Đầu óc Nhiếp Thanh Châu chợt trống rỗng, rồi ong lên từng hồi. Anh giật nảy mình như phải bỏng, luống cuống xua tay: “Không không không, tôi không thích cậu, cậu… cậu đừng nói lung tung!”
Hạ Nghi khẽ nhíu mày, lẳng lặng nhìn anh.
Thấy phản ứng của Hạ Nghi, Nhiếp Thanh Châu cảm thấy hình như mình đã hiểu lầm chuyện gì đó. Anh bỏ tay xuống, thăm dò hỏi: “Ý cậu là… kiểu ‘thích’ của bạn bè và người thân ấy hả?”
“Ừm.” Hạ Nghi gật đầu.
“… Ồ! Ra là vậy à, thế thì… đúng rồi, chính là thế, tôi với cậu cũng là kiểu… ừm… đúng.”
Nhiếp Thanh Châu day day ấn đường, chữ “thích” cứ quẩn quanh nơi cuống họng, khiến lòng anh trồi sụt bất an, nói thế nào cũng thấy ngượng nghịu, cuối cùng vẫn chẳng thể bật ra thành lời.
Anh trấn tĩnh lại, nói với Hạ Nghi: “Tôi phải về lớp tự học buổi tối đây, còn không đi nữa là không kịp mất.”
Hạ Nghi quay đầu nhìn đồng hồ treo tường, nhận ra giờ này quả thật đã hơi muộn. Lẽ ra lúc xuất phát anh nên biết rằng thời gian chỉ vừa đủ cho một lượt đi về mà thôi.
Hạ Nghi hỏi: “Vậy cậu quay lại làm gì?”
“Tôi không yên tâm, chỉ muốn về xem cậu thế nào thôi.”
Nhiếp Thanh Châu quay lại dắt xe đạp, vẫy tay với cô, rồi chỉ vào điện thoại: “Có chuyện gì thì cứ gọi cho tôi nhé!”
Hạ Nghi gật đầu, vẫy tay chào tạm biệt anh, nhìn bóng lưng anh xuôi theo con đường, một lần nữa hòa vào ánh hoàng hôn và bờ biển lấp lánh sóng nước.
Cô rút điện thoại ra khỏi túi, nhìn cái tên trong danh bạ: “Hàng xóm tầng hai”. Cô xóa mấy chữ này đi, ngẫm nghĩ một lát, rồi gõ vào: “Mr. Light”.
Sau đó, cô lướt danh bạ, tìm đến một số điện thoại đã được lưu từ rất lâu, rồi nhấn nút gọi.
“A lô, xin chào, có phải thầy Kiều không ạ?”
Hạ Nghi áp điện thoại lên tai: “Em là Hạ Nghi.”
Từ đầu dây bên kia vọng đến vài thanh âm có vẻ kích động.
Hạ Nghi gật đầu, tay đặt trên tủ kem ở cửa tiệm tạp hóa, ngón trỏ lướt nhẹ trên mặt kính: “Vâng ạ… Em đã nghe Văn Chung nói rồi… Bây giờ… em còn có thể đến chỗ thầy học nhạc được không ạ?”
Lúc cô buông điện thoại, ánh hoàng hôn cũng đã chìm hẳn vào lòng biển, đèn đường trên phố bắt đầu sáng lên.
Hạ Nghi hít một hơi thật sâu, rồi khẽ nở một nụ cười nhạt.
Bà Hạ nằm viện một tuần rưỡi, sau khi bà xuất viện, Hạ Nghi cũng quay lại trường đi học đều đặn. Vào một buổi sáng thứ Ba hết sức bình thường, cô đạp xe đến trường, nhưng chẳng hiểu sao ngay từ khoảnh khắc bước chân vào cổng, cô đã nhận được vô số ánh mắt đổ dồn về phía mình.
Hạ Nghi vốn đã quen với việc trở thành tâm điểm chú ý, nhưng những ánh mắt lần này dường như ẩn chứa một ý gì đó vừa xa lạ, vừa khó hiểu.
Cô nhìn thẳng, bước vào lớp và ngồi xuống chỗ của mình. Trịnh Bội Kỳ lập tức kéo tay cô lại, đôi mắt long lanh như nai con tràn ngập vẻ lo lắng.
“Hạ Nghi, cậu và Nhiếp Thanh Châu rốt cuộc là có quan hệ gì vậy? Cả khối đang đồn ầm lên là hai cậu đang hẹn hò đó. Tớ nghe nói Nhiếp Thanh Châu đã bị gọi đi rồi, chắc là hôm nay giáo viên cũng sẽ tìm cậu nói chuyện thôi!”
Trước câu hỏi của Trịnh Bội Kỳ, Hạ Nghi hơi sững người, rồi đáp: “Bọn tớ là… là đồng đội.”
Tôi ở phe cậu, là đồng đội của cậu, đừng lúc nào cũng chỉ nghĩ đến việc một mình mạo hiểm.
Trước Tết, anh đã từng nói với cô như vậy.
Trịnh Bội Kỳ tròn mắt kinh ngạc, lắc lắc tay Hạ Nghi: “Đồng đội? Là sao chứ, cậu thật sự định nói với giáo viên như vậy à?”
Câu chuyện của cô và Hạ Nghi còn đang dang dở thì Văn Chung đã bước tới, gõ gõ lên bàn học, ánh mắt đầy vẻ dò xét. Cậu ta chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nói với Hạ Nghi: “Hạ Nghi, cô chủ nhiệm tìm cậu kìa.”
Trịnh Bội Kỳ giật cả mình, lẩm bẩm: “Thôi xong rồi, sao nhanh vậy chứ.”
Hạ Nghi đứng dậy, liếc nhìn giáo viên chủ nhiệm ngoài cửa sổ, rồi đột nhiên quay sang hỏi Trịnh Bội Kỳ: “Bình thường con gái từ chối lời tỏ tình của con trai sẽ dùng lý do gì?”
Trịnh Bội Kỳ có cả một ngăn kéo đầy tiểu thuyết thanh xuân, có thể được xem là chuyên gia trong lĩnh vực này.
Trịnh Bội Kỳ ngẩn ra một lúc: “Hả? Ví dụ như là… phải tập trung vào việc học hành chẳng hạn…”
“Tất cả chỉ là tin đồn thôi ạ!” Giọng Nhiếp Thanh Châu vọng ra từ văn phòng giáo viên khối Mười.
Giờ tự học buổi sáng vừa mới bắt đầu, trong văn phòng không có nhiều giáo viên. Nhiếp Thanh Châu với dáng người cao gầy, đứng nổi bật trước mặt thầy Lý chủ nhiệm lớp 10/13. Anh xòe tay, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ: “Bọn em chỉ là hàng xóm thôi ạ.”
Thầy Lý dựa lưng vào ghế, tay cầm bình giữ nhiệt đã tróc sơn, đánh giá Nhiếp Thanh Châu với vẻ không tin tưởng: “Chỉ là hàng xóm thôi à? Tôi nghe nói lần trước em bị thương nhập viện là vì giúp đỡ em ấy, trưa nào cũng ăn cơm cùng nhau, tối nào cũng về cùng nhau, chỉ là hàng xóm mà em tốt với người ta đến thế cơ à?”
Nhiếp Thanh Châu thở dài một tiếng: “Thầy Lý, chắc thầy cũng có nghe qua hoàn cảnh nhà Hạ Nghi rồi, em có thể khoanh tay đứng nhìn được sao? Trưa là bọn em ăn cùng năm người, còn tối tan học muộn như vậy, một mình bạn ấy là con gái đi về thì nguy hiểm biết mấy? Em làm những việc này chỉ vì em là người có lương tâm.”
Trông anh vô cùng thành khẩn, lời lẽ đanh thép và dứt khoát.
Cùng lúc đó, trên hành lang ngoài phòng học lớp 10/1, nhân vật chính còn lại của lời đồn lại vô cùng bình thản, dáng vẻ trông như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình.
Khi giáo viên chủ nhiệm hỏi về tin đồn yêu sớm, Hạ Nghi đáp lại một cách nhanh chóng và trôi chảy: “Đúng vậy, trước đây Nhiếp Thanh Châu có theo đuổi em, nhưng em đã từ chối cậu ấy. Em nói rằng cấp ba nên lấy việc học làm trọng, đợi sau khi thi đại học xong, nếu có thể đỗ vào cùng một trường thì mới tính đến chuyện tình cảm. Cậu ấy cũng đã đồng tình, bây giờ chúng em chỉ là bạn bè thôi.”
Câu trả lời điềm nhiên, chắc chắn của cô khiến giáo viên cũng phải sững người. Cô giáo đắn đo nói: “Đúng vậy, em suy nghĩ rất chín chắn, nhưng cô nghe nói bình thường hai em tiếp xúc với nhau rất thường xuyên…”
Hạ Nghi ngước mắt nhìn cô giáo, giọng bình thản: “Ngoài Trịnh Bội Kỳ, Nhiếp Thanh Châu và bạn của cậu ấy ra, thì cũng có ai muốn tiếp xúc với em đâu ạ.”
Trong văn phòng giáo viên, thầy Lý đập bàn, nói giọng đầy nghiêm nghị với Nhiếp Thanh Châu: “Em và Hạ Nghi đều là những học sinh đứng đầu khối, để xảy ra tin đồn như thế này, ảnh hưởng rất xấu. Các em đang ở độ tuổi chuyên tâm học hành, nếu vì yêu đương mà ảnh hưởng đến thành tích, làm lỡ dở cả tương lai, thì hoàn toàn là lợi bất cập hại.”
Nhiếp Thanh Châu day trán, dở khóc dở cười: “Em biết chứ ạ, điều này em còn rõ hơn bất kỳ ai, em và Hạ Nghi chưa từng có gì cả. Có ai dám nói là đã thấy bọn em có hành động thân mật nào không ạ? Không một ai thấy chúng em nắm tay, hay là ôm nhau cả…”
Những hình ảnh chợt ùa về trong tâm trí Nhiếp Thanh Châu một cách chẳng đúng lúc .
Ví như đêm khuya nọ ở bệnh viện, khi anh tỉnh giấc trên hàng ghế dài và thấy Hạ Nghi đang say ngủ, cuộn mình trong tấm chăn, hai bàn tay họ đang nắm chặt lấy nhau.
Hay như buổi chiều hoàng hôn buông xuống nọ, cô đứng dưới mái hiên, còn anh thì đã lao đến ôm lấy vai cô.
Anh chột dạ ngập ngừng giây lát, rồi lấy hết can đảm nói tiếp: “Bọn em chỉ là bạn bè bình thường, chẳng lẽ giữa con trai và con gái ngay cả làm bạn bè cũng không được hay sao ạ?”
Thầy Lý bán tín bán nghi, hừ lạnh một tiếng: “Em thật sự không hẹn hò với Hạ Nghi? Hạ Nghi thì không nói như vậy đâu nhé. Nếu em thành thật khai báo ngay bây giờ, tôi có thể xem xét không mời phụ huynh của em.”
Nhiếp Thanh Châu cười khan: “Thôi thầy ơi, thầy đừng có lừa em.”
Bên này, chủ nhiệm lớp 10/1 nghe xong câu trả lời của Hạ Nghi cũng nhất thời lặng đi, không biết nói gì hơn.
Hạ Nghi ngước mắt nhìn cô chủ nhiệm, hỏi: “Cô muốn em không qua lại với họ nữa ạ?”
“Cô không có ý đó… chỉ là các em… chỉ có thể làm bạn bè bình thường thôi.”
“Chúng em chỉ là bạn bè bình thường, vậy còn có vấn đề gì khác không ạ?”
“… Tạm thời thì không.”
“Vâng, vậy em xin phép về lớp ạ.”
Hạ Nghi quay người bước vào lớp 10/1, bình thản trở về chỗ ngồi dưới ánh mắt của cả lớp, rồi lấy sách ra bắt đầu đọc bài.
Chủ nhiệm lớp 10/1 đứng ngoài cửa sổ nhìn cô một lúc lâu, rồi gửi một tin nhắn cho thầy Lý lớp 10/13: Tôi hỏi Hạ Nghi rồi, có lẽ con bé không hẹn hò với Nhiếp Thanh Châu đâu.
Ánh mắt thầy Lý rời khỏi màn hình tin nhắn, nhìn về phía Nhiếp Thanh Châu đang đứng trước mặt với vẻ đầy bất đắc dĩ, cuối cùng cũng nới lỏng giọng: “Thôi được, vậy lần này tôi tạm tin em. Sau này hành sự phải chú ý một chút, nếu để tôi bắt được bằng chứng, phụ huynh em có ở xa đến mấy tôi cũng mời lên bằng được!”
Nhiếp Thanh Châu thở phào nhẹ nhõm rồi quay người chuồn thẳng, như thể chỉ cần ở lại văn phòng thêm một giây, nói thêm một lời thôi là sẽ ngạt thở đến nơi.
Một cảm giác tội lỗi không hiểu từ đâu ập tới bao trùm lấy anh, và cứ mỗi một lời giải thích, cảm giác ấy lại càng nặng nề thêm.
Rõ ràng những lời anh nói đều là sự thật, lý trí cũng mách bảo rằng anh chẳng có lỗi gì cả. Thế nhưng, lại có một giọng nói nào đó âm thầm vang lên từ nơi sâu thẳm, thì thầm gieo rắc những hoài nghi: Mày thật sự không nói dối sao?
Mày không thẹn với lòng chứ? Mày thực sự đường đường chính chính sao?
Chính sự dao động này càng khiến cậu thêm chán ghét bản thân.
Gần đến trưa, điện thoại của Hạ Nghi dưới hộc bàn chợt sáng lên. Cô lấy điện thoại ra, thấy một tin nhắn từ “Mr. Light”.
– Xin lỗi, tôi nghe nói cậu cũng bị gọi đi nói chuyện. Là tôi đã làm liên lụy đến cậu.
Hạ Nghi lẳng lặng gõ phím.
– Không sao, đã giải quyết xong rồi.
Phía bên kia nhanh chóng gửi lại tin nhắn tiếp theo: Thầy cô vẫn còn nghi ngờ, thời gian này ở trường chúng ta hạn chế tiếp xúc đi nhé.
Ngón tay Hạ Nghi khựng lại. Cô nhìn đăm đăm vào dòng tin nhắn một lúc lâu, đến mức tiếng giáo viên giảng bài cũng hóa thành những âm thanh vo ve làm nền, rồi mới chậm rãi gõ ra một chữ.
– Được.
Sau khi chuông tan học vang lên, Trịnh Bội Kỳ theo thói quen kéo tay Hạ Nghi xuống lầu, đứng dưới tòa nhà Cách Trí chờ nhóm Nhiếp Thanh Châu ra để cùng đến căng-tin ăn trưa.
Hạ Nghi có thể cảm nhận được vô số ánh mắt tò mò và phấn khích đang đổ dồn về phía mình. Đối với những học sinh cấp ba có cuộc sống đơn điệu tẻ nhạt, tin đồn này là một chuyện mới lạ hiếm có, việc bị giáo viên gọi lên nói chuyện lại càng gần như khẳng định chắc nịch cho nghi án yêu sớm, tất cả mọi người đều đang nhìn họ với tâm thế hóng chuyện.
Bóng dáng của Nhiếp Thanh Châu, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh xuất hiện giữa dòng người ở tòa nhà Tri Hành. Trịnh Bội Kỳ vừa trông thấy họ từ xa đã nhảy cẫng lên, vẫy vẫy tay.
Những học sinh đi ngang qua thấy hai nhân vật chính của tin đồn tình ái xuất hiện trong cùng một khung hình, không ít người đã dừng bước lại nhìn với vẻ đầy hứng thú, xì xào bàn tán.
Bước chân của Nhiếp Thanh Châu chợt khựng lại, anh và Trương Vũ Khôn, Lại Ninh cùng đứng yên tại chỗ.
Con đường rợp bóng cây thủy sam cao lớn hai bên dường như đã biến thành một sân khấu hẹp và dài, hai nhân vật chính đứng ở hai đầu sân khấu, còn khán giả thì đang nghểnh cổ chờ đợi màn ra mắt của họ.
Hạ Nghi tiến một bước về phía Nhiếp Thanh Châu, và cũng ngay lúc đó, Nhiếp Thanh Châu lùi lại một bước.
Hạ Nghi sững người.
Nhiếp Thanh Châu nhíu mày, dáng vẻ vô cùng phiền não. Giữa những bóng cây loang lổ, anh vẫy tay với họ, rồi lắc đầu đầy ẩn ý, kéo theo Trương Vũ Khôn và Lại Ninh đi về một hướng khác.
“À… sau này không ăn cơm cùng nhau nữa hả? Cũng phải, hai cậu bây giờ gây chú ý quá rồi, cần phải tránh bị nghi ngờ.” Trịnh Bội Kỳ không khỏi tiếc nuối thốt lên.
Hạ Nghi cụp mắt, lặng im không nói gì.