Sau một tràng gào thét trời long đất lở của hai bà cháu, bà Hạ run run môi, một lúc lâu sau mới gào lên: “… Được lắm, vậy thì chúng mày đi hết đi! Đi mà tìm mẹ chúng mày! Đừng ở chung với cái bà già khốn khổ này nữa!”
Bà vừa đưa tay định kéo sập cửa cuốn chống trộm xuống, thì tính ương bướng của Hạ Diên cũng trỗi dậy, cậu nói: “Đi thì đi!”
Nói là làm, cậu dứt lời liền quay người bỏ đi, và ngay lập tức bị “người hàng xóm trên lầu” chạy tới níu cánh tay lại. Nhiếp Thanh Châu kéo Hạ Diên, thì thầm: “Em định đi đâu?”
Rồi anh lớn tiếng gọi vào cánh cửa cuốn đã kéo xuống một nửa: “Bà Hạ ơi, bà bình tĩnh lại, nguôi giận đi ạ! Tối nay Hạ Diên và Hạ Nghi cứ qua nhà cháu trước đã, bà đừng lo!”
Bà Hạ không đáp lại, cánh cửa cuốn sập xuống một tiếng “rầm”, ngăn cách trong ngoài tiệm tạp hóa thành hai thế giới riêng biệt.
Hạ Nghi vẫn đứng yên tại chỗ, siết chặt nắm đấm, im lặng không nói một lời. Nhiếp Thanh Châu đẩy Hạ Diên lên lầu, lúc rút chìa khóa ra mở cửa, anh quay đầu lại nói: “Hạ Nghi, cậu cũng…”
Khoảng sân trước tiệm tạp hóa trống không, bóng dáng Hạ Nghi đã biến mất.
Nhiếp Thanh Châu sững người một lúc, anh xoa xoa thái dương rồi kéo Hạ Diên vào nhà trước. Hạ Diên vẫn đang giãy giụa: “Anh buông tôi ra!”
“Không đến chỗ anh thì em định đi đâu? Bên ngoài lạnh như vậy, em mà ngủ ngoài đường có ngày chết cóng đấy!”
Nhiếp Thanh Châu vừa dứt lời, vành mắt Hạ Diên đã đỏ lên. Cậu quay mặt đi, không nói thêm lời nào, rồi bị Nhiếp Thanh Châu kéo vào nhà, ấn ngồi xuống ghế sô pha.
Nhiếp Thanh Châu rót cho cậu một ly nước nóng, Hạ Diên ôm lấy ly nước, ngước mắt nhìn anh: “Hạ Nghi đâu?”
“Chị em… có lẽ muốn ở một mình yên tĩnh một lát.”
Hạ Diên im lặng một lát rồi bật cười giễu cợt: “Anh đến đây làm người hòa giải hay gì? Giúp hai tên ngốc Trương Vũ Khôn và Lại Ninh, giúp nhà tôi, bây giờ lại đến đây giảng hòa, có phải anh thấy mình vĩ đại lắm không? Anh tưởng mình là đấng cứu thế chắc?”
Nhiếp Thanh Châu khoanh tay, nhìn cậu nhóc đang trợn trừng đôi mắt đầy bướng bỉnh, trông như một quả pháo sắp nổ.
“Em nói tiếp đi.” Anh thản nhiên đáp lại.
Hạ Diên hừ lạnh một tiếng: “Anh lại ra vẻ người lớn nữa rồi à? Tôi ghét nhất là bộ dạng giả tạo này của anh! Vô duyên vô cớ, tự cho mình là đúng, anh rảnh rỗi quá hay sao mà xía vào chuyện nhà chúng tôi? Có phải anh thấy gia đình tôi đáng thương, thương hại chúng tôi một chút thì sẽ chứng tỏ được mình là người tốt, mình tài giỏi lắm đúng không?”
Nhiếp Thanh Châu nghiêng đầu, nói: “Bình thường ít nói thế chắc là kìm nén mệt lắm nhỉ? Giờ thì mặc kệ tất cả luôn rồi à?”
Anh tiện tay mở một gói khoai tây chiên trên bàn trà, đặt trước mặt Hạ Diên: “Ăn chút đồ ăn vặt cho bình tĩnh lại đi. Nếu anh tài giỏi đến thế, thì có đến mức hết lần này đến lần khác phải vào viện không?”
“Lúc anh bị thương, là chị em đạp xe ba gác đưa anh đến bệnh viện, còn ứng trước tiền thuốc. Sau này bà Hạ lại hay gọi anh qua ăn cơm. Chị em đã làm chứng cho anh khi anh bị oan, đã bật còi báo động giúp anh khi anh bị đánh. Lẽ nào những lúc đó, họ cũng thấy mình vĩ đại, muốn thể hiện lòng tốt của mình nên mới thương hại anh sao?”
Nhiếp Thanh Châu ngồi xuống bên cạnh Hạ Diên, trong lòng anh biết bây giờ cậu đang giận quá mất khôn, những lời vừa rồi chưa chắc đã là thật lòng, nhưng anh vẫn giải thích cặn kẽ.
“Lấy lòng mình đo lòng người, có ơn báo ơn, chuyện chỉ đơn giản như vậy thôi. Anh không hề coi thường nhà em, nếu em nghĩ như vậy, là tự em đang coi thường chính mình.”
Anh vừa dứt lời, Hạ Diên liền nghiến răng, thẳng lưng, dường như muốn đứng dậy bỏ đi ngay.
Nhiếp Thanh Châu giữ vai cậu lại: “Nhưng mà, những lời em nói dưới nhà ban nãy hay lắm. Bà và Hạ Nghi vẫn luôn lảng tránh vấn đề, chỉ có em dám nói thẳng ra, anh thật sự rất khâm phục em.”
Bờ vai Hạ Diên chùng xuống, cậu quay đầu nhìn Nhiếp Thanh Châu, vành mắt vẫn còn hoe đỏ.
“Bớt ra vẻ người lớn đi.” Cậu bướng bỉnh nói.
Nhiếp Thanh Châu mỉm cười, ngả người ra sau ghế, thả lỏng nói: “Theo cái nhìn của một kẻ thích ra vẻ người lớn như anh đây, thì bất kể người khác bàn tán về em thế nào, em đều có thể đường hoàng và mạnh mẽ như hôm nay. Chuyện của thế hệ cha mẹ là chuyện của họ, còn em trong sạch, quang minh chính đại.”
Cứ xem những ánh mắt nghi kỵ của người đời như những đốm ma trơi lập lòe, và hãy dũng cảm bước đi trên con đường đêm của riêng mình.
Hạ Diên cụp mắt, im lặng.
Nhiếp Thanh Châu rút điện thoại ra: “Tối nay em cứ ở tạm nhà anh một đêm đã, bà đang nổi nóng, đợi bà nguôi giận rồi hãy nói chuyện sau. Anh đi gọi điện cho chị em.”
Nhiếp Thanh Châu vừa gọi điện vừa quan sát Hạ Diên. Cậu nhóc mười ba, mười bốn tuổi cuối cùng cũng đã bình tĩnh lại. Cậu ngồi trên sô pha, dưới ánh đèn trông thật gầy gò và xanh xao, hàng mày nhíu chặt, tấm lưng gù xuống, ôm ly nước co mình lại thành một cục. Tuổi còn nhỏ như vậy mà lúc nào cũng mang một dáng vẻ đầy tâm sự, chín chắn sớm, nhạy cảm, tự ti mà lại bướng bỉnh.
Nhưng cậu rất yêu thương chị gái, bà nội, và thậm chí cả người cha người mẹ đã bỏ rơi cậu.
Không gọi được cho Hạ Nghi, Nhiếp Thanh Châu cúp máy, lòng đầy lo lắng đi ra bên cửa sổ nhìn quanh, nhưng không hề thấy bóng dáng cô đâu.
Ánh đèn đường vàng vọt, trên đường lác đác vài người qua lại. Dần dần, có những bóng ảnh li ti vụt qua trong quầng sáng.
Nhiếp Thanh Châu sững người một chút, nhận ra bên ngoài tuyết đã rơi.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, tuyết rơi càng lúc càng dày, gió biển cuốn theo những bông tuyết bay rợp trời, mà điện thoại của Hạ Nghi vẫn không sao gọi được.
Ngay cả Hạ Diên cũng bắt đầu sốt ruột. Cậu bất an nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi gió tuyết đang phủ kín đất trời, rồi nói: “Hạ Nghi đi đâu rồi? Muộn thế này rồi, hay là để tôi đi báo cho bà nội!”
“Tuyết lớn thế này, sức khỏe bà không tốt, lỡ bà biết rồi lo lắng chạy ra ngoài tìm thì ngược lại còn dễ xảy ra chuyện.” Nhiếp Thanh Châu lấy chiếc áo phao treo sau cánh cửa, vừa mặc vừa nói: “Anh ra ngoài tìm trước đây, em cứ ở nhà chờ. Anh tìm được chị em rồi sẽ gọi về báo cho em biết.”
Hạ Diên sốt sắng hỏi: “Anh định đi đâu tìm? Anh có tìm được không?”
Bàn tay đang mặc áo của Nhiếp Thanh Châu khựng lại. Trong đầu anh chợt lóe lên một chuyện đã từng viết trong cuốn sổ tay: ngăn cản Hạ Nghi tự vẫn. Vì nửa năm nay mọi chuyện đều đang dần tốt đẹp hơn, nên anh gần như đã quên mất chuyện này.
Hạ Nghi sẽ không… Không, chắc chắn là cô ấy sẽ không làm vậy.
Nhiếp Thanh Châu tự trấn an mình, nhưng lòng lại đột nhiên nóng như lửa đốt. Anh sững người một giây, rồi đột nhiên trong đầu lóe lên một ý. Anh cởi đôi giày mới xỏ được một nửa, mang dép lê chạy vào phòng ngủ của mình. Anh rút cuốn sổ bìa xám trên giá sách ra mở, lật tìm trong những sự kiện và câu chữ đã được ghi lại, ánh mắt dõi theo ngón tay lướt xuống từng dòng.
“Chuyện khắc sâu trong ký ức… vào một đêm tuyết rơi dày, mình đã tìm thấy Hạ Nghi ở bờ biển…”
Bờ biển…
Nhiếp Thanh Châu liếc nhìn gió tuyết ngoài cửa sổ, lập tức đổ hết sách trong cặp ra, nhét đủ thứ khác vào, khoác cặp lên vai, cầm lấy ô, dặn dò Hạ Diên một tiếng rồi lao ra khỏi nhà.
Trận tuyết xuân này rơi rất dữ dội, mặt đất đã đóng một lớp băng mỏng, toàn bộ tầm nhìn bị bông tuyết che khuất, hoàn toàn không thể đi xe đạp được. Nhiếp Thanh Châu bung ô, chậm rãi bước đi dọc theo con đường, dần dần ra khỏi khu dân cư san sát nhấp nhô, trước mắt bỗng trở nên quang đãng, một đường bờ biển dài tít tắp hiện ra.
Trên bãi biển không một ánh đèn, Nhiếp Thanh Châu trèo qua lan can ven đường đi vào bãi cát, cất tiếng gọi tên Hạ Nghi, nhưng vì không có ai đáp lại, lòng anh cũng dần trĩu nặng. Giữa bãi biển có một mái che nhỏ trông giống trạm chờ xe buýt, bên trong thường đặt một chiếc ghế dài cho mọi người nghỉ chân.
Nhiếp Thanh Châu bước tới, từ xa đã trông thấy dưới ánh đèn mờ ảo của mái che, cuối cùng cũng xuất hiện một bóng người.
Hạ Nghi không nghe thấy tiếng của Nhiếp Thanh Châu, tiếng nhạc trong đầu cô quá lớn, nhấn chìm mọi âm thanh khác trên thế gian. Cô ngồi trên ghế dài, hai tay chống lên mặt ghế, thất thần nhìn ra mặt biển đen kịt.
Mãi cho đến khi một chiếc áo phao màu đen che khuất tầm nhìn, cô mới sững người, từ từ ngẩng đầu lên, bắt gặp gương mặt thân quen ấy.
Nhiếp Thanh Châu đứng trước mặt Hạ Nghi, lồng ngực anh phập phồng dữ dội, tay cầm chiếc ô đã bám đầy tuyết. Tiết trời rõ ràng rất lạnh, mà trán anh lại vã cả mồ hôi vì lo lắng.
“Tôi gọi cậu, sao cậu không trả lời?” Trông anh có vẻ vô cùng tức giận.
Im lặng trong giây lát, anh chau mày, rồi tự trả lời câu hỏi của mình: “Chắc là trong đầu cậu lại đang bật nhạc nên không nghe thấy tôi nói gì. Tôi gọi điện cậu cũng không nghe thấy phải không?”
Anh đưa tay thành thạo lôi chiếc điện thoại nắp gập từ trong túi áo bên trái của Hạ Nghi ra, mở lên liền thấy hơn chục cuộc gọi nhỡ. Nhiếp Thanh Châu im lặng một lúc, ánh mắt chuyển sang gương mặt Hạ Nghi, tóc và quần áo cô đều bị tuyết thấm ướt, cả người lấp lánh dưới ánh đèn. Cô lặng lẽ nhìn anh, ánh mắt cũng giống như lúc ngắm biển ban nãy, không một gợn cảm xúc.
Anh thở dài một hơi, cất điện thoại của Hạ Nghi lại vào túi áo cô, rồi quay người ngồi xuống băng ghế bên cạnh, mở ba lô ra. Chiếc ba lô được nhét căng phồng đủ thứ đồ.
Anh lấy ra một túi sưởi tay, nhét vào lòng bàn tay Hạ Nghi. Khi chạm phải những ngón tay trắng bệch của cô, quả nhiên chúng lạnh như băng, chẳng khác những cột băng đọng dưới mái hiên là bao.
Hơi ấm từ túi sưởi dường như đã đánh thức Hạ Nghi, cô chớp chớp mắt, rồi từ từ siết chặt lấy món đồ nhỏ ấm áp, mềm mại ấy.
“Tuyết rơi lớn quá, tôi vào đây trú tuyết.” Cô khẽ nói, như thể đang giải thích với Nhiếp Thanh Châu.
Nhiếp Thanh Châu hừ lạnh một tiếng, giận dữ nói: “Cậu không mang theo điện thoại sao? Sao không gọi tôi đến đón?”
Hạ Nghi cụp mắt, đáp: “Tôi không nghĩ đến.”
Nhiếp Thanh Châu càng tức hơn, nhưng lại chẳng biết phải làm sao. Tuyết ở miền Nam cứ rơi xuống người là tan thành nước. Nhìn độ ẩm ướt trên tóc và quần áo Hạ Nghi, chắc hẳn cô đã đứng dưới tuyết một lúc lâu rồi mới nhớ ra phải đi trú.
Anh vừa thở dài vừa lấy một chiếc khăn khô từ trong ba lô ra, quàng lên đầu Hạ Nghi. Anh sưởi ấm đầu cô qua lớp khăn, rồi xoay mặt cô về phía mình, lau khô mái tóc ẩm ướt cho cô.
Khoảng cách giữa hai người bỗng chốc được kéo lại gần. Những giọt nước đọng trên đuôi tóc cô, những bông tuyết bị gió thổi vào vương trên hàng mi, sắc mặt cô trắng nhợt như phủ một lớp sương, trông tựa như một người được tạc bằng pha lê.
Cô từ từ ngước mắt lên, đôi mắt đen thẳm như màn đêm chăm chú nhìn anh.
Trong một khoảnh khắc, anh ngỡ như mình sắp rơi vào màn đêm trong mắt cô.
Động tác lau tóc của Nhiếp Thanh Châu chậm lại. Dưới tay anh là mái đầu ẩm ấm của cô, giống như một sinh vật nhỏ bé yếu ớt nào đó, với nhịp tim khẽ khàng, đều đặn.
Gió tuyết bên ngoài mái che gào thét dữ dội. Thế giới này yên tĩnh đến lạ, dường như ngoài nơi đây, vạn vật đều đã lùi xa, tan biến vào dòng sông dài của thời gian, không còn gì có thể nhớ lại được nữa.
Nhiếp Thanh Châu còn chưa kịp hiểu cảm giác vi diệu này là gì, đã thấy trong mắt cô ánh lên một sự rung động rất nhẹ, rất khẽ.
Cô chậm rãi chớp mắt, khẽ nói: “Tôi không có ý nghĩ đó đâu.”
“Chỉ là thi thoảng, rất thi thoảng tôi sẽ nghĩ về mẹ. Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ đi tìm mẹ. Tôi biết bà nội đối xử với tôi rất tốt, tôi rất biết ơn bà.”
Trái tim Nhiếp Thanh Châu nhũn ra trong phút chốc. Cơn giận biến mất không còn một dấu vết, anh tiếp tục lau tóc cho cô, cất giọng ôn tồn: “Tôi biết, tôi biết mà. Không sao đâu, đợi tuyết nhỏ lại, chúng ta sẽ về nhà và nói rõ ràng với bà.”