Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 85:



Mười một giờ rưỡi đêm, con đường tản bộ ven sông tĩnh lặng như tờ, thật lâu sau mới có một bóng người lướt qua. Ánh đèn trong chiếc chòi nghỉ ở vườn hoa nhỏ khá mờ ảo. Giang Vũ Thiến mặc áo khoác dạ màu trắng sữa trông hệt như một chú thỏ con đang ngồi trên ghế, ánh mắt ngập tràn vui sướng nhìn Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi.

“Nói như vậy… B-thần chính là Thanh Châu ư? Trời ơi! Chính chủ của couple em đu lại tự đẩy thuyền cho chính mình? Em lại còn được đẩy thuyền cùng với chính chủ nữa chứ? Trên đời này liệu có fan nào hạnh phúc như em nữa không!”

Giang Vũ Thiến phấn khích reo lên, đôi mắt lanh lợi đảo qua đảo lại giữa Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi, dường như muốn tìm ra thêm điều gì đó khác thường từ họ.

Hạ Nghi quay sang nhìn Nhiếp Thanh Châu: “Đẩy thuyền? Nghĩa là sao?”

“Khụ khụ…” Nhiếp Thanh Châu ho khan, anh lảng sang chuyện khác, giả vờ bình tĩnh nói: “Để anh nói chuyện với em ấy một lát, em về trước đi.”

Giang Vũ Thiến nhanh tay lẹ mắt kéo Hạ Nghi lại, nói giọng tội nghiệp: “Chị đừng đi, đừng đi mà! B-thần! Khó khăn lắm em mới gặp được Hạ Nghi bằng xương bằng thịt, anh cứ để chị ấy ở lại thêm một lát đi, em còn muốn nói với chị ấy mấy câu nữa!”

Dứt lời, Giang Vũ Thiến xoa xoa tay Hạ Nghi, kinh ngạc thốt lên: “Trời ạ… Da của chị đẹp quá đi mất!”

Nhiếp Thanh Châu day day trán. Hạ Nghi nhìn đôi mắt long lanh ngấn nước của Giang Vũ Thiến, hỏi: “Em là Giang Vũ Thiến phải không?”

“Vâng! Là em! Sao chị lại biết em ạ!”

“Lần trước ở sân bay, chị có nhận được thư tay của em. Trong thư có ghi tên em, em còn nói mỗi khi không vui sẽ ra cây cầu vượt bắc ngang sông đi dạo.”

“Oa, chị đọc thư của em thật ạ! Còn nhớ cả tên và sở thích của em nữa!” Giang Vũ Thiến kích động đến mức dậm chân bình bịch, rồi ôm chầm lấy Hạ Nghi không chịu buông.

Cảnh tượng trong chòi nghỉ bỗng trở nên có chút kỳ quặc. Hạ Nghi ngồi cạnh Giang Vũ Thiến, bị cô nàng nắm chặt cánh tay không rời. Còn Nhiếp Thanh Châu thì đứng trước mặt Giang Vũ Thiến, cố gắng bắt chuyện với một Giang Vũ Thiến đang trong trạng thái kích động tột độ.

“Sao đêm hôm rồi còn một mình ra ngoài uống rượu không về?”

“Chuyện đó không quan trọng…” Giang Vũ Thiến lẩm bẩm, mắt cứ dán chặt vào người Hạ Nghi.

Nhiếp Thanh Châu nhìn bộ dạng lơ đãng của cô ấy, hừ lạnh một tiếng: “Không quan trọng phải không? Được thôi. Hạ Nghi, chúng ta đi.”

Hạ Nghi tức thì ra vẻ định đứng dậy.

“Ấy ấy ấy!” Giang Vũ Thiến vội ôm chặt cánh tay Hạ Nghi, miễn cưỡng kể: “Thì là chuyện em kể với anh trong điện thoại đó! Em cãi nhau với mẹ. Là… là chuyện thực tập của em. Em vất vả lắm mới tìm được chỗ thực tập, mừng rỡ khoe với mẹ, vậy mà mẹ lại không cho em đi, bắt em phải ở nhà tập trung ôn thi chứng chỉ sư phạm.”

“Mẹ em không bao giờ cho rằng mình sai, mẹ luôn đúng, còn em thì luôn sai, bố em thì chỉ hùa theo mẹ thôi. Cứ như thể em không bao giờ đưa ra được lựa chọn nào đúng đắn vậy, lúc nào cũng bắt em phải làm theo ý mẹ. Mẹ luôn miệng nói ‘Bây giờ con không hiểu đâu, sau này con sẽ hiểu thôi, rồi con sẽ phải cảm ơn mẹ.’ Em không nghe lời thì mẹ mắng rồi lại doạ nạt em, em thật sự muốn rời xa mẹ mãi mãi. Nhưng mà… bây giờ em lại đang nợ tiền vay qua mạng. Vốn dĩ em còn định thú nhận với gia đình, nhưng bây giờ mà nói ra… thì em chỉ còn nước nghe theo lời mẹ thôi…”

Nhiếp Thanh Châu lập tức chớp lấy thời cơ, tiện thể hỏi luôn Giang Vũ Thiến về món nợ vay qua mạng của cô ấy rốt cuộc là như thế nào.

Hơi men đã ngấm, Giang Vũ Thiến bèn kể hết mọi chuyện từ đầu đến cuối.

Năm nhất đại học, cô ấy muốn đi xem concert của một ngôi sao khác mà mình hâm mộ, xin tiền nhà không được nên đã vay qua mạng khoản đầu tiên. Sau đó cô ấy nhanh chóng trả hết nợ nên cảm thấy vay kiểu này cũng chẳng có gì to tát. Từ đó, cô ấy bắt đầu thường xuyên vay tiền, tiêu xài cũng ngày một hoang phí hơn. Thậm chí về sau, mỗi khi áp lực là cô ấy lại lao vào mua sắm điên cuồng. Kết quả là dần dần không trả nổi nữa, đành phải vay khoản mới để đập vào khoản cũ.

Giang Vũ Thiến nói được một lúc thì cảm xúc lại dâng trào, nước mắt ngỡ đã khô lại bắt đầu tuôn rơi. Cô ấy vừa quệt nước mắt, vừa mượn men rượu gào lên: “Nếu bố mẹ cũng hòa thuận êm ấm như dì dượng em thì tính cách của em cũng đã tốt đẹp như anh họ rồi, em cũng đâu cần phải dựa vào việc tiêu tiền để tìm kiếm cảm giác an toàn! Đã như vậy thì tại sao còn sinh em ra làm gì cơ chứ?”

“Sao cứ phải lôi chuyện của em ra nói làm gì? Mấy người xuất sắc và tài giỏi như vậy chắc chắn không thể hiểu được một đứa bỏ đi như em đâu.”

Hạ Nghi ngẩng đầu nhìn Nhiếp Thanh Châu. Ánh mắt anh trĩu nặng, tay siết chặt thành đấm.

Hạ Nghi cảm thấy anh đang tức giận.

Nhiếp Thanh Châu vừa định nói gì đó, nhưng Hạ Nghi đã cất lời trước.

“Tôi thật sự không hiểu lắm.”

Dưới ánh đèn mờ ảo, Hạ Nghi khuất mình sau vành mũ và chiếc khăn choàng, giọng nói cũng trở nên mơ hồ. Cả người cô tĩnh lặng, chìm trong hương cỏ cây của một ngày xuân.

“Bố mẹ tôi ly hôn, lên cấp ba thì bố và bà nội lần lượt qua đời. Tôi suy sụp tinh thần, sau đó sang Mỹ sống cùng mẹ và cha dượng. Tôi và mẹ đối xử với nhau rất khách sáo, đến mức bị bệnh cũng không nghĩ đến việc gọi cho bà ấy. Vậy, em có hiểu được tôi không?”

Giang Vũ Thiến ngẩn người nhìn Hạ Nghi.

“Em cũng không thể. Ai cũng sống cuộc đời của riêng mình, trải qua nỗi đau của riêng mình. Em, tôi, Nhiếp Thanh Châu và cả bố mẹ em, tất cả đều như vậy. Nỗi đau không phải là lý do để trốn tránh. Bố mẹ em không hề ép em đi vay tiền, lúc tiêu tiền em cũng biết mình không có khả năng chi trả. Dù có bao nhiêu lý do đi nữa thì sai lầm cũng không thể biến thành đúng đắn. Người cần phải chịu trách nhiệm cho tất cả chính là em.”

Lời nói của Hạ Nghi lạnh lẽo tựa như vừa băng qua núi tuyết, khiến mọi ấm ức tủi hờn trong lòng Giang Vũ Thiến đều đông cứng lại.

Hạ Nghi ngừng giây lát rồi bình thản nói tiếp: “Tôi đã đọc thư của em rồi. Tôi rất cảm kích vì em đã thích tôi, nhưng tôi không hiểu tại sao em lại phải lãng phí nhiều thời gian và tiền bạc cho tôi đến mức làm ảnh hưởng đến cuộc sống của chính mình.”

“Tôi biết tên em nhưng điều đó thì có ý nghĩa gì chứ? Chẳng qua là do trí nhớ của tôi tốt thôi, em cũng chẳng có gì đặc biệt với tôi cả. Tôi sẽ không viết nhạc vì em, cũng chẳng bận tâm đến chuyện vui buồn của em. Tại sao lại phải gán quá nhiều ý nghĩa cho những điều hư ảo như vậy?”

Nhiếp Thanh Châu cảm thấy lời Hạ Nghi nói ra quá tàn nhẫn, anh bất giác toát mồ hôi lạnh.

“Em chỉ là… thích chị thôi mà…” Giang Vũ Thiến lí nhí.

Hạ Nghi vẫn giữ giọng lạnh lùng và bình thản, nói tiếp: “Em thích tôi ư? Em vốn chẳng thật sự hiểu tôi, cũng không biết vì sao tôi lại viết nhạc. Thứ em thích là những gì em cảm nhận được khi nghe nhạc của tôi, là sự diễn giải và những rung động của riêng em. ‘Tôi’ mà em yêu thích thực chất cũng chỉ là những phẩm chất, đức hạnh và nhân cách mà em mong muốn tin vào mà thôi.”

“Vậy nên, nếu em thực sự là một người tồi tệ thì ‘tôi’ trong lòng em cũng chẳng thể nào ưu tú và tỏa sáng. Em thích con người mà em khao khát trở thành, đó là ước vọng tận sâu trong lòng em. Hãy đi thực hiện ước vọng đó, việc ấy quan trọng hơn nhiều so với việc tiêu tiền vì bất kỳ ai.”

Giang Vũ Thiến ngây người nhìn Hạ Nghi, dường như không thể tin nổi cô lại có thể nói với mình những lời như vậy.

Nhiếp Thanh Châu kéo nhẹ chiếc khăn quàng cổ của Hạ Nghi rồi giữ lại: “Được rồi, được rồi, cứ để con bé tiêu hóa đã.”

Giang Vũ Thiến hết nhìn Hạ Nghi lại nhìn sang Nhiếp Thanh Châu, đôi mắt hoe đỏ ngấn lệ, mờ mịt và bất lực.

Nhiếp Thanh Châu nói với Giang Vũ Thiến: “Đưa số tài khoản ngân hàng của em cho anh.”

Giang Vũ Thiến sững người, vội vàng xua tay: “Không không! B-thần, không phải em muốn hỏi mượn tiền anh… Em không có ý đó…”

Nói đến đây, dường như cô ấy nhận ra hành vi tìm anh để dốc bầu tâm sự bấy lâu nay của mình trong mắt bất kỳ ai cũng đều trông giống như đang muốn vay tiền. Giang Vũ Thiến ngượng ngùng cúi đầu, sụt sịt mũi nói: “Em thật sự không phải… Xin lỗi anh, lẽ ra em không nên cứ luôn tìm anh để nói những chuyện này…”

“Anh biết em không có ý đó, em chỉ là đã kìm nén quá lâu thôi. Nhưng bây giờ chúng ta phải giải quyết vấn đề, đúng không?” Nhiếp Thanh Châu dịu dàng nói.

“Anh chỉ giúp em lần này thôi. Nếu em cảm thấy áy náy với anh, vậy thì sau này đừng tiêu những khoản tiền mà bản thân không thể gánh vác được nữa.”

Giang Vũ Thiến nhìn Nhiếp Thanh Châu hồi lâu rồi mếu máo, bỗng òa khóc nức nở. Cô ấy vẫn níu chặt lấy Hạ Nghi không buông, Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu đưa mắt nhìn nhau, rồi Hạ Nghi ngượng nghịu giơ tay xoa nhẹ lên đầu Giang Vũ Thiến.

Trên đường về, Giang Vũ Thiến hiếm khi im lặng đến vậy, không nói một lời nào, chẳng biết là đang suy tư hay đang thất thần.

Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi đưa cô ấy về đến cổng trường đại học. Nhiếp Thanh Châu dặn dò cô ấy tuyệt đối không được kể cho bất kỳ ai chuyện gặp họ tối nay. Giang Vũ Thiến ngơ ngẩn gật đầu. Cô ấy bước về phía cổng trường, đi được vài bước thì đột nhiên dừng lại rồi quay người chạy ngược về phía Hạ Nghi: “Hạ Nghi… Nếu em thực tập thành công và được giữ lại, rồi bỏ được thói vay tiền qua mạng, chị có thể… hát cho em nghe một bài được không?”

Khóe mắt Hạ Nghi cong lên, cô nói: “Tôi sẽ giữ cho em vé hàng đầu trong tour diễn châu Á và hát tặng em một bài ngay tại sân khấu. Em muốn nghe bài nào cũng được.”

Mắt Giang Vũ Thiến sáng rực lên, cô ấy chìa tay ra: “Chị hứa rồi nhé, chúng ta quyết định vậy đi! B-thần làm chứng!”

Hạ Nghi đập tay với cô ấy, Giang Vũ Thiến vui sướng nhảy chân sáo vào cổng trường.

Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi kề vai nhìn bóng lưng Giang Vũ Thiến khuất dần trong màn đêm. Nhiếp Thanh Châu huých nhẹ vai Hạ Nghi, Hạ Nghi ngẩng đầu nhìn anh.

“Tám năm trôi qua, em đúng là đã khác xưa rất nhiều.” Nhiếp Thanh Châu mỉm cười nói: “Bây giờ đã biết cách bày tỏ hơn rồi.”

“Vậy à?” Hạ Nghi tỏ vẻ hoài nghi.

“Tuy có đôi lúc thẳng thắn quá, lúc nãy anh còn sợ thay cho em đấy. Lỡ như em họ anh biến thành anti-fan rồi lên mạng chửi em thì biết làm sao? Tối nay con bé biết quá nhiều chuyện rồi.”

“Đó là em họ của anh.”

“Vì là em họ của anh nên em tin con bé ư?”

Hạ Nghi nghĩ, bởi vì là em họ của anh nên em không muốn anh phải cãi nhau với cô ấy. Nếu phải cãi nhau với cô ấy thì chắc anh sẽ buồn lắm.

“Ừm.” Hạ Nghi gật đầu.

Nhiếp Thanh Châu mỉm cười, vươn vai một cái. Anh nhìn đồng hồ, đã một rưỡi sáng. Mọi chuyện cứ dồn dập kéo đến cùng lúc, chẳng mấy chốc trời đã về khuya.

“Đây là buổi tối vui nhất của anh trong suốt tám năm qua. Tiếc là muộn quá rồi, em lại vừa mới ngất đi, cần phải nghỉ ngơi sớm. Để anh đưa em về.” Anh cảm khái nói.

Hạ Nghi gật đầu, quấn chặt thêm chiếc khăn quàng cổ Hello Kitty đáng yêu.

Nhiếp Thanh Châu đưa Hạ Nghi về rồi yên tâm đánh một giấc. Đến trưa hôm sau tỉnh dậy, khung chat với “Ây Da Ây Da” đã có thêm hơn chục tin nhắn chưa đọc.

Nhiếp Thanh Châu đeo kính vào, nằm trên giường lướt xem lịch sử trò chuyện. Tin nhắn sớm nhất được gửi lúc bảy giờ sáng, xem ra “Ây Da Ây Da” chỉ ngủ được vài tiếng, sáng sớm tinh mơ đã thức giấc, rồi phấn khích đến phát cuồng mà bắt đầu “kh*ng b*” tin nhắn của anh.

Nội dung ban đầu chủ yếu là những dòng không thể tin nổi anh chính là Thanh Châu, không dám tin mình đã được gặp Hạ Nghi và nghĩ mãi không ra tại sao Hạ Nghi lại biết tên cô ấy là Giang Vũ Thiến.

Nhắn một hồi, dường như cô nàng chợt nhớ lại mọi chuyện mới hỏi: Tối qua em say có làm gì mất mặt không ạ?

Đến đây thì cô ấy bỗng im bặt. Khoảng một tiếng sau, thái độ của cô ấy đột ngột quay ngoắt 180 độ, bắt đầu tự kiểm điểm. Cô ấy nói rằng sau khi bình tĩnh nghĩ lại những lời tối qua, cô ấy cảm thấy mình thật tồi tệ. Cô ấy viết một bài kiểm điểm dài dằng dặc, hứa sẽ không bao giờ như thế nữa, hy vọng Hạ Nghi và B-thần không ghét bỏ cô ấy.

Nhiếp Thanh Châu lướt qua những dòng tin nhắn tựa như một bản sám hối của cô nàng, thầm nghĩ nói thế còn nghe được.

Ây Da Ây Da: Em sẽ đi thực tập, sau này em tự kiếm được tiền rồi mẹ em cũng chẳng quản được em nữa.

Nhiếp Thanh Châu cầm điện thoại lên gõ chữ rồi nhấn gửi.

Boat: Em có thể vực dậy tinh thần là tốt rồi.

Ngay lúc anh gửi đi câu này, một tin nhắn khác từ “Ây Da Ây Da” lại đến.

Ây Da Ây Da: B-thần, đột nhiên em nhớ ra trong nhóm sub anh là người thức đêm cày cuốc nhiều nhất. Huhuhu, anh thật sự yêu chị ấy nhiều lắm.

Ây Da Ây Da: Em nhất định sẽ giữ bí mật cho hai người! Hai người phải yêu thương nhau thật nhiều nhé!

Boat: …

Dường như Nhiếp Thanh Châu đã hiểu tại sao cô em họ trong ký ức của mình lại quả quyết và cuồng nhiệt đến thế. Anh cũng hiểu ra tại sao lúc đó khi anh nói “họ chỉ đang diễn thôi”, cô em họ lại tỏ vẻ ngập ngừng rồi uất ức như muốn b*p ch*t anh.

Và cả lý do vì sao dạo ấy em họ anh lại như biến thành một người khác, nỗ lực đi thực tập và làm việc đến vậy.

Rất nhiều chuyện, phải đến tận mười năm sau anh mới vỡ lẽ ra nguyên do.

Nhiếp Thanh Châu thoát WeChat, nhìn số điện thoại của Hạ Nghi trong danh bạ, bất giác bật cười khe khẽ.

– Anh thật sự yêu chị ấy nhiều lắm!

“Đúng vậy.” Anh khẽ thì thầm.