Tài xế nhà Văn Chung đã đợi sẵn ở đầu đường. Văn Chung ngồi vào xe, ngoảnh lại thì nhìn thấy Hạ Nghi đang men theo con đường đi về phía trạm xe buýt.
Giống hệt như hồi bé, mỗi khi tài xế nhà cậu đến đón, dù cậu có mời cô lên xe thế nào đi nữa, cô cũng chỉ đáp lại một câu: “Cảm ơn, không cần đâu”.
Hồi ấy cậu vẫn chưa chuyển nhà, nhà họ ở cùng một hướng. Có những lúc mẹ Hạ Nghi bận việc đến đón cô muộn, cô vẫn ngoan ngoãn đứng đợi, chưa bao giờ làm phiền cậu. Bây giờ nghĩ lại, cậu không biết đó là vì cô được giáo dục tốt, hay vốn dĩ chưa từng xem cậu là bạn.
Cậu đã từng ngỡ rằng họ là bạn, ít nhất thì cậu cũng là người bạn đồng trang lứa ở bên cô lâu nhất. Họ đã cùng nhau chia sẻ biết bao bí mật.
Cậu không nhớ rõ mình có từng nói với Hạ Nghi câu “những gì một người nhận được trong đời đều là bất biến” hay không, nhưng cậu nhớ, tại cuộc thi dương cầm ở Ngu Bình năm ấy, cậu giành giải nhất, còn Hạ Nghi chỉ về nhì. Trong hậu trường, cậu đã nhìn thấy ba mình nhét một phong bì đỏ vào tay vị giám khảo, trong lòng cậu chẳng có lấy một mảy may vui sướng nào của người thắng cuộc. Sau khi ba cậu và vị giám khảo kia vai kề vai, xưng anh gọi em rời đi, cậu phát hiện ra Hạ Nghi đang đứng sau tấm rèm cửa.
Cô bé trang điểm lộng lẫy, lặng lẽ đứng đó, đôi đồng tử đen láy lặng lẽ nhìn anh.
Khi ấy, họ bao nhiêu tuổi nhỉ? Chắc là khoảng chín tuổi. Đôi mắt cô bé đen đến thế, sâu thẳm như bầu trời đêm, không nhìn thấy đáy. Trong một thoáng, lòng cậu hoảng loạn, cậu nghĩ rằng cô đã thấy rồi, cô đã biết cả rồi.
– Mình không sai.
Cậu lập tức phản kích lại một cách gay gắt để che giấu sự yếu đuối, hệt như một con nhím xù hết gai nhọn trên người.
– Quan hệ và tiền bạc cũng là một phần của thực lực!
Ba cậu đã nói với cậu như vậy. Rõ ràng khi nghe câu đó, cậu đã cảm thấy rất khó chịu, nhưng ngay lúc này đây, nó lại buột ra khỏi miệng, trở thành thứ vũ khí để cậu tự vệ.
Hạ Nghi bình thản nhìn cậu một lúc, rồi hờ hững đáp lại một tiếng: “Ồ.”
Cô không hề phản đối, lại càng không làm ầm lên, chỉ lặng lẽ quay người rời đi.
Những ngày sau đó, cô vẫn cùng cậu đến lớp học ở nhà thầy Kiều như thường lệ, không hề kể chuyện này với bất kỳ ai, tựa như đã hoàn toàn quên bẵng đi mọi chuyện.
Cậu thấy khó hiểu, nhưng cũng không dám mở lời hỏi.
Về sau, lại có một lần ba cậu có việc cần dùng xe, nên bảo cậu và Hạ Nghi cùng nhau đi xe buýt về. Lần đó, trên đường về nhà, họ bị mấy đứa nhóc lớp trên chặn đường đòi tiền.
Hai người cứ khăng khăng nói không có tiền, đám nhóc kia liền định ra tay đánh họ, và rồi bị Hạ Nghi dùng ô đuổi chạy mất.
Đó là lần đầu tiên cậu nhận ra, Hạ Nghi không những rất khỏe mà còn rất giỏi đánh nhau.
Hai người mình mẩy lấm lem trở về, kể cho người lớn nghe chuyện bị trấn lột. Ba cậu hỏi: Sau đó thì sao, làm thế nào mà hai đứa chạy về được?
Ma xui quỷ khiến thế nào, cậu lại buột miệng nói: Con đã đánh cho bọn chúng chạy mất dép.
Hạ Nghi khi đó đang đứng ngay bên cạnh. Cô liếc nhìn cậu một cái, nhưng không nói gì.
Ba cậu khen cậu hết lời, còn cho cậu một khoản tiền tiêu vặt. Mẹ Hạ Nghi cũng tấm tắc khen cậu không ngớt. Từ đầu đến cuối, chỉ có Hạ Nghi là im lặng.
Cô không hỏi cậu tại sao, hệt như lần trước đó.
Tình cảm của cậu dành cho Hạ Nghi dần trở nên phức tạp. Cô biết tất cả những góc khuất tăm tối và xấu xa của cậu, nhưng vẫn chọn cách im lặng. Trong một khoảng thời gian rất dài, cậu đã cho rằng đó là một sự ngầm hiểu giữa họ. Bởi vì Hạ Nghi không có bạn, còn cậu là người bạn thân nhất của cô, nên cô mới luôn nhượng bộ cậu như vậy.
Sau này, cậu chuyển nhà, chuyển trường rồi rời đi, hai người họ cũng bặt vô âm tín. Nhiều năm sau, khi gặp lại cô ở trường Trung học số Một Thường Xuyên, cậu nghe được những biến cố xảy đến với gia đình cô, trong lòng không khỏi có chút ngậm ngùi.
Cậu phải thừa nhận rằng, sâu trong sự ngậm ngùi ấy còn len lỏi một cảm giác khoái trá. Cuối cùng thì cô, một thiên tài vốn luôn ở trên cao, cũng đã rơi xuống, không còn hơn cậu một bậc, để rồi cậu có thể nhìn xuống cô bằng ánh mắt của kẻ bề trên.
Cậu tiếp cận cô, có lẽ là xuất phát từ lòng thương hại. Cô vẫn như trước đây, cậu nói thì cô đáp, cậu im lặng thì cô cũng im lặng, tuyệt đối không bao giờ nhắc đến những chuyện cậu không muốn nhớ lại.
Thế nhưng, vào hôm mua sách ở Ngu Bình, cô lại mở lời phá vỡ sự ngầm hiểu đã tồn tại giữa họ bao năm qua. Vì Nhiếp Thanh Châu, bởi vì cậu đã nói xấu cậu ta.
Thằng nhóc Nhiếp Thanh Châu đó quen biết Hạ Nghi được bao lâu chứ? Nó và Hạ Nghi đã cùng nhau trải qua những gì? Nó có chia sẻ bí mật nào với Hạ Nghi không? Cớ gì Hạ Nghi lại vì Nhiếp Thanh Châu mà từ bỏ cậu?
Không lâu sau đó, trong kỳ thi chạy bền, cậu nhìn thấy Nhiếp Thanh Châu dẫn Hạ Nghi chạy, sau khi vượt qua vạch đích, Hạ Nghi cúi gập người, rồi ngẩng đầu lên cười với Nhiếp Thanh Châu.
Cô đã cười với Nhiếp Thanh Châu.
Cậu cảm thấy lúc đó dường như mình đã nhận ra điều gì đó, nhưng lại không thể nói rõ thành lời. Cậu cứ thế nhìn cô hòa vào vòng bạn bè của Nhiếp Thanh Châu, mỗi ngày cùng nhau đến trường, cùng nhau ăn cơm rồi lại cùng nhau tan học, cho đến khi tin đồn yêu sớm chia cắt họ.
Kể từ đó, Hạ Nghi cũng giống như hôm nay, không còn vui vẻ nữa.
Ngồi trên chiếc xe ấm áp hơi điều hòa, bóng hình Hạ Nghi dần biến mất trong gương chiếu hậu, ngay khoảnh khắc ấy, Văn Chung bỗng bừng tỉnh ngộ, cuối cùng cũng hiểu ra điều mà cậu đã cảm nhận được khi đó.
Bấy lâu nay, việc Hạ Nghi giữ im lặng trước những góc khuất tăm tối của cậu, không phải vì giữa họ có một sự ngầm hiểu, mà là vì những thứ đó vốn chẳng hề quan trọng với cô. Giải nhất, lời khen vì đã đuổi được kẻ xấu, cả sự đố kỵ và coi thường trong lòng cậu đối với cô, và cả chính bản thân cậu nữa, đều không quan trọng với cô. Cô không hề đặt kỳ vọng gì ở cậu.
Thế nên, hoàn toàn không cần thiết phải vạch trần làm gì.
Nếu cậu là một người vô cùng quan trọng đối với Hạ Nghi như Nhiếp Thanh Châu, thì cô đã chẳng thể thờ ơ như vậy. Cô cũng sẽ đau lòng, sẽ canh cánh không nguôi, sẽ cẩn trọng và dè dặt.
“Sao thế Tiểu Chung? Hôm nay đi học không thuận lợi à?” Tài xế hỏi một câu bâng quơ.
Văn Chung tì khuỷu tay lên cửa xe, tay chống cằm, đáp: “Chẳng có gì thuận lợi cả.”
Và còn có một người khác nữa cũng chẳng có gì thuận lợi.
*
Nhiếp Thanh Châu đã lảng tránh Hạ Nghi hơn một tháng nay. Thế nhưng càng trốn tránh, trong lòng anh lại càng nghĩ về cô, vừa bất giác lo lắng, vừa chẳng dám đối mặt.
Sống trên đời hai mươi bảy năm, anh không dám tự nhận mình là bậc chính nhân quân tử, nhưng ít nhất cũng là một người có đạo đức, có nguyên tắc, có lương tri chứ.
Sao anh lại có thể thích Hạ Nghi được cơ chứ!
Hạ Nghi tuy rất xinh đẹp, tài hoa ngời ngời, lương thiện, dũng cảm lại kiên cường, nhưng mà cô ấy…
Nhiếp Thanh Châu thầm gào thét, nhưng cô ấy mới mười bảy tuổi thôi! Trời đất ơi! Cứu tôi với!
Để trút giận, anh vung bút lia lịa trên trang giấy nháp.
“Anh Châu… Má ơi, cậu viết cái gì trên giấy thế này?” Trương Vũ Khôn vỗ vai Nhiếp Thanh Châu, chợt phát hiện trang giấy nháp trước mặt anh đã chi chít hai chữ “cầm thú” lớn có nhỏ có.
Nhiếp Thanh Châu ngẩng đầu lên từ trang giấy đầy chữ “cầm thú”, uể oải hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
“Thầy Trương gọi cậu lên văn phòng đấy.”
Nhiếp Thanh Châu thở dài một hơi não nề, đứng dậy khỏi chỗ ngồi rồi đi ra lối cửa sau lớp học.
Trương Vũ Khôn liếc nhìn bóng lưng anh, bụng bảo dạ: “Dạo này trạng thái của anh Châu tệ thật đấy, bị ai chọc giận hay gì?” Ánh mắt cậu ta lại dời về phía trang giấy chi chít chữ “cầm thú” kia.
Nét chữ xiêu vẹo ngổn ngang, ẩn chứa một sự nóng nảy như muốn xé toạc cả trang giấy.
Trương Vũ Khôn cầm tờ giấy nháp lên, chậc lưỡi cảm thán: “Chữ đẹp phết, như đang luyện thư pháp ấy nhỉ.”
Tại văn phòng tổ nghiên cứu khối Mười, Trương Tự Hoa đang ngồi vắt chéo chân, ngả người ra sau ghế, tay cầm một tờ giấy in thông báo gì đó.
Nhiếp Thanh Châu vừa đến nơi đã nhíu mày, anh lại thở dài một hơi rồi nói: “Thầy ơi, có phải thầy nên đi tắm rồi không?”
Trương Tự Hoa lắc lắc mái đầu bù xù như tổ quạ, đưa tay lên ngửi: “Thầy mới tắm tuần trước mà, có mùi rồi à?”
Nghe đến tần suất “một tuần”, Nhiếp Thanh Châu bất lực đưa tay day trán. Anh tiện tay cầm lấy tờ thông báo mà Trương Tự Hoa đang chìa ra trước mặt, hỏi: “Đây là gì vậy ạ?”
“Thông báo về cuộc thi viết văn Tân Lực, tổng cộng có năm vòng.”
Trương Tự Hoa chỉ vào danh sách đính kèm trên tờ thông báo: “Thấy danh sách mấy trường này không? Em mà giành được giải cấp tỉnh, lên lớp Mười hai là có thể tham gia kỳ thi tuyển sinh riêng của mấy trường này đấy.”
Nhiếp Thanh Châu hờ hững “ờ” một tiếng.
Trương Tự Hoa nhướng mày: “Sao thế? Chê à?”
“Toàn là trường trong khối C9[1] cả, tiêu chuẩn của em cũng đâu có cao đến thế.” Nhiếp Thanh Châu đặt tờ thông báo xuống, thở dài: “Dạo này tâm trạng em không được tốt lắm, trong lòng rối bời. Thi trực tuyến thì lại ra đề tại chỗ, lại giới hạn thời gian, em thấy mình không viết tốt được đâu.”
“Ái chà, cậu nhóc này còn nắm rõ quy trình phết nhỉ?”
“… Vâng.”
Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, tiếc là không còn nhớ đề bài nữa.
Trương Tự Hoa nhìn Nhiếp Thanh Châu, thong thả nói: “Thầy có nghe nói rồi nhé, thầy Lý mời em vào đội tuyển Toán, Tiểu Tống rủ em đi thi Lý, em đều từ chối hết. Giờ đến lượt thầy mà cũng định từ chối nữa à?”
“Đó là vì em biết mình không có khiếu thi Toán với Lý. Em vốn chẳng có chút năng khiếu nào, hơn nữa học trò trên thành phố đều được luyện từ bé. Trình độ nửa mùa của em cũng chỉ đủ để gây chút tiếng vang ở trường mình thôi, chứ ra khỏi trường là im hơi lặng tiếng ngay. Với lại em cũng đâu có thích Toán với Lý, thi đủ điểm là được rồi, tốn nhiều thời gian vào đó làm gì?”
“Thế mà Toán với Lý của em cũng giỏi phết nhỉ?”
Nhiếp Thanh Châu chỉ vào đầu mình: “Là do cái đầu này đủ thông minh nhưng lại chưa tới tầm ạ. Nền tảng thì cao nhưng giới hạn thì thấp, đành chịu thôi.”
Trương Tự Hoa bị lời nhận xét quá đỗi tỉnh táo này của Nhiếp Thanh Châu chọc cho bật cười. Thầy thong thả gõ tay lên bàn, nói: “Mấy đứa các em lạ thật đấy. Em thì cuộc thi nào cũng không tham gia, Hạ Nghi cũng thế.”
“Cậu ấy phải học nhạc mà thầy…” Nhiếp Thanh Châu buột miệng đáp lại một cách rất tự nhiên, rồi ngay lập tức nhận ra mình đã lỡ lời, vội vàng ngậm miệng lại.
Trương Tự Hoa nhìn anh bằng ánh mắt sáng rực, cười nói: “Ối chà, em cũng hiểu rõ ghê nhỉ. Dạo này thầy thấy hai đứa có qua lại với nhau đâu, không ngờ vẫn thường xuyên âm thầm liên lạc.”
Nhiếp Thanh Châu vừa định giải thích, Trương Tự Hoa đã xua tay: “Em yên tâm, thầy không phải thầy Lý, không đi bắt bẻ mấy đứa đâu. Giờ cả khối đều biết em theo đuổi Hạ Nghi rồi bị người ta từ chối, dạo này em buồn phiền có phải là vì chuyện này không?”
… Thì ra hiện đang lưu truyền phiên bản này.
Nhiếp Thanh Châu tựa lưng vào bức tường phía sau, trầm ngâm một lát rồi đưa tay day day ấn đường, ngẩng đầu nhìn Trương Tự Hoa. Thầy Trương đã ngoài bốn mươi, xét về kinh nghiệm tình trường, nói thế nào cũng phải hơn đứt chàng trai hai mươi bảy tuổi là anh đây.
“Thầy Trương, thầy nói xem… nếu một người thích một người, nhưng lại không thể thích, mà cũng không thể không thích, thì phải làm sao ạ?”
Nhiếp Thanh Châu gói gọn những rối rắm của mình mấy ngày nay thành một câu hỏi đơn giản, chân thành hỏi Trương Tự Hoa: “Thầy có hiểu ý em không ạ?”
Trương Tự Hoa bật cười thành tiếng: “Em đang đọc vè đấy à? Mấu chốt của vấn đề là gì, không đúng thời điểm sao?”
Nhiếp Thanh Châu gật đầu.
“Thế thì đợi đến khi đúng thời điểm rồi hẵng nói.” Trương Tự Hoa nói nhẹ bẫng, “Chuyện trên đời này không phức tạp như em nghĩ đâu. Sai người thì đổi người mới, sai thời điểm thì đợi thời điểm tốt hơn. Hãy nghĩ cho kỹ mình muốn gì, cái gì cần buông thì phải buông, cái gì cần giữ thì phải kiên trì.”
Nhiếp Thanh Châu cúi đầu, im lặng một lúc lâu.
Trương Tự Hoa gõ gõ lên mặt bàn: “Thầy tư vấn tâm lý cho em xong rồi đấy, cuộc thi này em có tham gia không?”
Nhiếp Thanh Châu ngẩng lên nhìn thầy: “Em nhớ là cuộc thi này có tiền thưởng đúng không ạ?”
“Đúng vậy.”
Nhiếp Thanh Châu cầm tờ thông báo lên, sảng khoái đáp: “Em thi.”
[1] C9 (C9 League) là Liên minh các trường đại học hàng đầu của Trung Quốc, tương tự như Ivy League của Mỹ.