Kết quả bài thi tháng được công bố, thành tích của Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi vẫn vững vàng chiếm một suất trong tốp ba toàn khối, nhưng cả hai đều bị tụt hạng nhẹ so với lần trước, thậm chí cả thành tích của Văn Chung cũng sa sút. Thế mà điểm trung bình của cả khối rõ ràng lại cao hơn, chuyện này thật khiến người ta không tài nào hiểu nổi.
Trịnh Bội Kỳ cảm thấy cả tháng nay tâm trạng của Hạ Nghi vốn đã không tốt rồi, đến ngày có kết quả xếp hạng, cô lại càng lơ đễnh một cách rõ rệt hiếm thấy. Cô nàng có chút lo lắng, không lẽ Hạ Nghi để tâm đến thành tích đến vậy sao? Trước giờ đâu có thấy.
“Hạ Nghi… Hạ Nghi! Hạ Nghi!” Trịnh Bội Kỳ gọi đến tiếng thứ ba, Hạ Nghi mới sực tỉnh nhìn sang cô bạn. Trịnh Bội Kỳ thở dài, dịu dàng an ủi: “Hạ Nghi à, không sao đâu, cậu tuy có tụt một chút xíu thôi nhưng vẫn giỏi lắm mà. Lần sau mình thi lại tốt hơn là được!”
Hạ Nghi im lặng, trong ánh mắt thoáng chút bối rối.
Trịnh Bội Kỳ cũng hoang mang theo: “Lẽ nào… không phải cậu buồn phiền vì chuyện điểm số?”
“Không phải.”
“Thế thì vì chuyện gì chứ?”
Ánh mắt Hạ Nghi khẽ lóe lên rồi cô lắc đầu: “Không có gì đâu.”
Trịnh Bội Kỳ nhìn cô một lúc lâu, đành bất lực thở dài thườn thượt: “Haizz, thôi được rồi. Giá mà tớ cũng được như Nhiếp Thanh Châu thì tốt biết mấy. Mỗi lần cậu chẳng cần nói tiếng nào, cậu ấy cũng đoán được cậu đang nghĩ gì. Cậu nói xem, có khi nào cậu ấy biết xem bói thật không nhỉ?”
Cô nàng ngừng một lát, rồi kéo lấy cánh tay Hạ Nghi. Giờ đây, Hạ Nghi đã hoàn toàn quen với những cử chỉ thân mật này của bạn mình.
Trịnh Bội Kỳ vừa lay lay tay cô vừa nói: “Hay là hôm nay chúng mình đi giải khuây đi. Trương Vũ Khôn vừa rủ tớ, nói là giờ nghỉ trưa nay lớp họ có trận bóng rổ với lớp 10/3, mời bọn mình đến xem đó! Cậu đừng lo, lúc nào cũng rất đông người đến xem đấu bóng. Bọn mình đến đó cứ trà trộn vào đám đông, ai mà biết mình đang nhìn ai cơ chứ? Với lại, cũng cả tháng trôi qua rồi, mấy người hay ngồi lê đôi mách trước đây chắc cũng im miệng hết rồi chứ.”
Hạ Nghi không chống cự nổi sự lay lắc của cô bạn, đành gật đầu đồng ý.
Trưa hôm đó, sau khi ăn cơm xong, quả nhiên có rất đông người đang đổ về phía sân bóng rổ. Hạ Nghi và Trịnh Bội Kỳ cũng hòa vào dòng người, tìm một chỗ trên khán đài rồi ngồi xuống. Vừa yên vị, cô đã lập tức trông thấy Nhiếp Thanh Châu đang khởi động ở bên rìa sân.
Chủ yếu là vì giữa một đám con trai đang chơi bóng, vẻ ngoài của Nhiếp Thanh Châu quá đỗi nổi bật, thu hút mọi ánh nhìn.
Anh mặc đồng phục thi đấu màu trắng, áo số 30, cổ tay đeo băng bảo vệ cùng màu. Khi thực hiện động tác ép dẻo, cả người anh cúi rạp xuống, càng làm nổi bật lên đôi chân thon dài, những đường cơ bắp và gân xanh hiện lên rõ rệt. Gương mặt anh vốn đã rất điển trai, nhưng mỗi khi im lặng không nói chuyện với ai quả thật lại toát lên vẻ lạnh lùng và có chút gì đó lạnh lùng, khó gần.
Trương Vũ Khôn đã trông thấy Trịnh Bội Kỳ và Hạ Nghi trên khán đài. Cậu ta đi tới, vỗ nhẹ vào lưng Nhiếp Thanh Châu. Nhiếp Thanh Châu ngẩng đầu lên, men theo hướng tay của bạn và trông thấy Hạ Nghi.
Ngay khoảnh khắc ấy, vẻ mặt lạnh lùng sắc bén ban nãy của anh bỗng chốc biến đổi, anh trở nên hoang mang, luống cuống, thậm chí còn có phần căng thẳng. Anh vô thức giơ tay lên định vẫy chào cô, nhưng giơ lên được nửa chừng lại cảm thấy có gì đó không ổn. Bàn tay đang lơ lửng giữa không trung bèn chuyển hướng, đưa ra sau gáy gãi gãi mái tóc mình.
Sau đó, anh dời mắt đi, quay lưng về phía hai cô gái.
“Thật tình, cho dù là muốn tránh dị nghị đi nữa, cũng đâu đến nỗi không thèm chào một tiếng chứ.” Trịnh Bội Kỳ thở dài đầy tiếc nuối.
Hạ Nghi cũng lặng lẽ dời mắt đi, hướng ánh nhìn về quả bóng rổ trong tay trọng tài. Quả bóng được tung lên cao, đầu ngón tay của Nhiếp Thanh Châu nhanh chóng gạt bóng về phía đồng đội, anh đã giành được quyền tấn công cho hiệp đầu tiên.
Trước đây, mỗi khi có dịp, Trương Vũ Khôn lại tíu tít kể cho cô nghe Nhiếp Thanh Châu chơi bóng đẹp trai thế nào, kỹ thuật đỉnh cao ra sao. Thật ra cô chẳng hiểu gì về bóng rổ, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ nhanh nhẹn và linh hoạt của anh trên sân, nhìn thấy vẻ mặt rạng rỡ hân hoan của anh khi đập tay ăn mừng cùng đồng đội sau mỗi cú ném vào rổ, lòng cô lại bất giác vui lây.
Cô chợt nhớ lại, mình từng hỏi Nhiếp Thanh Châu rằng, anh không hiểu gì về âm nhạc, tại sao lại thích những bản nhạc của cô đến thế.
Giờ đây, dường như cô đã có câu trả lời.
Trịnh Bội Kỳ đang xem say sưa, bỗng giật mình kêu lên: “Ối trời, họ nhờ tớ đi mua nước giúp! Tớ quên béng mất, trận đấu sắp kết thúc rồi.”
Nói rồi cô nàng vội vàng đứng dậy, móc từ trong túi ra mấy chiếc thẻ ăn. Hạ Nghi tinh mắt nhìn thấy một tấm ảnh quen thuộc trên một trong những chiếc thẻ ấy.
Cô đưa tay về phía Trịnh Bội Kỳ: “Để tớ đi mua cho, cậu cứ xem tiếp đi.”
Trịnh Bội Kỳ vốn đang lo lắng cho tình hình trên sân, nghe vậy liền mừng rỡ nói: “Tốt quá, tốt quá!”
Hạ Nghi cầm chiếc thẻ ăn ấy, bước từng bậc xuống khán đài, rồi men theo con đường phía sau sân thể dục đi về phía căng tin.
Đi được một quãng, bước chân cô chậm dần, cô rút tấm thẻ ăn từ trong túi ra, cúi đầu lặng ngắm.
Chàng thiếu niên trong tấm ảnh trên thẻ mỉm cười thật hiền hòa. Mỗi khi cười, trông anh không còn vẻ lạnh lùng hay khó gần nữa. Tấm ảnh này có lẽ được chụp sau lễ Quốc khánh năm ngoái. Tóc anh lúc ấy vừa mới nhuộm lại, nên vẫn chưa phải là màu đen tuyền mà ánh lên một sắc nâu trà dìu dịu, tựa như màu mắt của anh vậy.
Hạ Nghi ngắm nhìn một lúc, rồi lấy điện thoại ra. Trên màn hình bỗng hiện lên một tin nhắn chưa đọc, gửi đến từ một số lạ.
– 10 giờ sáng Chủ nhật, gặp nhau ở quán Starbucks trên phố Hưng Thành, Ngu Bình được không?
Hạ Nghi im lặng giây lát, rồi nhắn lại cho số máy đó một chữ: Được.
Cô thoát khỏi mục tin nhắn, mở máy ảnh, rồi hướng về phía tấm thẻ ăn có hình chàng thiếu niên đang cười hiền hòa và bấm máy.
Sau đó, cô cất điện thoại đi, tựa như đang cất giấu một bí mật nào đó, rồi cầm tấm thẻ ăn đi thẳng về phía căng tin của trường.
Lúc mua nước xong và quay trở lại, cô bất ngờ phát hiện Trịnh Bội Kỳ đang cãi nhau với ai đó trên khán đài. Đối diện Trịnh Bội Kỳ là một nam sinh cao lớn, trông rất vạm vỡ, đang hất cằm lên, mặt đằng đằng sát khí, còn Trịnh Bội Kỳ cũng đỏ bừng cả mặt.
Không biết trước đó họ đã nói những gì, chỉ thấy nam sinh kia đang định giơ tay ra chọc vào trán Trịnh Bội Kỳ, Hạ Nghi lập tức kéo bạn mình giật lùi lại.
Hạ Nghi đứng chắn trước mặt Trịnh Bội Kỳ, lạnh lùng gạt tay cậu ta ra: “Cậu làm gì thế?”
Trịnh Bội Kỳ vốn đang nén giận đến đỏ bừng cả mặt, vừa thấy Hạ Nghi liền bật khóc nức nở, níu chặt lấy cánh tay cô.
Nam sinh kia nhìn thấy Hạ Nghi thì có chút chột dạ, và chỉ trong một thoáng do dự, một quả bóng rổ đã bay tới đập trúng người khiến cậu ta loạng choạng. Cậu ta “Á” lên một tiếng, quay đầu nhìn lại thì thấy Trương Vũ Khôn đang hừng hực lửa giận chạy tới: “Hay lắm Hứa Phong Nham! Mày bắt nạt ai đấy hả!”
Nhiếp Thanh Châu trên sân và Lại Ninh ở hàng ghế dự bị cũng chạy tới. Nhiếp Thanh Châu vội giữ lấy cánh tay đang vung lên của Trương Vũ Khôn, rồi nhìn về phía nam sinh kia, nói: “Có gì từ từ nói, đừng động tay động chân.”
Nam sinh kia thấy cả một đám người vây quanh mình, khán giả trên đài cũng đổ dồn ánh mắt về phía mình, bỗng cảm thấy mất mặt vô cùng. Cậu ta trừng mắt lên: “Làm gì? Các người lo chuyện bao đồng gì thế? Liên quan quái gì đến các người!”
“Có liên quan đấy! Mày bắt nạt một đứa con gái! Tụi tao thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ, thì sao nào?” Trương Vũ Khôn gầm lên.
Nam sinh đẩy vai Trương Vũ Khôn một cái: “Mẹ kiếp, mày giả vờ làm người tốt con mẹ gì? Mày, rồi cả Nhiếp Thanh Châu, Lại Ninh nữa, tụi bay bắt nạt người khác còn ít chắc? Giờ lại ra vẻ sứ giả chính nghĩa à!”
Trương Vũ Khôn định lao tới thì bị Nhiếp Thanh Châu kéo giật lại. Nhiếp Thanh Châu cũng dùng sức đẩy mạnh nam sinh kia ra xa, tách cậu ta khỏi Trương Vũ Khôn.
Nam sinh bị lực đẩy của Nhiếp Thanh Châu làm cho lảo đảo lùi lại mấy bước, bèn trút giận lên người anh: “Nhiếp Thanh Châu, mày khoác cái vỏ bọc học sinh ngoan ngoãn gì thế? Ai mà không biết mấy cái chuyện nát bét trước đây của mày? Ra vẻ anh hùng vì con bạn gái của mày à? Cái mặt đưa đám của nó mà mày cũng chịu được, chơi bời với con gái của kẻ giết người chắc là k*ch th*ch lắm nhỉ?”
Ánh mắt Nhiếp Thanh Châu chợt đanh lại.
Giây tiếp theo, nam sinh kia đã ngã ngửa ra đất, một bên má sưng vù lên đỏ ửng như cái bánh bao, miệng phun ra một ngụm máu. Giữa những tiếng kêu kinh ngạc của mọi người, Nhiếp Thanh Châu vung tay, ánh mắt từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống cậu ta.
Trương Vũ Khôn cũng sững sờ: “Anh Châu, không phải cậu đến can ngăn sao?”
“Có những kẻ đúng là đáng bị đánh.” Nhiếp Thanh Châu thản nhiên nói.
Anh ngồi xổm xuống, túm lấy cổ áo của nam sinh kia, ánh mắt cậu ta vẫn còn có chút ngơ ngác. Nhiếp Thanh Châu nói: “Xin lỗi đi. Xin lỗi Hạ Nghi và Trịnh Bội Kỳ ngay.”
Nam sinh gân cổ lên: “Tao…”
Lời còn chưa dứt, Nhiếp Thanh Châu đã xốc mạnh cậu ta lên, dường như lại sắp giơ tay đánh tiếp. Trong thoáng chốc, đủ mọi lời đồn đại đáng sợ về Nhiếp Thanh Châu ùa về trong đầu, cậu ta vội vàng ôm lấy đầu mình, rối rít lí nhí nói: “Xin lỗi, xin lỗi!”
Nhiếp Thanh Châu quay đầu nhìn về phía Hạ Nghi và Trịnh Bội Kỳ, ánh mắt chỉ lướt qua gương mặt Hạ Nghi trong thoáng chốc rồi vội dời đi.
“Hai cậu nghe rõ chưa?”
Trịnh Bội Kỳ giận dữ đáp: “Chưa!”
“Xin lỗi! Xin lỗi! Thế đã được chưa!” Nam sinh gào lên.
Lúc này, Nhiếp Thanh Châu mới buông cổ áo cậu ta ra. Phía xa, bảo vệ đã chạy tới, còn có cả tiếng thầy cô hét lớn yêu cầu mọi người giải tán. Nhiếp Thanh Châu vỗ vỗ vai Trương Vũ Khôn và Lại Ninh, thở phào một hơi, rồi nói một cách hết sức thản nhiên: “Xem ra chúng ta phải lên phòng giám thị một chuyến rồi.”
Thế là, Nhiếp Thanh Châu lại có thêm một trải nghiệm mới trong đời: viết bản kiểm điểm.
Họ bị Cao Quyên Mai mắng cho một trận xối xả, sau đó bị nhốt vào một căn phòng nhỏ. Nam sinh gây sự thì bị nhốt ở phòng khác, tất cả đều phải tự viết bản kiểm điểm.
Nhiếp Thanh Châu mới viết được phần mở đầu đã bị bí. Anh tựa lưng vào ghế, day day thái dương rồi than: “Haizz… bản kiểm điểm một nghìn chữ, biết viết thế nào đây.”
Lại Ninh ngạc nhiên nói: “Anh Châu, cũng có lúc cậu không viết nổi cái gì cơ à?”
“… Viết nhật ký tuần là do có cảm xúc thật sự, còn bản kiểm điểm này thì đúng là ‘có bột mới gột nên hồ’, tôi hoàn toàn không biết phải viết cái gì cả.”
Nhiếp Thanh Châu thở dài. Anh nhìn những khớp ngón tay ửng đỏ của mình, không dám tin là mình vừa thực sự đánh người. Sao anh lại dần hành động như một thiếu niên mười bảy tuổi bốc đồng thế này nhỉ?
Nhưng anh không hề hối hận về chuyện này. Rất đáng.
Lại Ninh cười phá lên: “Dễ ợt! Để tôi nghĩ giúp cho, món này tôi rành lắm. Vũ Khôn… Vũ Khôn, cậu sao thế?”
Nhiếp Thanh Châu và Lại Ninh cùng quay đầu lại. Từ lúc bước vào văn phòng, Trương Vũ Khôn cứ cúi gằm mặt im lặng, trang giấy trước mặt cũng không có một nét chữ nào, rõ ràng là cậu ta không hề chuyên tâm viết kiểm điểm.
Trương Vũ Khôn đang cắn đầu bút, ngẩng mắt lên nhìn Nhiếp Thanh Châu, rồi lại nhìn Lại Ninh, thở dài một hơi nói: “Tôi đang nghĩ về những lời thằng oắt kia vừa nói. Trước đây chúng ta đối xử với Ngô Tư Viễn, có khi nào cũng giống như cách nó đối xử với Trịnh Bội Kỳ không?”
– Mày giả vờ làm người tốt con mẹ gì? Mày, rồi cả Nhiếp Thanh Châu, Lại Ninh nữa, tụi bay bắt nạt người khác còn ít chắc?
Khi nam sinh kia hét lên câu đó, Trương Vũ Khôn lại tình cờ trông thấy Ngô Tư Viễn. Cậu bạn trắng trẻo, tròn trịa ấy đang đứng ở bậc khán đài cao hơn, quan sát tình hình với vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa hoang mang. Sau khi chạm mắt với Trương Vũ Khôn, Ngô Tư Viễn rụt người lại một cách rõ rệt, rồi vội vàng quay mặt đi.
Ngay lúc đó, Trương Vũ Khôn đã sững người mất một lúc.
Sau này, khi nhìn dáng vẻ đầm đìa nước mắt của Trịnh Bội Kỳ, cậu ta lại nhớ đến vẻ sợ hãi mà Ngô Tư Viễn đã vô thức để lộ ra, trong lòng bỗng cảm thấy nghẹn lại, khó chịu vô cùng.
“Tôi có nghe Trịnh Bội Kỳ kể về người này rồi, là bạn cấp hai của cậu ấy, hồi đó theo đuổi nhưng bị cậu ấy từ chối. Kể từ đó, cậu ta cứ ngấm ngầm rồi lại công khai kiếm chuyện, gây khó dễ cho Trịnh Bội Kỳ, còn mang giọng nói của cậu ấy ra mà chế giễu, nói năng rất khó nghe. Trước đây Trịnh Bội Kỳ tức đến mức hắt cả sữa vào người cậu ta.” Trương Vũ Khôn chống cằm: “Tôi chắc chưa đến mức khốn nạn như thế nhỉ?”
Nhiếp Thanh Châu nhìn cậu ta chăm chăm.
Trương Vũ Khôn tự đưa ra kết luận: “Nhưng mà nghĩ lại thì cũng chẳng ra gì cả. Giọng Trịnh Bội Kỳ ngọt là thật, Ngô Tư Viễn béo thì cũng có sai đâu. Tôi chế giễu Ngô Tư Viễn, thì có khác gì nó chế giễu Trịnh Bội Kỳ chứ?”
Lại Ninh trước nay vốn chẳng có chủ kiến, Trương Vũ Khôn được xem như một nửa bộ não của cậu ta, còn Nhiếp Thanh Châu có lẽ là nửa còn lại. Nghe Trương Vũ Khôn nói vậy, cậu ta cũng cảm thấy có chút xấu hổ, gãi gãi gáy rồi cúi đầu im lặng.
Nhiếp Thanh Châu mỉm cười, vô cùng hài lòng xoa đầu Trương Vũ Khôn một cái: “Thật không uổng công phụ đạo cho cậu nửa học kỳ!”
Trương Vũ Khôn lại thở dài một hơi, hiếm khi chìm vào im lặng vì tự căm ghét bản thân, rồi tự giác bắt đầu viết bản kiểm điểm của mình.
Nhiếp Thanh Châu xoay bút như bay, suy tư một lát rồi rút điện thoại từ trong túi ra, nhấn vào một số liên lạc đã rất lâu rồi không hề gọi tới.
Hạ Nghi và Trịnh Bội Kỳ đã quay về lớp. Trịnh Bội Kỳ vẫn chưa hoàn hồn, đôi mắt vẫn còn sưng húp, lí nhí nói lời xin lỗi với Hạ Nghi.
Hạ Nghi lắc đầu, hỏi Trịnh Bội Kỳ: “Chuyện nam sinh kia quấy rối cậu, sao cậu không nói với gia đình?”
Trịnh Bội Kỳ sụt sịt mũi, vẻ mặt thoáng buồn.
“Ba mẹ tớ… ly hôn lâu rồi, tớ ở với ba. Vốn dĩ tớ có thể vào trường Hoa Trung trong thành phố, nhưng ba tớ lại cho rằng vào Hoa Trung thì không được vào lớp chuyên, hơn nữa ở đó nhiều con nhà giàu, sợ tớ bị lây thói xấu, nên mới bắt tớ đến trường Trung học số Một Thường Xuyên này. Ông ấy là quân nhân xuất ngũ, tính tình nóng nảy vô cùng, lúc nào cũng chê tớ quá yểu điệu, õng ẹo lại không đủ mạnh mẽ, mà ông ấy cũng ghét cái giọng của tớ nữa! Tớ chẳng bao giờ dám than phiền với ba cả.”
Ngừng một lát, cô nàng dùng đầu bút chọc chọc vào tờ giấy nháp trên bàn: “Với lại, ông ấy bận đến mức tớ còn chẳng có thời gian để nói chuyện nữa là.”
Hạ Nghi không biết phải nói gì, đành đưa tay vỗ nhẹ lên lưng bạn.
“Nhưng mà giờ không sao rồi, tớ đã có các cậu mà!” Trịnh Bội Kỳ đột nhiên ôm chầm lấy Hạ Nghi. Hạ Nghi cũng mặc cho cô bạn ôm mình, khẽ chạm vào đầu cô.
Đúng lúc này, Hạ Nghi cảm thấy túi áo mình rung lên. Cô lấy điện thoại ra, là tin nhắn từ Mr. Light.
– Hôm nay trông cậu có vẻ không ổn, nhà có chuyện gì sao?
Hạ Nghi nhìn màn hình điện thoại, cô chợt nhớ lại lời Trịnh Bội Kỳ nói lúc sáng: “Giá mà tớ cũng được như Nhiếp Thanh Châu thì tốt biết mấy. Mỗi lần cậu chẳng cần nói tiếng nào, cậu ấy cũng đoán được cậu đang nghĩ gì. Cậu nói xem, có khi nào cậu ấy biết xem bói thật không nhỉ?”
Đây là lần đầu tiên trong hơn một tháng qua, Nhiếp Thanh Châu nói chuyện với cô.
Ngón tay Hạ Nghi ngập ngừng trên bàn phím một lát, rồi nhắn lại: Hôm nay tan học đợi tôi một lát, có chuyện muốn nói với cậu.