Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 84: Trò chuyện



Hạ Nghi ngẩn ngơ nhìn anh trong giây lát. Cô thấy khóe môi anh chùng xuống, rồi anh thở phào một hơi dài nhẹ nhõm: “Anh còn tưởng em ghét anh, không muốn gặp anh nữa chứ.”

Hạ Nghi sững sờ. Cô im lặng một lúc, cuối cùng chỉ lắc đầu: “Em không có.”

Nhiếp Thanh Châu quay người đi, rảo bước trên con đường gỗ ven sông. Hạ Nghi sánh bước bên anh, trên đầu họ là những ngọn đèn đường lặng lẽ soi lối. Mỗi bước chân họ đi qua, mặt gỗ lại vang lên tiếng cọt kẹt khe khẽ.

Hạ Nghi thầm nghĩ, có lẽ Nhiếp Thanh Châu sẽ thấy rất kỳ lạ, rõ ràng là cô nói muốn gặp anh mà giờ lại chẳng nói chẳng rằng. Cô nên nói gì đó chứ nhỉ.

Cô vừa hé môi định nói thì đã nghe thấy giọng của Nhiếp Thanh Châu.

“Sao em biết anh ở đây? Từ Tử Hàng nói cho em à?” Anh hỏi bằng giọng thản nhiên như đang trò chuyện phiếm.

Lúc này Hạ Nghi mới thả lỏng người, cô đáp: “Không phải, em thấy trên mạng có người đăng video anh hát, còn có cả định vị nữa.”

“Video anh hát ư? Mới vừa rồi?”

“Ừm.” Hạ Nghi nghĩ ngợi một lát rồi bồi thêm một câu: “Anh hát không hay lắm đâu.”

Nhiếp Thanh Châu bật cười thành tiếng, anh quay sang nhìn Hạ Nghi vui vẻ nói: “Không phải em thấy anh hát bài của em dở tệ quá nên mới tức tốc chạy đến đây tìm anh đấy chứ?”

Hạ Nghi mím môi, không nói gì.

“Thảo nào lúc nãy em còn hát hết bài mới đi, thì ra là chê anh hát lạc điệu. Em biết mà, anh có bao giờ đúng tông đâu.”

“Với trình độ lạc điệu của anh, có khi nghe nhạc cũng chẳng phân biệt được giai điệu nữa ấy chứ.”

“Ơ hay, em đừng có nghi ngờ gu âm nhạc của anh chứ. Tai và cổ họng của anh là hai bộ phận hoàn toàn khác nhau cơ mà.” Nhiếp Thanh Châu vội vàng phân bua.

Hai người đưa mắt nhìn nhau. Giây lát sau, cả hai bất giác cùng bật cười. Cuộc trò chuyện tự nhiên đến lạ, họ như được quay trở về tám năm về trước, về lại thời niên thiếu vô lo vô nghĩ ấy.

Nhiếp Thanh Châu cười một lúc, rồi nụ cười trong mắt anh nhạt dần đi. Anh dịu giọng hỏi: “Hạ Nghi, những năm qua em sống thế nào?”

Ánh mắt Hạ Nghi khẽ dao động.

Đúng lúc này, điện thoại của Nhiếp Thanh Châu đột nhiên đổ chuông. Anh hơi sốt ruột rút điện thoại ra, nhưng khi nhìn vào màn hình lại thoáng ngạc nhiên. Anh ra hiệu với Hạ Nghi rồi bắt máy.

“A lô? Sao thế?… Anh đang có việc, lát nữa gọi lại cho em được không?… Trước 12 giờ nhé?”

Anh xoay người đi, nói chuyện với người ở đầu dây bên kia. Từ điện thoại loáng thoáng vọng ra giọng nói, dường như là của một cô gái trẻ. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, bóng nghiêng của anh trông thật dịu dàng, giọng điệu vừa bất đắc dĩ lại vừa cưng chiều.

Nhiếp Thanh Châu cúp máy, quay lại nói với Hạ Nghi: “Xin lỗi nhé.”

Hạ Nghi chậm rãi dừng bước. Nhiếp Thanh Châu đi thêm vài bước rồi cũng dừng lại, ngoảnh đầu nhìn cô. Dưới ánh mắt khó hiểu của anh, Hạ Nghi khẽ hỏi: “Bạn gái của anh à?”

Nhiếp Thanh Châu sững người rồi lập tức xua tay lia lịa, lộ ra vẻ mặt hoảng hốt nhất kể từ lúc họ gặp nhau: “Không phải, không phải! Em đừng hiểu lầm! Đó là em họ anh… Con bé… Chuyện này nói ra dài lắm, em có đọc những email anh gửi không? Anh có giải thích rồi, thân phận trước đây của anh có một cô em họ, con bé là fan của em…”

Hạ Nghi ngẩn ra, cô lần tìm manh mối trong ký ức rồi chợt bừng tỉnh.

“À… là cô bé đó.”

Giọng Nhiếp Thanh Châu chợt ngưng bặt. Anh sững người, rồi từ từ hạ tay xuống: “Thì ra… em đã đọc hết những email đó rồi.”

Bắt đầu từ tháng thứ ba sau khi cô rời đi cho đến tận năm nay, từ những lời giải thích ban đầu cho đến những mẩu chuyện thường ngày sau này, 92 tháng, 92 bức thư.

“Vậy tại sao… em không hồi âm?”

Hạ Nghi im lặng, quay mặt đi không nhìn anh nữa. Ánh đèn đường rọi xuống vành mũ, hắt lên đôi mắt cô một khoảng tối, khiến người ta không nhìn rõ được biểu cảm của cô.

Chiếc khẩu trang của cô khẽ động, một giọng nói yếu ớt vọng ra: “Bây giờ vẫn chưa phải là lúc để trả lời những câu hỏi này.”

“Vậy thì khi nào mới được?”

“Ngày 22 tháng 10.”

Nhiếp Thanh Châu sững sờ. Đó là ngày anh từ năm 2021 quay về mười năm trước, là thời khắc mà tất cả vận mệnh bắt đầu.

Anh lặng lẽ nhìn Hạ Nghi một lúc, hít một hơi thật sâu rồi thở ra, mỉm cười nói: “Được thôi, vậy anh sẽ đợi.”

Họ lại tiếp tục rảo bước, men theo con đường gỗ ven sông. Hạ Nghi hỏi anh: “Sau ngày hôm đó, anh sẽ thế nào?”

“Anh cũng không biết, đến lúc đó anh cũng chỉ là một người bình thường đối mặt với tương lai vô định. Biết đâu anh vẫn được ở lại với thân phận Nhiếp Thanh Châu, biết đâu anh sẽ trở về làm Chu Bân, cũng biết đâu anh sẽ tan biến khỏi thế giới này, mọi khả năng đều có thể xảy ra. Mười năm trước còn thấy mọi chuyện thật xa vời, vậy mà giờ đây đã cận kề trước mắt.” Nhiếp Thanh Châu nói một cách nhẹ tênh, dường như chuyện này với anh chẳng còn gì đáng để sợ hãi hay oán thán.

Hạ Nghi khẽ nói: “Trong tám năm qua, lẽ ra anh cũng nên hẹn hò và sống cuộc đời của riêng mình.”

Nhiếp Thanh Châu vượt lên trước cô vài bước rồi xoay người lại đối diện với cô, thong thả đi giật lùi.

Anh quan sát biểu cảm của Hạ Nghi một lát rồi nói: “Đừng nói những lời khiến chính em phải đau lòng.”

Ánh mắt Hạ Nghi khẽ run lên.

Nhiếp Thanh Châu bật cười, anh thản nhiên nói: “Anh sẽ không bao giờ nói rằng anh mong em đi tìm một tình yêu khác trong tám năm qua đâu. Dù anh cũng từng nghĩ, nếu có ai đó có thể mang lại hạnh phúc cho em thì tốt biết mấy, nhưng chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy đau lòng rồi, nên anh tuyệt đối sẽ không nói ra miệng.”

“Tám năm qua chính là cuộc đời của anh, và anh đã sống rất tốt. Anh muốn làm gì là quyền tự do của anh, và anh đã tự do làm điều mình muốn. Chuyện chờ đợi em cũng là như vậy.”

Hạ Nghi ngước nhìn anh. Cô tiến từng bước về phía trước, anh cũng từng bước lùi về sau. Ánh sáng hắt lên từ phía sau lưng anh, phủ lên người anh một vầng hào quang ấm áp.

“Nhiếp Thanh Châu, tám năm là một khoảng thời gian rất dài, đủ để xảy ra rất nhiều chuyện. Chắc anh cũng nhận ra, em của bây giờ đã không còn là Hạ Nghi trong ký ức của anh nữa rồi.”

“Chuyện đó chẳng phải rất bình thường sao? Lẽ nào anh vẫn giống hệt Nhiếp Thanh Châu mà em từng quen biết ư? Chúng ta đều đã thay đổi rất nhiều, đã khác xưa rồi.”

Rồi Nhiếp Thanh Châu chìa tay ra, nói với Hạ Nghi: “Vậy chúng ta có thể bắt đầu lại từ tình bạn, để tìm hiểu nhau một lần nữa không? Cô Hạ Nghi, tôi là Nhiếp Thanh Châu, bút danh Thanh Châu, hiện là một nhà văn.”

Hạ Nghi cảm thấy anh vẫn chưa thực sự hiểu ý của cô, nhưng cô vẫn lặng lẽ nhìn anh một lát rồi đưa tay ra nắm lấy tay anh. Hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền đến.

“Thầy Thanh Châu…” Cô chậm rãi, ngượng ngùng tự giới thiệu bản thân: “Tôi là Hạ Nghi, Elaine, một ca sĩ và nhà sản xuất âm nhạc.”

Nhiếp Thanh Châu khẽ lắc tay cô, mỉm cười nói: “Rất hân hạnh được quen biết cô.”

Hạ Nghi không kìm được mà nhoẻn miệng cười. Bỗng dưng cô không thể nhớ nổi, vì sao khoảnh khắc đầu tiên gặp lại anh cô lại đau đớn, căng thẳng và lo âu đến thế.

Có lẽ bởi anh đã gắn liền quá sâu đậm với những cơn đau của cô. Trong những tháng năm xa cách, giữa những cơn bệnh tật triền miên, cô không biết hình bóng anh trong tim mình đã biến thành dáng vẻ gì và cũng chẳng hay phải đối diện với anh ra sao.

Nhưng giờ đây, anh vẫn cười và nắm lấy tay cô như ngày xưa, thủ thỉ những câu chuyện dịu dàng mà thong dong. Chỉ một thoáng thôi, dường như đã vượt qua cả tám năm đau bệnh, lấp đầy toàn bộ tầm mắt của cô.

Thật ra anh chẳng thay đổi là bao. Mọi băn khoăn trong lòng cô dường như đều có thể tìm thấy lời giải đáp nơi anh. Anh vẫn mỉm cười khi nhắc đến những mâu thuẫn, những vấn đề và cả những khổ đau, tựa như chúng chưa bao giờ là điều gì to tát, mà chỉ là những gợn sóng nhỏ lăn tăn trên dòng đời xuôi chảy, tất cả đều có thể chấp nhận và gánh vác.

Giống như những trang sách của anh vậy, anh vẫn luôn có một khả năng đặc biệt, khiến người khác có thể cảm nhận được hạnh phúc một cách thật dễ dàng.

Nhiếp Thanh Châu buông tay cô ra, nghiêng đầu hỏi: “Vậy… anh có thể có được phương thức liên lạc của em không?”

Hạ Nghi cúi đầu, lấy điện thoại ở trong túi ra tìm tên Nhiếp Thanh Châu trong danh bạ. Suốt bao năm qua, dãy số này vẫn luôn lặng lẽ nằm trong danh bạ của tất cả những chiếc điện thoại cô từng dùng.

Ngón tay cô ngập ngừng một lúc trên màn hình rồi nhấn gọi dãy số ấy.

Điện thoại của Nhiếp Thanh Châu reo lên. Anh lấy ra, lướt nhẹ lên màn hình rồi mỉm cười: “Vậy thỉnh thoảng anh liên lạc với em được không?”

“… Được.”

“Tốt quá.” Nhiếp Thanh Châu cất điện thoại đi, chỉ vào một tiệm tạp hóa nhỏ bên cạnh con đường gỗ: “Để chúc mừng chúng ta quen lại từ đầu, cô giáo Hạ Nghi, em có muốn ăn chút gì không?”

Hạ Nghi nghĩ một lát rồi nói: “Kẹo.”

“Alpenliebe, vị cola nhé?”

“Vâng.”

Nhiếp Thanh Châu bật cười: “Được thôi.”

Hạ Nghi dõi mắt nhìn anh chạy vào trong tiệm tạp hóa. Anh vừa tìm đồ vừa không ngừng ngoái lại nhìn cô, cứ như thể sợ cô sẽ chạy mất vậy. Trả tiền cho chủ tiệm xong anh bước ra, trên tay cầm theo kẹo và một chiếc khăn quàng Hello Kitty.

Nhiếp Thanh Châu chỉ vào chiếc khẩu trang của cô, nói: “Em đeo khẩu trang thì sao ăn kẹo m*t được.”

Hạ Nghi sờ lên khẩu trang của mình rồi “A” một tiếng. Cô nhìn quanh, con đường gỗ ven sông về đêm ngoài hai người họ ra thì chẳng còn ai khác. Thế là cô tháo khẩu trang, nhận lấy cây kẹo m*t đã bóc sẵn vỏ từ tay Nhiếp Thanh Châu rồi cho vào miệng.

Nhiếp Thanh Châu bật cười. Anh cầm chiếc khăn quàng từng vòng lên cổ cho Hạ Nghi, vùi cả nửa khuôn mặt đang ngậm kẹo của cô vào trong khăn, chỉ để lộ ra đôi mắt, hệt như ban nãy. Lúc quàng khăn cho cô, tay anh vòng qua sau gáy, một tư thế tựa như sắp ôm lấy.

Hạ Nghi không rời mắt khỏi anh. Anh thắt nút khăn cho cô xong, dịu dàng nói: “Thật ra vừa rồi anh đã hơi ích kỷ một chút.”

“Gì cơ?” Hạ Nghi hỏi, giọng hơi ngọng nghịu.

“Nếu ăn gì đó thì em sẽ phải tháo khẩu trang ra. Anh muốn ngắm gương mặt của em.”

Nhiếp Thanh Châu nhét số kẹo còn lại vào túi áo cô rồi lùi lại một bước, mỉm cười bóc một cây kẹo m*t khác cho vào miệng mình.

“Anh tự giác khai báo đấy nhé.” Anh nói giọng đùa cợt.

Hạ Nghi im lặng một lúc rồi kéo nhẹ chiếc khăn trên cổ và nói: “Em thấy ở cửa tiệm có cả những chiếc khăn trơn màu khác.”

Nhiếp Thanh Châu mỉm cười: “Đó lại là một chút ích kỷ khác của anh. Anh muốn xem em dùng những món đồ màu hồng đáng yêu.”

Hạ Nghi cúi đầu, không nói gì nữa.

Đúng lúc này, điện thoại của Nhiếp Thanh Châu lại vang lên, một lần nữa phá vỡ sự tĩnh lặng. Anh day day thái dương rồi bắt máy: “A lô?”

Ngay sau đó, sắc mặt anh biến đổi, giọng trở nên nghiêm nghị: “Em say rồi phải không?”

Bên kia đầu dây truyền đến tiếng khóc nức nở của một cô gái, mỗi lúc một lớn hơn. Nhiếp Thanh Châu nói: “Em bình tĩnh lại đã, em đang ở đâu? A lô… A lô… A lô? Giang Vũ Thiến! Giang Vũ Thiến!”

Anh không ngừng gọi đi nhưng điện thoại đã không thể kết nối được nữa. Sắc mặt Nhiếp Thanh Châu mỗi lúc một tệ đi, anh giải thích với Hạ Nghi: “Hình như em họ của anh vừa cãi nhau với dì anh. Con bé giờ đang say rượu, không biết ở đâu nữa, nghe giọng thì có vẻ chỉ có một mình, điện thoại chắc là hết pin rồi.”

“Anh vừa gọi cô ấy là Giang Vũ Thiến? Giang trong ‘dòng sông’, Vũ trong ‘cơn mưa’, Thiến có nghĩa là ‘xinh đẹp’?” Hạ Nghi hỏi.

Nhiếp Thanh Châu kinh ngạc: “Đúng rồi. Sao em lại biết?”

“Có lẽ em biết cô ấy đang ở đâu.”

Nửa đêm, Giang Vũ Thiến đứng trên lối đi bộ của cây cầu vượt bắc qua sông, gục người trên lan can nhìn xuống dòng sông cuồn cuộn, ánh mắt đờ đẫn. Mắt cô ấy sưng húp, nước mắt đã cạn khô. Cơn say từ lúc trước cũng đã vơi đi một nửa nhưng cả người vẫn trì trệ, đầu óc chậm chạp, không muốn quay về ký túc xá.

“Tại sao chuyện gì cũng tự ý quyết định thay con chứ! Con không muốn về nhà! Con không muốn về làm giáo viên mỹ thuật! Tại sao cứ phải hạ bệ con, đả kích con! Con tìm được chỗ thực tập cũng đâu có dễ dàng, tại sao mọi người không thể ủng hộ con một chút chứ!”

“Chu Bân, Chu Bân, Chu Bân, lúc nào cũng chỉ biết anh họ con giỏi, anh họ con biết phấn đấu lại ngoan ngoãn, vậy thì nhận anh ấy làm con luôn đi!”

“Cả Boat nữa, B-thần cũng thấy mình phiền phức rồi… Hu hu hu… Sao mình lại thất bại thế này…”

Giang Vũ Thiến gào thét vào mặt sông, càng gào càng thấy tủi thân, nhưng nước mắt thì chẳng thể rơi được nữa.

“Julie người ta đứng trên cầu còn gặp được cả người mặt trăng với thỏ tinh, sao đến lượt mình thì lại…”

Bất thình lình, một tiếng gầm giận dữ vang lên bên tai cô.

“Giang Vũ Thiến! Em đang làm cái gì thế?!”

Bị một lực rất mạnh kéo giật vào giữa lối đi bộ, Giang Vũ Thiến lảo đảo vài bước. Cô ấy ngước lên nhìn người đàn ông điển trai trong chiếc áo hoodie đen trước mặt, sững người mất ba giây rồi vội vàng dụi mắt, sau đó lấy tay che miệng.

“Trời đất ơi! Thanh Châu! Là Thanh Châu! Mình đang mơ sao? Hay là mình bị ảo giác rồi?”

Cô ấy chộp lấy tay Nhiếp Thanh Châu, hai mắt sáng rực: “Mau mau mau, nhân lúc em còn chưa tỉnh mộng, mau nói cho em biết, anh và Hạ Nghi là thật phải không!”

“…”

Sắc mặt Nhiếp Thanh Châu sa sầm.

Giang Vũ Thiến quay đầu lại, trông thấy cô gái có vóc người mảnh mai đang đứng bên cạnh anh. Cô gái ấy đội mũ, quàng khăn, chỉ để lộ đôi mắt. Nhưng dựa vào cảm giác thân thuộc của một fan cứng nhiều năm, Giang Vũ Thiến đoán ra ngay được điều gì đó. Cô ấy bay cái vèo đến gần sát cô gái kia, nhìn cho rõ nửa khuôn mặt ẩn sau chiếc khăn quàng.

“Trời ơi, trời ơi, là Hạ Nghi!” Giang Vũ Thiến suýt nữa thì nhảy cẫng lên.

“Em nhỏ tiếng một chút!” Nhiếp Thanh Châu vội nói.

Giang Vũ Thiến lấy tay che miệng, niềm kích động không sao che giấu nổi, cô ấy gần như sắp khóc òa lên: “CP của em là thật, em chèo được thuyền thật rồi!”

Nhiếp Thanh Châu day trán, cố nén giận nói: “Vừa rồi em đang làm cái gì thế hả? Em không muốn sống nữa à?”

Giang Vũ Thiến lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi. Cô ấy nhảy tưng tưng, đôi mắt còn sáng hơn cả bóng đèn: “Ai bảo em không muốn sống! Em chèo được cả một chiến hạm hàng thật giá thật! Em vẫn chèo được, em còn muốn chèo thêm năm trăm năm nữa!”

“…”