Trịnh Bội Kỳ nghe vậy thì vô cùng kinh ngạc, cô nàng ngượng nghịu xoay người lại nhìn Nhiếp Thanh Châu ở ngay đằng sau, bán tín bán nghi hỏi: “Cậu cũng biết mấy trò này nữa à? Vậy cậu bói cho tớ với, bói xem tớ thi đại học được bao nhiêu điểm đi!”
Nhiếp Thanh Châu ra vẻ thần bí bấm đốt ngón tay, khẽ mỉm cười: “Quẻ của cậu là quẻ Càn, nguyên hanh lợi trinh. Trời vận động mạnh mẽ, người quân tử cũng nên theo đó mà không ngừng vươn lên.”
“Có nghĩa là gì?”
“Ý là chỉ cần nỗ lực thì sẽ có kết quả tốt thôi.”
Trịnh Bội Kỳ “xì” một tiếng, như thể đã chắc mẩm anh là đồ lừa đảo, rồi quay người lại nhìn về phía trước: “Nói cũng như không nói.”
Nhiếp Thanh Châu quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt dò xét của Hạ Nghi. Anh cảm thấy dường như cô vẫn muốn hỏi thêm điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ hỏi có một câu: “Còn đi nữa không?”
Câu nói chẳng mang ngữ điệu gì, vừa như một câu hỏi, lại vừa như một lời đe dọa.
Nhiếp Thanh Châu vội lắc đầu, trịnh trọng đáp: “Không đâu, không đâu. Sau này sẽ không thế nữa.”
Trịnh Bội Kỳ thầm nghĩ trong lòng, sao mình cứ cảm thấy hai người đằng sau có gì đó là lạ nhỉ?
Hạ Nghi chỉ làm ca sĩ đường phố hai buổi sáng đã kiếm đủ tiền mua một chiếc điện thoại. Ngoài việc giọng hát thực lực của cô đã thu hút vô số khách du lịch, còn có một yếu tố quan trọng nhất, đó là có một người đàn ông mặc vest lịch lãm đã đến nghe suốt hai ngày, và lần nào cũng cho họ năm trăm tệ.
“Ông ta còn đưa cho Hạ Nghi một tấm danh thiếp, nói là người của công ty âm nhạc gì đó, muốn ký hợp đồng với Hạ Nghi đấy. Chẳng biết là thật hay lừa đảo nữa.” Trịnh Bội Kỳ hào hứng nói.
Nhiếp Thanh Châu tỏ vẻ đăm chiêu, anh chìa tay về phía Hạ Nghi: “Cho tôi xem danh thiếp của ông ta được không?”
Hạ Nghi lục trong túi, đưa danh thiếp cho anh. Nhiếp Thanh Châu vừa nhận lấy đã thấy trên tấm danh thiếp bằng giấy nhám màu vàng có ghi chức danh của một công ty âm nhạc nổi tiếng.
“Ồ, là công ty này à… Chắc là thật đấy.” Anh v**t v* dòng chữ được dập nổi trên tấm danh thiếp.
Công ty quản lý của Hạ Nghi ở trong nước mười năm sau quả thực chính là công ty lão làng đầy thực lực này. Nhưng theo anh biết, ban đầu cô ra mắt ở nước ngoài và đã ký với một công ty quản lý ở đó, sau này về nước mới ký hợp đồng với công ty này.
Nghe em họ anh kể, ngay từ khi Hạ Nghi còn học cấp ba, công ty này đã để ý cô và đã đợi cô suốt bảy tám năm, có thể thấy Hạ Nghi của chúng ta ưu tú đến nhường nào.
“Thế nào? Cậu có muốn nói chuyện với ông ta không?” Nhiếp Thanh Châu trả lại danh thiếp cho Hạ Nghi. Cô lạnh nhạt liếc tấm danh thiếp, đáp: “Không muốn.”
“Vì bà không thích à?”
“Ừm, ông ta còn đưa ra rất nhiều ý kiến sửa đổi cho bản nhạc của tôi.” Hạ Nghi quay mặt đi, thản nhiên nói: “Tôi không thích ý kiến của ông ta.”
Nhiếp Thanh Châu bật cười thành tiếng. Đây là lần đầu tiên anh cảm nhận được sự kiêu hãnh của Hạ Nghi trong âm nhạc.
Xem ra bọn họ còn phải đợi Hạ Nghi thêm bảy tám năm nữa rồi.
Về đến nhà, không ngoài dự đoán, Nhiếp Thanh Châu đã hứng trọn một trận mắng té tát từ Nhiếp Anh Hồng. Mãi cho đến khi anh tìm tới tìm lui, cuối cùng cũng thấy mẩu giấy bị gió thổi bay dưới gầm bàn, giải thích rằng mình chỉ muốn lên tỉnh chơi một chuyến, sau đó đưa ra cả vé xe, cơn giận của Nhiếp Anh Hồng mới nguôi ngoai phần nào.
Vụ bỏ nhà đi lần này đã gây ra sóng gió không nhỏ, ba mẹ anh, Trương Vũ Khôn, Lại Ninh, thậm chí cả giáo viên chủ nhiệm cũng gọi điện tới nhà để hỏi thăm tình hình. Sau khi Nhiếp Thanh Châu giải thích với từng người, kỳ nghỉ đông đầy biến động cũng đi đến hồi kết.
Kỳ nghỉ kết thúc, học kỳ mùa xuân bắt đầu.
Đầu học kỳ, ai nấy đều uể oải, tâm hồn vẫn còn ham chơi chưa dứt, chẳng có chút hứng thú học hành gì, may mà bài tập cũng không nhiều lắm. Tuần học đầu tiên kết thúc. Thứ Bảy, Hạ Nghi và Hạ Diên xin phép bà Hạ, cùng Nhiếp Thanh Châu, Trương Vũ Khôn, Lại Ninh và Trịnh Bội Kỳ đến thành phố Ngu Bình chơi.
Một trong những mục đích của chuyến đi này là để chọn điện thoại cho Nhiếp Thanh Châu.
Cả nhóm xúm lại trước quầy hàng điện tử trong trung tâm thương mại, chỉ trỏ bình phẩm đủ các loại điện thoại. Trịnh Bội Kỳ ghé sát mặt vào tủ kính quan sát một hồi rồi kết luận: “Tớ thấy iPhone vẫn là tốt nhất.”
Trương Vũ Khôn tặc lưỡi: “Ai mà chẳng biết Apple tốt, hay là Trịnh tiên nữ mua cho anh Châu một cái đi?”
Trịnh Bội Kỳ bị Trương Vũ Khôn khích cho suýt nữa thì móc ví ra ngay tại trận, may mà Lại Ninh đứng ra giảng hòa: “Hay là mua Nokia đi! Chất lượng cực tốt luôn!”
“Mua về để đập hạt óc chó à?” Hạ Diên buông một câu lạnh tanh.
Lại Ninh chợt lóe lên một ý, nói với Nhiếp Thanh Châu: “Đúng rồi, Nokia có đập được hạt óc chó thật không? Hay là chúng ta mua thêm ít quả óc chó về thử đi.”
“…” Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, chắc chỉ một hai năm nữa thôi là điện thoại Nokia sẽ rút khỏi vũ đài lịch sử rồi.
Anh nhìn những chiếc điện thoại nhỏ bé, cổ lỗ sĩ, cục mịch và đơn giản trong tủ kính, cảm thấy mình không giống như đang đi mua điện thoại, mà giống như đang đến tham quan một viện bảo tàng điện thoại cũ thì đúng hơn. Cái thời kỳ giao thoa giữa “thông minh” và “không thông minh” này thực ra cũng không tệ.
Ít nhất thì loại điện thoại này sẽ không khiến người ta cắm mặt vào lướt cả ngày, và cũng không phải tất cả mọi người trên xe buýt hay tàu điện ngầm đều cúi đầu nhìn điện thoại, tách biệt hoàn toàn với thế giới xung quanh.
Anh chọn đại một chiếc điện thoại bình thường có giá cả phải chăng, rồi nói: “Lấy cái này đi.”
Trong lúc đám học sinh cấp ba đang mải mê vui chơi ở trung tâm thành phố Ngu Bình, thì ở Thường Xuyên, sau quầy hàng của tiệm tạp hóa, bà Hạ vừa ngẩng đầu lên đã thấy một vị khách không mời mà đến, mặc đồ vest lịch lãm.
“Xin hỏi, đây có phải nhà của Hạ Nghi không ạ?” Người đàn ông trông có vẻ lạc lõng với khung cảnh xung quanh lễ phép hỏi.
Bà Hạ có chút ngơ ngác, lúng túng bước ra khỏi chiếc ghế sau quầy, tay vô thức chùi vào chiếc áo bông màu đen của mình: “À… phải, tôi là bà của nó, có chuyện gì không?”
“Ồ! Là bà của Hạ Nghi ạ!” Người đàn ông lập tức tươi cười rạng rỡ, ông ta đưa danh thiếp của mình ra: “Cháu làm ở công ty âm nhạc ạ. Dạo trước ở nhà ga, cháu có thấy cháu gái của bà đàn hát, cháu thấy cô bé rất có tài. Không biết bà có cân nhắc để sau này cháu theo con đường âm nhạc và ký hợp đồng với công ty cháu không ạ?”
Bà Hạ nhận lấy danh thiếp xem qua, ngây người ra nói: “Công ty âm nhạc? Đàn hát? Cậu có nhầm không vậy?”
“Không đâu ạ, không nhầm đâu, cháu còn có cả video ở đây nữa!” Người đàn ông rút điện thoại từ trong túi ra, mở một đoạn video rồi đưa tới.
Bà Hạ do dự một lát rồi cũng nhận lấy chiếc điện thoại.
Nhiếp Thanh Châu, Hạ Nghi và Hạ Diên ăn tối rồi mới trở về tiệm tạp hóa nhà họ Hạ. Về đến nơi là lúc bảy tám giờ, đúng vào khoảng thời gian nhộn nhịp nhất, tiếng tivi từ các chương trình khác nhau của mỗi nhà vọng ra, ồn ã cả một vùng.
Nhiếp Thanh Châu theo sau hai chị em nhà họ Hạ bước vào tiệm, cười híp mắt chào bà Hạ: “Bà ơi, chúng cháu về rồi ạ!”
Lời còn chưa dứt, anh đã nhạy bén nhận ra không khí trong tiệm có gì đó kỳ lạ. Bà Hạ ngồi sau quầy, vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị, đến nỗi cả ba đứa đều lúng túng đứng sững trước quầy.
Bà Hạ cố nặn ra một nụ cười, nén cảm xúc lại rồi nói với Nhiếp Thanh Châu: “Tiểu Châu, cháu về trước đi, bà có chuyện muốn nói riêng với chúng nó.”
Nhiếp Thanh Châu quan sát vẻ mặt của bà Hạ, lại nhìn sang Hạ Nghi và Hạ Diên, rồi lùi bước ra khỏi tiệm: “Dạ vâng… Vậy cháu về trước, mọi người nói chuyện nhé.”
Bóng dáng Nhiếp Thanh Châu vừa khuất, sắc mặt bà Hạ liền sa sầm hẳn xuống. Bà nhìn Hạ Nghi một lúc lâu, mặt mày tím tái nói: “Bà hỏi con, kỳ nghỉ đông con nói với bà là đến nhà bạn học bài, rốt cuộc là con đã đi đâu làm gì!”
Cả Hạ Diên và Hạ Nghi đều giật mình. Ánh mắt Hạ Nghi khẽ dao động, cô không nói gì, chỉ có bàn tay dưới ống tay áo đang từ từ siết lại thành nắm đấm.
Bà Hạ đột ngột đứng phắt dậy từ sau quầy, mái tóc bạc trắng run run theo từng cử động: “Con đã học được thói nói dối rồi à! Người ta tìm đến tận cửa bà mới biết, con mới lớn từng này tuổi đầu mà đã đi hát rong ngoài đường! Thật là mất mặt! Con…”
Càng nói, bà càng cảm thấy gương mặt, ánh mắt, thần thái của đứa cháu gái trước mặt dần dần hòa làm một với người đàn bà mà bà căm ghét nhất.
Bà Hạ càng nhìn càng kinh hãi, run rẩy chỉ vào mặt cô, quát lên: “Sao bây giờ con càng ngày càng giống mẹ con thế!”
Sắc mặt Hạ Nghi trắng bệch, cô cắn môi im lặng.
Nhiếp Thanh Châu lên nhà chưa được bao lâu đã cảm thấy đứng ngồi không yên, trong lòng cứ bất an. Nghĩ ngợi một lát, anh vẫn quyết định mở cửa đi xuống, muốn lén xem tình hình nhà họ Hạ thế nào.
Anh vừa xuống đến nơi liền thấy Hạ Nghi đang đứng bên ngoài cửa tiệm, còn bà Hạ thì đứng bên trong. Hình như họ đã cãi nhau được một lúc rồi, chỉ là tiếng cãi vã đã bị nhấn chìm trong tiếng tivi ồn ã nên không ai để ý.
Nói là tranh cãi, nhưng đúng hơn là lời buộc tội đơn phương từ phía bà Hạ.
Mặt bà đỏ bừng, đôi mắt vẩn đục ngấn lệ, nghẹn ngào nói: “Hạng người như mẹ con bà đã nhìn thấu rồi, có hai đứa con mà nói bỏ là bỏ, những năm qua chúng ta đã sống khổ sở thế nào! Con đuổi theo đến tận nhà ga, nó vẫn ngoảnh đầu đi thẳng mà không thèm nhìn lại, nó có xứng làm mẹ không? Trong lòng nó chỉ có bản thân thôi, lúc nào cũng cho rằng mình tài giỏi thì phải được người ta tung hô, vừa ích kỷ vừa vô trách nhiệm! Con muốn học theo nó sao? Con muốn trở thành người như vậy sao?”
Hạ Nghi siết chặt nắm đấm, cô nhìn bà Hạ, khẽ nói: “Con không có.”
Bà Hạ dường như bị khơi dậy hết những tủi hờn đã kìm nén suốt bao năm qua, không thể nào kiềm chế được nữa: “Hay là con thấy bà đối xử tệ với con, hả? Vừa không cho con chơi đàn, lại không thể dạy con học nhạc. Bà có làm nhiều đến mấy cũng không sưởi ấm được lòng con, con vẫn thấy bà không tốt bằng nó, có phải không? Cho nên bao nhiêu năm nay con cứ lẳng lặng, làm chuyện gì cũng giấu giếm bà, có phải con vẫn luôn chờ cơ hội để đi tìm mẹ con không!”
Hạ Nghi lắc đầu, một lần nữa nói: “Con không có.”
“Vậy thì con hứa với bà, sau này không được phép dính vào mấy thứ vớ vẩn này nữa!” Bà Hạ đập bàn quát lên.
Tiếng của bà Hạ vẫn còn văng vẳng trong không trung, đã có vài nhà tò mò mở cửa sổ, ló đầu ra nhìn về phía này. Hạ Nghi vẫn đang mặc chiếc áo khoác màu nâu mà cô mặc lúc đi chơi, tóc cô đã dài hơn, che khuất một phần đôi mắt, vẻ mặt u ám khó đoán.
Tiếng tivi ồn ã vẫn vang lên khắp chốn, Hạ Nghi không đồng ý với yêu cầu của bà, cả người cô cứng đờ đứng đó, răng cắn chặt đến môi cũng trắng bệch.
Trong khoảnh khắc im lặng ấy, thân hình mảnh khảnh của Hạ Diên đột nhiên đứng chắn trước mặt Hạ Nghi. Cậu nhìn bà Hạ, gương mặt non nớt bị một vẻ nghiêm nghị bao trùm, cậu nói rành rọt từng chữ: “Bà ơi, tại sao bà không cho chị ấy theo đuổi âm nhạc? Mẹ con là mẹ con, Hạ Nghi là Hạ Nghi, tại sao lúc nào cũng phải lôi mẹ con vào?”
Cậu càng nói càng lớn tiếng: “Hơn nữa, tại sao ở nhà bà lại không cho nhắc đến mẹ? Kể cả chị Hạ Nghi có nhớ mẹ thì đã làm sao chứ? Mẹ đã mang thai mười tháng sinh ra bọn con, giận thì giận, ghét thì ghét, lẽ nào đến cả việc nhớ về mẹ một chút chị ấy cũng không được phép hay sao?”
Bà Hạ trố tròn mắt, sững sờ chết lặng tại chỗ.
Lồng ngực Hạ Diên phập phồng dữ dội, cậu hít một hơi thật sâu, rồi quay sang nhìn Hạ Nghi: “Còn chị nữa, chị rõ ràng thích âm nhạc đến thế, chỉ vì phải nhìn sắc mặt của bà mà cứ phải lén lút giấu giếm, có cần thiết phải vậy không? Chị có làm gì sai đâu? Chị sợ bà buồn, vậy còn chị thì sao? Chị là người không bao giờ biết buồn à? Em thật sự không hiểu nổi chị, chị chẳng nói gì cả, chị thích gì, không thích gì, muốn gì, không muốn gì, em hoàn toàn không biết, em còn chẳng biết nhiều bằng người hàng xóm trên lầu! Rốt cuộc chị coi em và bà là gì? Chị có coi em và bà là người nhà không? Chị có coi đây là nhà của mình không?”
“Ba người chúng ta sống cùng nhau, chứ đâu phải em và bà cưu mang chị! Nếu đã không coi em và bà là người nhà, tại sao còn vì em mà đứng ra đánh nhau chứ!”
Mắt Hạ Diên đỏ hoe, cậu trừng mắt nhìn Hạ Nghi. Như thể không phải cậu đang nói giúp cô, mà là muốn cãi nhau một trận với cô. Như thể cậu đã chờ đợi trận cãi vã này từ rất lâu rồi.