Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 46: Trốn tránh



Dường như chỉ trong một thoáng chốc, Hạ Nghi chợt nhận ra, cuộc đời cô và Nhiếp Thanh Châu đã chẳng thể có thêm một giao điểm nào nữa.

Trước đây, thỉnh thoảng buổi sáng họ vẫn cùng nhau đạp xe đến trường, nhưng rồi chỉ trong chớp mắt, cái “thỉnh thoảng” ấy đã biến mất không một dấu vết. Cô không còn thấy Nhiếp Thanh Châu ngậm mẩu bánh mì, đứng trước cửa nhà vẫy tay với mình mỗi sớm mai nữa.

Giờ nghỉ trưa, cô ăn cơm cùng Trịnh Bội Kỳ, chẳng hề biết Nhiếp Thanh Châu xuống lầu lúc nào, càng không biết anh đang ngồi ở góc nào trong nhà ăn ồn  huyên náo. Tan giờ tự học buổi tối, trong nhà xe hẻo lánh cũng chẳng còn bóng dáng người con trai tựa vào xe đọc sách, anh đã về nhà từ lâu rồi.

Nhiếp Thanh Châu nhắn tin cho cô, nói rằng nếu buổi tối trên đường về có xảy ra chuyện gì thì nhất định phải gọi cho anh, anh sẽ đến ngay lập tức.

Hạ Nghi nhìn dòng tin nhắn, im lặng một lúc lâu rồi trả lời một chữ: Được.

Sau đó, cô lưu số của Nhiếp Thanh Châu vào danh bạ khẩn cấp, dù cô nghĩ rằng, có lẽ mình sẽ chẳng bao giờ có cơ hội gọi đến số máy này.

Ngày trước, mỗi khi đưa Hạ Diên về nhà, Nhiếp Thanh Châu vẫn thường tiện đường ghé qua bệnh viện xem cô chơi đàn. Đó là một góc nhỏ nằm ngoài khuôn viên trường học, nơi bạn bè không thể nhìn thấy, cũng chẳng thể bàn tán. Thế nhưng, anh đã không còn đến nữa.

Hạ Nghi đàn xong, quay đầu nhìn dãy ghế dài trống không trong sảnh lớn, cuối cùng cũng dần dần tỉnh ngộ. Không phải anh đang tránh bị người khác dị nghị, mà chỉ đơn thuần là đang trốn tránh cô mà thôi.

Đó vốn là một chuyện rất đơn giản. Họ học khác lớp, có quỹ đạo hoạt động và lịch trình sinh hoạt khác nhau. Trước đây, luôn là anh chủ động tìm đến để hòa vào nhịp sống thường ngày của cô. Nếu anh đã quyết định rời đi thì cuộc sống của họ cũng tựa như hai đường ray riêng biệt, mỗi lúc một rẽ về hai hướng khác nhau.

Sự trốn tránh có chủ đích này khiến cô ngay cả việc nhắn cho anh một dòng tin cũng phải đắn đo, do dự, để rồi cuối cùng chỉ còn lại sự im lặng.

Cô bắt đầu gắng sức hồi tưởng, liệu mình đã làm sai điều gì.

Nghĩ mãi, nghĩ mãi, cô chợt nhớ ra, thực ra thì những “người bạn” từng tiếp cận cô trước đây cũng đều như vậy, sau một thời gian rồi sẽ dần dần rời xa cô. Bởi vì, một khi lột bỏ lớp vỏ bọc “thiên tài” và “xinh đẹp” ấy, cô chỉ là một người vô cùng tẻ nhạt, lại không giỏi ăn nói.

Họ đều nói như vậy, cô cũng thừa nhận, thế nên chưa một lần níu kéo.

Nhiếp Thanh Châu cũng chỉ giống như những người đó mà thôi, vào một khoảnh khắc nào đó, anh đã nhận ra cô không phải là người phi thường như trong tưởng tượng, thế nên mới quyết định dần dần rời xa cô.

Khoảnh khắc thông suốt được chuyện này, vừa hay lại là giờ ra chơi giữa hai tiết học. Hạ Nghi ngừng cây bút đang viết dở, quay đầu nhìn sang Nhiếp Thanh Châu ở dãy nhà đối diện. Anh đang chống cằm nói chuyện với các bạn xung quanh, cánh tay giơ cao lên không trung rồi vòng một đường vỗ lên vai người bên cạnh.

Trông anh có vẻ rất vui.

Hạ Nghi quay đầu lại, tiếp tục nhìn vào quyển sách bài tập trên bàn, tìm kiếm đáp án mà mình vừa tính dang dở trên tờ giấy nháp.

Nhưng cô tìm mãi, tìm mãi trên trang giấy chi chít những dòng chữ nguệch ngoạc, mà chẳng thể nào tìm lại được đáp án kia nữa.

Giờ nghỉ trưa, Hạ Nghi không ra vườn hoa nhỏ mà lại lên tầng bảy của khu nhà thí nghiệm. Lối lên sân thượng đã bị khóa lại, thế nên đoạn cầu thang từ tầng bảy lên sân thượng sẽ chẳng có ai đi qua. Cô ngồi trên bậc thang, lấy một cuốn sổ bìa cứng lót dưới tờ đề tiếng Anh, rồi dựa vào tường bắt đầu viết.

Trịnh Bội Kỳ hào hứng ngồi xuống bên cạnh cô: “Ở đây vậy mà lại có một căn cứ bí mật thế này! Thảo nào giờ nghỉ trưa cậu không ở trong lớp!”

Hạ Nghi dừng bút lại, nhìn Trịnh Bội Kỳ: “Cậu làm bài tập ở đây không thấy bất tiện sao?”

Trịnh Bội Kỳ lắc đầu, vừa giơ sách bài tập và bút lên vừa nói: “Ở đây yên tĩnh lắm! Mà còn có cái không khí ấy, cảm giác rất lãng mạn!”

Hạ Nghi không hiểu lắm tại sao nơi này lại lãng mạn, có lẽ chỉ cần không phải làm bài tập ở bàn học, thì nơi nào cũng đều trở nên lãng mạn cả thôi.

Bấy lâu nay, cô đến đây hay ra vườn hoa nhỏ làm bài tập, chỉ là không muốn bị người khác săm soi trong khoảng thời gian nghỉ ngơi dài đằng đẵng này mà thôi. Dẫu cho cô không quá để tâm, nhưng suy cho cùng, cô vẫn nghe thấy những lời bàn tán, vẫn cảm nhận được những ánh nhìn và ác ý kia.

Với cô, cô đơn đồng nghĩa với tự do. Xưa nay vẫn thế.

Trịnh Bội Kỳ ngồi sát vào vai Hạ Nghi, nét bút lướt nhanh trên trang vở, hễ có câu nào không hiểu là lại khều nhẹ cô để hỏi, chất giọng ngọt ngào ngân vang khắp khoảng không cầu thang.

Hạ Nghi cảm thấy cô bạn rất ấm áp, nhưng sự ấm áp này lại chẳng hề giống với sự ấm áp của Nhiếp Thanh Châu, chính cô cũng chẳng thể nào lý giải được nguyên do.

Trịnh Bội Kỳ viết được một lúc thì kêu mỏi chân, muốn đi lại loanh quanh một chút, liền nhảy chân sáo xuống bậc thang rồi thong dong đi qua cửa sổ của từng phòng thí nghiệm, cứ như đang đi tuần tra lãnh địa của mình vậy. Hạ Nghi nhìn theo bóng cô bạn xa dần, rồi lại đưa mắt trở về trang giấy trước mặt.

Xung quanh bỗng trở nên tĩnh lặng vô cùng, tựa như thứ treo lơ lửng trên trời kia không phải mặt trời mà là một miếng bọt biển khổng lồ đã hút cạn mọi âm thanh của thế gian. Sự chú ý của Hạ Nghi lãng đãng rời khỏi trang giấy, rồi đậu xuống những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong vệt nắng bên cạnh. Chúng khẽ chạm vào nhau, lướt qua nhau rồi lại chia xa.

Giống như những người bất chợt đến rồi lại bất chợt đi trong cuộc đời này, chẳng thể nào đoán trước.

Với cô, cô đơn đồng nghĩa với tự do. Đã từng là thế.

Chẳng biết tự bao giờ, mọi thứ đã đổi thay. Giờ đây, cô đơn cũng chỉ là cô đơn mà thôi.

Hạ Nghi tựa vào tường, nhắm mắt lại, cứ mặc cho những giai điệu trong đầu dâng lên nhấn chìm bản thân, và thế giới lại từ trong tịch lặng trở nên náo nhiệt. Giai điệu ấy vang lên được một lúc, cô bỗng cảm thấy hình như có ai đó đang nhìn mình.

Giác quan thứ sáu bỗng trỗi lên mạnh mẽ, xuyên thủng cả bức tường âm nhạc, thì thầm mách bảo cô rằng tốt nhất đừng nên mở mắt.

Hạ Nghi hé mắt thật khẽ. Qua khe hở mong manh bị hàng mi che khuất, trong tầm nhìn chỉ còn là một đường kẻ, cô nhìn thấy ống quần đồng phục xanh trắng của trường Trung học số một Thường Xuyên, và một bóng hình quen thuộc.

Cô ngồi trên bậc thềm thứ tư, thứ năm, tựa mình vào bức tường ngập nắng. Còn người ấy thì ngồi xổm trên mặt đất, khuỷu tay gác lên đầu gối, lặng lẽ ngước nhìn cô. Không khí thoang thoảng mùi bạc hà thanh mát của nước giặt.

Qua khe nhìn vừa hẹp vừa mờ, ánh nắng dừng lại ngay trên bờ vai anh. Cô có thể thấy những đường gân xanh nổi trên cánh tay, thấy tay áo anh cũng xắn lên đến khuỷu tay hệt như cô, nhưng lại chẳng thể nào nhìn rõ được vẻ mặt của anh.

Anh không hề biết rằng cô đã tỉnh. Trong sự tĩnh lặng như thể vạn vật đã ngưng đọng này, chỉ có lồng ngực anh trong nắng là vẫn đều đặn phập phồng, còn hơi thở thì nhẹ đến mức không thể nghe thấy.

Cô biết anh vẫn luôn nhìn mình.

Một ánh nhìn kéo dài, lặng lẽ, và không rõ ý vị.

Tựa như có một sợi dây đang treo trong lòng cô, mỗi một giây trôi qua, nó lại càng siết chặt thêm một chút.

Chẳng biết bao lâu sau, có lẽ là vài chục phút, hay chỉ là vài phút, sợi dây ấy đứt phựt.

Hạ Nghi mở mắt.

Ngay khoảnh khắc ấy, cô bắt gặp ánh nhìn của Nhiếp Thanh Châu, một ánh nhìn vừa mâu thuẫn, sâu thẳm lại vừa vô cùng dịu dàng trong đôi con ngươi màu trà của anh, tựa như mặt biển dậy sóng dữ dội, nhưng lại được phủ lên một lớp sóng vàng óng ánh.

Thấy cô mở mắt, biển trà ấy cuộn lên một cơn sóng dữ. Nhiếp Thanh Châu giật mình đứng phắt dậy, hoảng hốt đến nỗi lảo đảo lùi về sau một bước.

Hạ Nghi theo phản xạ đưa tay ra định đỡ lấy cánh tay anh, nhưng chỉ trong khoảnh khắc đã bị anh gạt đi.

Nhiếp Thanh Châu lùi lại vài bước rồi đứng yên tại chỗ, hơi thở của anh trở nên dồn dập, hỗn loạn.

“Sao cậu lại ngủ ở đây? Lỡ bị cảm lạnh thì sao?” Anh lên tiếng trước để đoạt thế chủ động.

Hạ Nghi đứng dậy, nhìn sâu vào đôi mắt hoảng loạn của anh, khẽ gật đầu: “Ừm, tôi không để ý.”

Nhiếp Thanh Châu im lặng một lúc, như không biết phải nói gì, anh theo thói quen đưa tay day trán: “Tôi đi trước đây.”

“Chuyện đó…”

Hạ Nghi bước xuống một bậc thang, siết chặt cuốn sách trong tay, cất lời: “Tôi đã nói với thầy Kiều rồi, sau này mỗi chiều thứ Bảy tôi sẽ đến chỗ thầy học… Thầy là giáo viên dạy nhạc trước đây của tôi, thầy đồng ý tiếp tục dạy miễn phí cho tôi.”

Ánh mắt Nhiếp Thanh Châu chợt bừng sáng, anh tiến về phía cô hai bước, hào hứng nói: “Thật sao! Tốt quá rồi! Vậy thì sau này thứ Bảy tôi…”

Giọng anh khựng lại, sự hào hứng cũng theo đó mà dần thu lại, vẻ mâu thuẫn sâu thẳm kia lại hiện lên trên gương mặt anh. Nhiếp Thanh Châu hắng giọng, hỏi: “Chỉ có mình cậu đi học thôi à?”

“Còn có Văn Chung nữa.”

“Ồ… vậy thì… cậu đi đường cẩn thận nhé. Học kỳ này Trương Vũ Khôn và Lại Ninh đổi sang chiều thứ Bảy đến nhà tôi làm bài tập rồi. Trước đây toàn phải phiền cậu kèm cho họ, vừa hay cậu cũng phải đi học nhạc, sau này chúng ta cứ tự làm bài của riêng mình nhé.”

Hạ Nghi sững người.

Nhiếp Thanh Châu vẫy tay: “Tôi có việc phải đi trước đây, học nhạc cố lên nhé!”

Cô đứng yên tại chỗ nhìn Nhiếp Thanh Châu quay người đi xuống cầu thang, bàn tay đang siết chặt cuốn sách cũng từ từ buông lỏng, rồi cô lại ngồi xuống bậc thềm.

Anh đã tiến về phía cô hai bước, rồi lại lùi xa cả chục bước. Phép màu của ngôn từ đã không còn linh nghiệm nữa, cô không biết phải nói với anh thêm điều gì.

Cô xưa nay vẫn là người không giỏi ăn nói như thế, chỉ là suốt một thời gian dài trước đây, cô chưa từng cảm thấy cần phải nói nhiều với một ai.

Lúc Trịnh Bội Kỳ tung tăng bước tới, cô bạn vui vẻ nói với Hạ Nghi: “Cậu đoán xem tớ nhìn thấy ai ở dưới lầu? Trương Vũ Khôn và Lại Ninh đó! Họ nói hôm nay Nhiếp Thanh Châu không chơi bóng rổ cùng họ. Haizz, cũng chẳng biết cậu ấy chạy đi đâu mất…”

Nói rồi, Trịnh Bội Kỳ chợt nhận ra Hạ Nghi có vẻ không ổn. Cô ấy cúi xuống nhìn tờ đề trên tay Hạ Nghi, kinh ngạc phát hiện ra những khoảng trống giữa các câu hỏi đã được lấp đầy bằng những con số.

“Cậu làm bài tiếng Anh sao lại viết thành toán thế này? Cái này… Ơ? Đây là khuông nhạc mà? Hạ Nghi, cậu đang sáng tác nhạc à!” Trịnh Bội Kỳ ghé sát vào nhìn một hồi đầy thích thú, rồi quay sang nhìn Hạ Nghi, thì thầm: “Hạ Nghi, có chuyện gì vậy? Có phải cậu đang buồn lắm không?”

Hạ Nghi như thể vừa bừng tỉnh, lật úp tờ đề lại, thản nhiên hỏi: “Sao vậy?”

“Điệu thức và hướng phát triển của bản nhạc này nghe bi thương quá.”

Hạ Nghi lặng đi.

Trịnh Bội Kỳ thở dài, tỏ vẻ đã hiểu: “Tớ biết mà, vốn dĩ năm đứa mình vẫn luôn ăn cơm cùng nhau, chơi đùa cùng nhau, dù Trương Vũ Khôn có hơi ồn ào một tẹo… nhưng mà vui lắm. Bây giờ đột nhiên phải tách ra, chắc chắn sẽ nhớ họ lắm. Đều tại mấy kẻ hay đặt điều nói bậy kia! Cả Lại Ninh lỡ lời nữa! Đáng ghét nhất là cái đứa tỏ tình với Nhiếp Thanh Châu không thành rồi đi rêu rao tin đồn nhảm về hai cậu…”

Hạ Nghi quay đầu nhìn Trịnh Bội Kỳ, nghiêm túc nói: “Tớ thấy cậu hình như ngày càng giống Trương Vũ Khôn rồi đấy.”

“Cái gì! Ai mà thèm giống cậu ta chứ! Cậu ta là cái đồ ăn nói bừa bãi!” Trịnh Bội Kỳ nhảy dựng lên, vung nắm đấm vào không trung.

Cô bạn giận dỗi một lúc lâu, rồi quay lại nhìn Hạ Nghi đang lặng lẽ dõi theo mình, thở phào một tiếng: “Trông cậu khá hơn rồi đấy. Đừng buồn nhé, chúng ta không buồn! Không thể để mấy kẻ thích xem kịch vui kia được đắc ý!”

Cô nàng lại ngồi xuống bên cạnh Hạ Nghi, trịnh trọng nói: “Cậu không biết đâu, học kỳ trước Cố Thiến Thiến, là cô bạn mà tớ từng đối xử rất tốt ấy, đã nói xấu sau lưng tớ rằng tớ giả vờ yếu đuối, õng ẹo, trông phát tởm. Tớ biết… có lẽ cậu ấy cũng sợ bị cô lập giống tớ, chỉ là hùa theo người khác thôi, nhưng lúc đó chỉ có cậu ấy là còn nói chuyện với tớ mà. Tớ đã đau lòng lắm, khóc một mình ở vườn hoa nhỏ, thậm chí đã từng nghĩ đến chuyện bỏ học. Và chính vào lúc đó, cậu đã đưa cho tớ một lon cà phê.”

“Tớ liền nghĩ, chẳng phải cậu còn bị cô lập và chịu đựng ánh mắt ghẻ lạnh nhiều hơn tớ gấp bội hay sao? Những lời họ nói sau lưng cậu còn khó nghe hơn nói về tớ cả trăm lần. Cậu vẫn có thể sống một cách đường hoàng, không hề bị ảnh hưởng, thành tích lại còn tốt như vậy, sao tớ có thể bỏ cuộc dễ dàng như thế chứ. Tớ cũng phải mạnh mẽ như cậu, phải học hành chăm chỉ, rồi cũng sẽ đi giúp đỡ những người giống như tớ.”

Trịnh Bội Kỳ ôm lấy cánh tay Hạ Nghi, tựa vào vai cô: “Thế nên bây giờ đến lượt tớ rồi nhé. Hạ Nghi, đừng lo lắng, cậu đi đâu tớ cũng sẽ đi cùng. Đợi tin đồn qua đi, chúng ta và Nhiếp Thanh Châu lại có thể vui vẻ bên nhau như xưa.”

Hạ Nghi im lặng một lúc, đưa tay xoa nhẹ mái đầu đang tựa trên vai mình, khẽ nói: “Được.”