Chàng trai vươn tay, nở nụ cười thân thiện chuyền quả bóng cho anh.
Nhiếp Thanh Châu máy móc nhận lấy bóng, nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân lại gần, rồi một người đồng đội của anh chạy tới khoác vai Chu Bân, nhiệt tình nói: “Ái chà Chu Bân, lâu lắm rồi không thấy cậu chơi bóng rổ, mau lại đây chơi nào.”
Những người khác ở phía sau gọi với theo: “Này Lục Nghiêu, cậu không biết Chu Bân đang bị thương à!”
Cậu trai cao to vạm vỡ tên Lục Nghiêu sững người, cảm thấy ngạc nhiên vừa lau mồ hôi vừa hỏi: “Không thể nào, đã bao lâu rồi mà vết thương của cậu vẫn chưa lành à?”
“Đợt trại huấn luyện bóng rổ hè, tớ bị đứt dây chằng chéo trong một trận đấu tập.” Chu Bân chỉ vào đầu gối của mình, “Sau này tớ không chơi được môn thể thao va chạm mạnh như bóng rổ nữa rồi.”
Lục Nghiêu nhận ra mình đã hỏi một câu không phải, vẻ mặt chùng xuống: “Chà, cậu đỗ vào Chính Nhất, ba mẹ cậu mãi mới gật đầu cho đi trại huấn luyện, sao lại ra nông nỗi này?”
“Còn sao nữa, do ăn ở không tốt, xui thôi.”
Chu Bân trông rất thản nhiên, cậu quay sang nhìn Nhiếp Thanh Châu, trong mắt ánh thoáng vẻ tò mò: “Lối chơi của hai chúng ta giống nhau thật đấy. Tiếc thật, nếu tớ không bị chấn thương này, nhất định phải đấu với cậu một trận.”
Nhiếp Thanh Châu im lặng một lúc, rồi anh mỉm cười, nói rất chân thành: “Sau này, cậu nhất định sẽ có thể chơi bóng trở lại.”
Chu Bân hơi ngạc nhiên, nhưng cũng nương theo lời anh nói: “Ừ nhỉ, biết đâu sau này kỹ thuật y học phát triển hơn thì sao. Coi như mượn lời tốt lành của cậu nhé! Tớ phải về cày đề đây!”
Nói rồi, Chu Bân vẫy tay chào đám con trai đang chơi bóng trên sân, rồi quay người đi về phía tòa nhà chung cư.
Nhiếp Thanh Châu dõi mắt theo bóng hình cậu thiếu niên xa dần. Anh biết cậu chỉ xem lời anh nói ban nãy là một lời an ủi cho có, nên mới khách sáo đáp lại một câu. Cậu ấy rất yêu bóng rổ, tuy chưa đến mức muốn dùng nó làm kế sinh nhai, nhưng cũng chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày mình không thể đặt chân lên sân bóng nữa.
Cậu ấy không hề thản nhiên như vẻ bề ngoài.
Cậu thiếu niên này cũng chưa từng nghĩ rằng, nhiều năm sau mình sẽ tỉnh lại trong thân xác của một người mười bảy tuổi khác.
Nguyên chủ đã để lại cho anh vô số tàn cuộc, nhưng cũng ban cho anh một thân thể lành lặn, và một cơ hội để làm lại từ đầu. Anh có thể bật nhảy thật cao, chạy đi thật xa, có thể chơi bóng rổ trở lại, có thể sống một cuộc đời khác.
Nhiếp Thanh Châu ôm quả bóng rổ, bỗng cảm thấy luồng khí tắc nghẽn trong lồng ngực đã tan biến, từ từ lan tỏa khắp người. Lòng anh chưa bao giờ trong trẻo, thanh thản và nhẹ nhõm đến thế.
Kể từ khi quay về thời điểm năm 2011, anh vẫn luôn dựa vào những lời tiên tri đến từ tương lai để chăm sóc cho Hạ Nghi và bạn bè, người thân của nguyên chủ, nhưng chính bản thân anh lại chẳng hề có gì thay đổi.
Thực ra, anh vẫn đầy hoài nghi về bản thân như năm mười bảy tuổi. Dù biết rằng ở một tương lai xa xôi mình sẽ trở thành nhà văn, nhưng cảm giác ấy chẳng hề chân thực chút nào.
Anh đã từng lãng quên giấc mơ của mình giữa những tháng ngày mài giũa lặp đi lặp lại, quen với việc dựa vào sự công nhận của người khác để định nghĩa bản thân, cứ thế nương theo chút thông minh mà trôi theo dòng đời. Giống như một con chim bị nhốt trong lồng quá lâu, tự lừa dối mình rằng bật nhảy cũng là bay lượn.
Giờ đây, anh không có cha mẹ ưu tú, không có một lý lịch hiển hách, không có những người bạn thiên tài.
Anh không còn phải sống để đáp ứng kỳ vọng của bất kỳ ai nữa.
Anh không còn phải sợ hãi việc rơi từ trên cao xuống vũng bùn, bị người đời cười chê nữa.
Anh bây giờ đã có một cơ hội để bắt đầu lại.
Ở một phương diện nào đó, anh của bây giờ vốn dĩ đã là mười bảy tuổi, tuổi trẻ bất bại, và cũng nên có khí thế ngút trời.
Nhiếp Thanh Châu ném quả bóng rổ cho đồng đội trên sân, mỉm cười vẫy tay với họ: “Tôi không chơi nữa, nghỉ một lát, các cậu chơi đi. Đại Lục, cậu chơi từ từ thôi, đừng để lại bị viêm dạ dày nữa đấy.”
Nói rồi anh đi ra rìa sân, xách áo khoác và ba lô của mình lên, bước xuống những bậc thềm, đặt chân lên con đường gạch đỏ uốn lượn. Lục Nghiêu ngơ ngác cầm quả bóng, nhìn theo bóng lưng cao gầy đang khuất dần, rồi nói với đồng đội: “Lạ thật, sao cậu ấy biết biệt danh của tớ, ai trong các cậu kể cho cậu ấy chuyện tớ bị viêm dạ dày hồi trước à?”
Nhiếp Thanh Châu vừa đi vừa khoác áo, kéo khóa lên cẩn thận, rồi ngẩng đầu nhìn những tán lá cây bách xanh tươi trên đầu, ánh nắng từ đó len lỏi rắc xuống thành từng mảnh vụn, tựa như những viên kim cương sáng ngời.
Anh lờ mờ nhớ lại, thời cấp ba đã từng gặp một người ở sân bóng rổ trong khu phố có kỹ thuật chơi bóng rất giống mình, nhưng anh đã hoàn toàn quên mất người đó trông ra sao và đã nói với anh những gì. Anh không ngờ mình lại có thể nhớ lại một cách rõ ràng đến thế bằng cách này.
Lẽ nào anh đã không cầu cứu thần linh, giống như Nhiếp Thanh Châu đã từng? Có lẽ, lý do anh đến với thân xác của “Nhiếp Thanh Châu” này, chính là vì hai linh hồn đang kêu cứu đã nghe thấy tiếng lòng của nhau giữa dòng chảy giao thoa của không thời gian.
Nhiếp Thanh Châu ở lại tỉnh hai ngày, số tiền mừng tuổi vừa đủ cho việc ăn ở và vé xe trở về. Hai ngày này, anh trọ trong một nhà nghỉ nhỏ gần nhà mình, và anh đã gặp được ba mẹ thời trẻ của mình trong quán ăn sáng quen thuộc. Họ mặc những bộ trang phục công sở chỉnh tề, vội vã mua bữa sáng rồi đi làm.
Anh chỉ lặng lẽ đứng nhìn mà không nói lời nào. Thật lòng mà nói, anh có hơi nhớ họ, nhưng anh không muốn gây thêm phiền phức cho họ.
Thời gian còn lại, anh đi dạo quanh con phố sau trường Trung học Chính Nhất, đến nhà sách và công viên mà anh yêu thích, rồi ghé qua một vài nơi mà mười năm sau diện mạo đã hoàn toàn đổi khác, biến chuyến đi này thành một hành trình “check-in” đúng nghĩa, thăm lại chốn xưa của mười năm về trước.
Nhiếp Thanh Châu vô cùng mãn nguyện, kết thúc chuyến đi với một tâm trạng thư thái, rồi ngồi tàu hỏa trở về thành phố Ngu Bình. Anh cảm thấy dường như đã giải quyết xong một tâm nguyện, để sau này khi nghĩ đến việc trên thế giới này vẫn còn một “anh” khác đang sống, cũng không còn cảm thấy kỳ quái hay đáng sợ nữa.
Anh chỉ muốn mau chóng trở về Thường Xuyên, trở về với cuộc sống khác của mình ở một dòng thời gian khác. Và rồi, mau chóng được gặp Hạ Nghi, cô chính là chỗ dựa vững chắc cho cuộc đời mới của anh.
Anh vừa ngân nga một khúc ca không thành điệu bước ra khỏi ga tàu Ngu Bình, thì bỗng nghe thấy một tràng pháo tay. Anh tò mò nhìn sang, thấy một đám người đang vây thành vòng tròn trên quảng trường.
Thế là anh bước lại gần đám đông, nhờ lợi thế chiều cao để nhìn vào trong, và rồi ngoài cả mong đợi, anh đã trông thấy người mà mình đang muốn gặp.
Hạ Nghi mặc chiếc áo khoác dạ màu nâu quen thuộc, ngồi trên một chiếc ghế đẩu không có lưng tựa, tay ôm một cây đàn ghi-ta có màu tương đồng với chiếc áo khoác. Cô không đeo đồ bịt tai, những ngón tay và vành tai đều đỏ ửng lên vì lạnh.
Cùng lúc đó, cô cụp mắt, hàng mi dài che khuất đôi mắt đen láy, rồi cô tháo dây đeo ghi-ta khỏi vai. Một cô gái mặc áo phao màu xanh lam, đi cùng một người đàn ông cao lớn vạm vỡ, lon ton chạy lại gần cô.
“Hạ Nghi, muốn về rồi à?”
“Đợi thêm chút nữa.”
“Haizz, ngày nào cũng đợi thêm chút nữa, tiền cũng đủ rồi mà. Cậu đang đợi… Nhiếp Thanh Châu?” Cô gái mặc áo phao quay đầu lại, trông thấy Nhiếp Thanh Châu đang đeo ba lô đứng giữa đám đông, liền kinh ngạc giơ tay chỉ về phía anh.
Nhiếp Thanh Châu mỉm cười, cất tiếng: “Trịnh Bội Kỳ.”
Nghe thấy tiếng gọi của Trịnh Bội Kỳ, Hạ Nghi cũng ngẩng đầu lên và trông thấy Nhiếp Thanh Châu. Anh bước ra khỏi đám đông, mỉm cười định chào cô: “Hạ Nghi, sao cậu…”
Tay anh vẫn còn lơ lửng giữa không trung, Hạ Nghi đã bỏ ghi-ta xuống và bước nhanh về phía trước. Nhiếp Thanh Châu vừa thoáng nghĩ đây là lần đầu tiên Hạ Nghi chào đón mình như vậy, ý nghĩ đó vừa lướt qua, thì nắm đấm của cô đã giáng thẳng vào bụng anh.
Một cú đấm trời giáng, khiến Nhiếp Thanh Châu hoa mắt chóng mặt, phải ôm bụng lùi lại mấy bước.
Đám đông xung quanh vang lên những tiếng xôn xao kinh ngạc và những lời bàn tán thì thầm. Trịnh Bội Kỳ hoảng hốt, vội níu chặt lấy cánh tay Hạ Nghi. Nhiếp Thanh Châu gắng gượng ngẩng đầu lên, vẫy tay với mọi người xung quanh: “Không sao! Không sao đâu! Chúng tôi đang giỡn thôi!”
Người đàn ông vạm vỡ bên cạnh Trịnh Bội Kỳ chống nạnh nói: “Nhìn cái gì mà nhìn, giải tán hết đi!”
Thấy tình hình có vẻ căng thẳng, đám đông sợ rước phiền phức nên lần lượt giải tán. Nhiếp Thanh Châu chống tay lên gối, ngẩng đầu nhìn Hạ Nghi, Trịnh Bội Kỳ và… vệ sĩ mà cô ấy mang theo từ xưởng của ba mình à?
Anh bàng hoàng hỏi: “Mọi người… có thể cho tôi chết một cách minh bạch được không?”
Trịnh Bội Kỳ trợn mắt, giận dữ nói: “Cậu còn dám nói à, cậu đã đi đâu, tại sao lại bỏ nhà đi!”
Nhiếp Thanh Châu kinh ngạc chỉ vào mình: “Tôi á? Bỏ nhà đi?”
Nhiếp Thanh Châu vốn đã tính toán rất kỹ. Sau khi ba mẹ đi, anh lại quay về cảnh sống một mình. Trước đó anh đã nói với bà Hạ rằng kỳ nghỉ đông này sẽ không qua nhà bà ăn cơm nữa, còn nhà dượng thì họ hàng đông đúc, cô anh chắc chắn bận rộn suốt dịp Tết, sẽ không có thời gian đến thăm. Cứ như vậy, anh có rời nhà vài ngày cũng sẽ chẳng ai phát hiện.
Đề phòng bất trắc, anh còn để lại một mẩu giấy trên bàn, nói là đến nhà bạn chơi hai hôm rồi về.
Sao lại thành bỏ nhà đi được chứ?
“Buổi chiều hôm cậu tiễn ba mẹ đi, cô của cậu đã đến nhà tìm cậu. Bà ấy đã đợi suốt một buổi chiều và cả buổi tối, không thấy cậu về nên rất hoảng. Bà ấy đi hỏi khắp nơi, từ nhà tôi, chỗ thầy cô, đến chỗ Trương Vũ Khôn và Lại Ninh, nhưng không ai biết cậu ở đâu cả. Cậu không có điện thoại nên không liên lạc được, vì thế bà ấy cho rằng cậu đã bỏ nhà đi.”
Hạ Nghi giải thích, ngập ngừng một lát, cô liếc nhìn chiếc đồng hồ lớn trên nhà ga rồi nói tiếp: “Tôi khuyên cậu nên gọi điện cho cô cậu, nếu không có thể bà ấy sẽ đi báo cảnh sát đấy.”
Nhiếp Thanh Châu xoa xoa thái dương, xem ra cô của anh đã không thấy mẩu giấy anh để lại.
Anh mượn điện thoại của Trịnh Bội Kỳ để gọi cho cô. Anh vừa nói xong câu “Con là Thanh Châu đây”, đầu dây bên kia đã vọng lại một tiếng hét chói tai đầy giận dữ. Giọng nói lớn đến mức tất cả những người có mặt đều giật nảy mình. Nhiếp Thanh Châu phải đưa điện thoại ra xa tai một chút, rồi lại bắt đầu công việc dỗ dành quen thuộc của mình.
Trịnh Bội Kỳ hỏi nhỏ Hạ Nghi: “Chúng ta có cần đợi nữa không?”
Hạ Nghi nhìn dáng vẻ khổ sở của Nhiếp Thanh Châu, lắc đầu: “Không cần nữa.”
Nhà ga này suy cho cùng cũng không quá đáng ghét. Dù đã mang mẹ cô đi, nhưng lại trả Nhiếp Thanh Châu về cho cô.
Hạ Nghi thu dọn xong mọi thứ, đợi Nhiếp Thanh Châu gọi điện xong, cô nói với anh: “Đi thôi, về nhà thôi.”
Nhiếp Thanh Châu không ngờ rằng, lúc trở về anh lại được ngồi trên chiếc xe Mercedes của nhà Trịnh Bội Kỳ.
Trịnh Bội Kỳ ngồi ở ghế phụ, người đàn ông trung niên đi cùng cô vừa là vệ sĩ vừa là tài xế, còn Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu ngồi ở hàng ghế sau. Nhiếp Thanh Châu giải thích rằng anh chỉ lên tỉnh chơi với một người bạn, và đã có để lại giấy nhắn.
Giọng nói đầy nghi ngờ của Trịnh Bội Kỳ từ hàng ghế trước vọng lại.
“Cậu cũng có bạn ở tỉnh cơ à?”
Nhiếp Thanh Châu cười gượng, vội lảng sang chuyện khác: “Sao mọi người lại ở nhà ga thế?”
“Kiếm tiền chứ sao, còn không phải là vì cậu à! Tớ rủ Hạ Nghi đi chơi, nhưng cậu ấy lại nói đang nợ cậu một chiếc điện thoại, phải dành dụm tiền để mua trả cho cậu. Thế là tớ đến đây với cậu ấy, thuê đàn ghi-ta giúp, rồi hát ở nhà ga để kiếm tiền.” Trịnh Bội Kỳ vừa bất mãn, lại vừa phấn khích: “Nhưng mà hát rong cũng vui phết! Hạ Nghi hát hay cực kỳ luôn ấy!”
Nhiếp Thanh Châu quay đầu nhìn sang Hạ Nghi, lúc này cô đang nhìn cảnh vật bên ngoài cửa xe mà không hề nhìn anh.
Nhiếp Thanh Châu thấy hơi tiếc nuối, trong lòng thoáng nhói đau. Thật đáng tiếc làm sao, anh chỉ nghe được tiếng vỗ tay, còn giọng hát của Hạ Nghi thì chẳng kịp nghe dù chỉ một câu. Mười năm sau, vé xem concert của cô ấy đắt đến mức nào cơ chứ!
“Nhưng tại sao mọi người lại chọn nhà ga? Hạ Nghi, không phải cậu không thích nhà ga sao?” Nhiếp Thanh Châu thắc mắc.
Lần này thì Hạ Nghi quay đầu lại nhìn anh, cô hỏi: “Sao cậu biết?”
Nhiếp Thanh Châu im lặng một lúc, rồi cố tỏ ra chân thành: “Cũng như lần trước thôi, tôi tính ra được. Nhà ga và bát tự của cậu khắc nhau, không hợp với cậu.”