời ngay, Nhiếp Thanh Châu bèn hỏi dồn: “Được không, chị Hạ?”
Anh đã quen với việc phải hỏi cô nhiều lần. Cô luôn không trả lời ngay, nhưng nếu cứ hỏi mãi, phần lớn cô sẽ đồng ý.
Quả nhiên, Hạ Nghi đứng dậy và nói: “Đi thôi.”
Sau khi báo với bà nội sẽ không về ăn tối, Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu cùng dạo bước trên con phố nhộn nhịp của thành phố Ngu Bình. Từng nhóm người cười nói vui vẻ lướt qua họ, cả thế giới ồn ào đến mức khiến người ta vô cớ cảm thấy hạnh phúc.
Thời học sinh, những khoảnh khắc như thế này là hạnh phúc nhất, tựa như giữa lịch trình dày đặc, ta lại có được chút tự do đầy hứng khởi và mong chờ.
Nhiếp Thanh Châu quay sang hỏi Hạ Nghi: “Cậu có ăn quà vặt không? Có kiêng món gì không?”
“Ăn, không kiêng gì cả.” Hạ Nghi đáp ngắn gọn.
Nhiếp Thanh Châu chỉ về con phố phía trước, nói: “Nghe Trương Vũ Khôn nói thành phố có một con phố ăn vặt rất ngon, từ đây rẽ phải là tới. Chúng ta cứ đi từ đầu phố ăn đến cuối phố, được không?”
“Được.”
Rẽ qua cuối con đường, một con phố ăn vặt treo đầy đèn màu, rực rỡ và náo nhiệt hiện ra trước mắt. Đúng giờ cơm tối cuối tuần, con phố đông nghịt người. Nhiếp Thanh Châu sợ lạc mất Hạ Nghi nên cứ đi vài bước lại phải quay đầu nhìn cô một cái, nhưng chỉ trong chốc lát cô lại bị dòng người đẩy ra xa.
Nhiếp Thanh Châu có chút sốt ruột, anh bèn nắm lấy cánh tay cô.
Hạ Nghi ngước mắt nhìn anh, anh lập tức buông tay.
“Cậu túm áo tôi đi! Tôi sợ lát nữa không tìm thấy cậu, tôi không mang điện thoại.” Nhiếp Thanh Châu nói lớn.
Hạ Nghi không động đậy.
Ngay lúc Nhiếp Thanh Châu quay đi ngắm nghía hàng quán, anh bỗng thấy cổ họng nghẹn lại, suýt nữa thì tắc thở. Quay đầu lại, anh thấy Hạ Nghi đang nắm chặt mũ áo của anh, kéo luôn cả cổ áo siết chặt lấy cổ. Thấy anh quay lại, cô cũng nhìn thẳng vào mắt anh.
“… Ừm, được, cứ vậy đừng buông tay.” Anh bất đắc dĩ nói, đưa tay lên nới lỏng cổ áo xuống.
Thế là giữa dòng người cuồn cuộn ở chợ đêm Ngu Bình, hai người trẻ tuổi một trước một sau dạo bước trên phố.
Cô gái thấp hơn ở phía sau mặc một bộ đồ đen, phản chiếu ánh đèn neon rực rỡ, một tay cầm hộp đầy ắp đồ ăn vặt, tay kia níu lấy mũ áo của người phía trước. Chàng trai cao ráo ở phía trước, một tay cũng cầm hộp đầy đồ ăn, tay kia giữ cổ áo để khỏi bị nghẹt thở.
Người qua đường thỉnh thoảng lại liếc nhìn sự kết hợp kỳ lạ này, nhưng hai nhân vật chính lại tỏ ra vô cùng tự nhiên.
Mỗi khi đến một quầy hàng mới, trong lúc đợi món, họ sẽ buông tay nhau ra để xử lý chỗ đồ ăn trên tay. Vừa ăn gần xong thì món mới cũng đã sẵn sàng. Họ lại trở về như cũ, cầm đồ ăn đi đến nơi tiếp theo.
Phối hợp ăn ý, hiệu suất cực cao.
Họ thật sự đã ăn từ đầu phố đến cuối phố. Khi cầm hai xiên bánh gạo chiên cuối cùng đứng ở cuối chợ đêm, Nhiếp Thanh Châu quay đầu lại, thấy Hạ Nghi đã buông tay và đứng bên cạnh quầy hàng nhìn về phía ga tàu Ngu Bình đối diện.
Ga tàu Ngu Bình đã có tuổi, nhưng vẫn là công trình lớn và bề thế nhất khu vực, mang hơi hướm phong cách phương Tây với những cột trụ cao màu xám, ánh sáng hắt ra từ những ô cửa kính sát đất.
Ánh đèn sáng rực trong sảnh chờ hắt lên gương mặt Hạ Nghi một màu trắng tuyết. Đôi mắt đen láy của cô tựa như một viên đá mờ đục, phản chiếu hình ảnh nhà ga sáng rực ánh đèn. Cô như đang nhìn sảnh chờ, lại như đang xuyên qua nó để trông về một nơi nào khác.
Một lát sau, cô quay đầu nhìn Nhiếp Thanh Châu, vẻ mặt bình thản chìa tay ra nói: “Bánh gạo của tôi.”
Nhiếp Thanh Châu đưa xiên bánh của cô cho cô, rồi cũng quay lại nhìn nhà ga. Anh bỗng nhớ ra, rất lâu sau này, trong một buổi hỏi đáp nhanh của Hạ Nghi, người dẫn chương trình đã hỏi cô địa điểm yêu thích nhất và ghét nhất trong một thành phố là gì.
Cô nói thích nhất là chợ đêm, và ghét nhất là ga tàu.
Cô em họ của anh từng nói, Hạ Nghi ghét ga tàu, cô ấy không bao giờ đi tàu cao tốc.
Anh đang cố nhớ lại xem Hạ Nghi có giải thích gì về điều này không, thì đột nhiên cảm thấy như bị số phận bóp nghẹt cổ họng. Một lực mạnh túm lấy mũ áo siết chặt cổ anh, ép anh phải lùi lại liên tục, rồi một chiếc xe điện phóng với tốc độ xe máy vụt qua ngay trước mặt.
Mũ áo được nới lỏng, Nhiếp Thanh Châu ho sặc sụa. Anh vừa đứng thẳng người định cảm ơn Hạ Nghi đã cứu mạng thì thấy trên áo cô có thêm một vết xì dầu rõ rệt.
Anh ngẩn người, nhìn xuống tay mình, hình như vừa có thứ gì đó bay ra?
Bánh gạo của anh đâu rồi?
Anh nhìn xuống dưới, xiên bánh gạo của anh đang nằm ngay bên chân Hạ Nghi, trên giày cô còn vương lại dấu vết vật lộn của chiếc bánh gạo đẫm nước sốt.
Nhiếp Thanh Châu ngước mắt lên, chạm phải ánh nhìn lạnh lùng của Hạ Nghi. Trong khoảnh khắc này, anh cảm thấy mình không phải đến để lấy lòng chủ nợ, mà là đến để tiếp tục gánh nợ.
Ăn uống no nê, họ đi dạo cho tiêu cơm. Nhiếp Thanh Châu chốc chốc lại nhìn Hạ Nghi, tìm cơ hội lập công chuộc tội.
Dường như thấy hơi lạnh, cô kéo khóa áo khoác lên tận cùng, cổ áo dựng cao. Cô cúi đầu, vùi nửa khuôn mặt vào trong cổ áo, chỉ để lộ chóp mũi và đôi mắt đen láy. Ánh đèn đủ màu sắc lướt qua người cô, khiến cô như thực sự biến thành một màu đen ngũ sắc.
Dù xung quanh rất ồn ào, nhưng anh luôn có cảm giác như nghe thấy tiếng ngân nga mơ hồ phát ra từ phía cô.
Anh quay đầu, thấy phía trước có một cửa hàng nhạc cụ, bèn nảy ra một ý, nói với Hạ Nghi: “Chủ nợ, tôi có thể lập công chuộc tội được không?”
Hạ Nghi nhìn anh, anh chỉ vào cửa hàng nhạc cụ: “Đi theo tôi!”
Nhiếp Thanh Châu chỉnh lại quần áo, đẩy cửa kính của cửa hàng, chiếc chuông gió trên cửa vang lên tiếng leng keng. Bà chủ sau quầy tiến lại, hỏi: “Xem gì thế cháu?”
Nhiếp Thanh Châu nhìn quanh một lượt, cửa hàng này khá rộng, quả nhiên bày rất nhiều đàn piano. Anh mỉm cười hiền hòa với bà chủ, nói: “Chào cô ạ, em gái cháu muốn mua một cây đàn piano, mẹ cháu bảo cháu đưa em đến xem trước, xem có thích cây nào không.”
Bà chủ nhìn cô bé tóc ngắn chỉ để lộ đôi mắt bên cạnh anh: “Ồ, mới bắt đầu học, hay đã có gốc rồi?”
“Hồi nhỏ có học rồi ạ, giờ muốn học lại.” Nhiếp Thanh Châu vừa trả lời câu hỏi của bà chủ, vừa ra hiệu cho Hạ Nghi thử đàn. Anh quay sang bà chủ nói: “Lúc em ấy học còn nhỏ quá, không có khái niệm gì về thương hiệu đàn, cháu thì lại càng không biết. Có thể để em ấy đánh thử được không ạ?”
Chàng trai trước mặt tuy trông còn trẻ, nhưng nói năng rất mạch lạc và lễ phép, giống như một người trưởng thành cư xử đúng mực. Bà chủ cười nói: “Được chứ. Ôi chao, cô bé thật là tinh mắt, đó là cây đàn Steinway đấy.”
Nhiếp Thanh Châu quay đầu lại, thấy Hạ Nghi đã ngồi xuống bên cây đàn piano ba chân màu đen bóng ở giữa cửa hàng, tay đang tùy ý lướt vài phím.
Cô im lặng một lát, ngay lúc bà chủ định giới thiệu tiếp thì cô đột nhiên hạ ngón tay xuống. Từ giây phút đó, bà chủ đã quên mất mình định nói gì.
Bà luôn biết âm sắc cây đàn này trong cửa hàng mình xuất sắc đến nhường nào, nhưng đây là lần đầu tiên bà biết cây đàn của mình lại có thể cất tiếng hát.
Cô gái mặc bộ đồ thể thao rộng thùng thình này dường như có phép thuật, mười ngón tay linh hoạt lướt trên phím đàn, nhẹ nhàng nhấn nhá pedal[1]. Cây đàn bỗng như sống dậy, nằm trong tay cô ngân nga những giai điệu đầy cảm xúc, lúc thì thầm, lúc dâng trào.
Cây đàn dường như trôi nổi theo tiếng nhạc, lướt đi trên những con sóng vô hình của không khí, trôi mãi vào trong ánh đèn rực rỡ của Ngu Bình, xoay tròn trong những ánh đèn ấy, và cả trong mắt mọi người.
Khóe miệng chàng trai lịch sự và đáng tin cậy kia ngày càng cong lên, nụ cười rất đỗi dịu dàng.
Bà chủ cuối cùng cũng hoàn hồn, hạ giọng hỏi Nhiếp Thanh Châu: “Cô bé giỏi quá, đang chơi bản gì vậy, hay thật.”
Nhiếp Thanh Châu khẽ đáp: “Chắc vẫn chưa có tên đâu, có lẽ là ngẫu hứng thôi ạ.”
Cuối cùng, anh đã lần đầu tiên thực sự nghe thấy tiếng hát mơ hồ, lúc ẩn lúc hiện của cô, không phải qua giọng hát, mà qua cây đàn của cô.
Anh nhớ lại nhiều năm sau, khi cô em họ lần đầu nhắc đến Hạ Nghi, đã cầm album của cô đọc cho anh nghe lời nhận xét của các nhà phê bình âm nhạc: “Đây là album đầu tay của cô ấy, lãng mạn và đầy ảo tưởng, thể hiện nền tảng âm nhạc cổ điển vững chắc của người sáng tác, lạnh lùng mà ấm áp, tựa như ánh đèn đêm thu.”
Anh cũng đã nghe thấy bản nhạc Hạ Nghi chơi hôm nay trong album đó, có vài chỗ khác biệt. Hóa ra anh lại là người đầu tiên trên thế giới này được nghe bản demo của bài hát đó.
Trên chuyến xe buýt về nhà, Nhiếp Thanh Châu vẫn còn rất phấn khích. Họ ngồi cạnh nhau, Hạ Nghi dựa vào cửa sổ, anh gác tay lên lưng chiếc ghế trống phía trước, cười nói: “Lúc nãy bà chủ nghe mà ngẩn cả người ra. Bà ấy bảo tôi là nếu cậu lớn tuổi hơn một chút, bà ấy sẽ mời cậu đến làm giáo viên dạy piano. Tôi nói em gái tôi tài năng quá, kiểu thiên tài thế này chắc không dạy được học sinh bình thường đâu.”
Hạ Nghi nhìn anh, nửa khuôn mặt vẫn vùi trong cổ áo, thi thoảng chớp mắt. Nhiếp Thanh Châu nói lúc nãy nghe cô chơi đàn, cảm giác như đang du hành trên một thảo nguyên vô tận, những vì sao trên trời thỉnh thoảng lại rơi xuống, va vào thảm cỏ, lóe sáng rồi vụt tắt.
“Cậu có bao giờ thấy tàu điện trên cao vào ban đêm không? Khi tàu đi qua, trông như đang lơ lửng giữa bầu trời đêm vậy, trong mỗi ô cửa sổ nhỏ có vài ba người ngồi. Tôi từng nghĩ, người xưa mà thấy cảnh này chắc sẽ kinh ngạc lắm, vừa không thể tin nổi lại vừa thấy đẹp đẽ. Cảm giác của họ khi thấy tàu điện đêm chắc cũng giống như cảm giác của tôi khi nghe cậu chơi bản nhạc này.”
Hạ Nghi nhìn đôi mắt lấp lánh của anh, cô nghĩ mình đã hiểu tại sao bài văn của anh lại được điểm tuyệt đối rồi.
Cô nói: “Cậu không thấy bản thân cậu cũng là một thiên tài sao?”
Nhiếp Thanh Châu sững người, đôi tay đang khua khoắng giữa không trung bỗng khựng lại.
“Cậu có thể miêu tả tất cả những cảm xúc đó một cách cụ thể và đẹp đẽ đến vậy, cậu cũng là thiên tài.” Hạ Nghi nói như đang trình bày một chân lý hiển nhiên mà ai cũng biết.
Nhiếp Thanh Châu suy nghĩ một lúc rồi cười: “Vậy sao? Đây là lần đầu tiên có người nói với tôi như vậy đấy.”
Anh tựa lưng vào ghế, chậm rãi nói: “Hồi trước tôi từng đến một nơi toàn là thiên tài, rồi mới phát hiện thực ra tôi cũng chẳng có gì ghê gớm. Tôi chỉ là một người bình thường thôi.”
“Nhưng có lẽ tôi sẽ là người may mắn hơn trong số những người bình thường.”
Cuối cùng Nhiếp Thanh Châu lại cười và nói như vậy.
[1] Pedal là bàn đạp điều khiển âm thanh của nhạc cụ, ở đây là đàn piano