Tài liệu liên quan đến chương trình thực tế chẳng mấy chốc đã tới tay Nhiếp Thanh Châu. Anh lật xem từng trang, tìm hiểu cặn kẽ mọi chi tiết, thậm chí còn kỹ càng hơn cả lúc tra cứu tư liệu để viết sách.
Chương trình yêu cầu tất cả mọi người phải sống chung trong một căn biệt thự lớn suốt ba tuần, với vô số camera giấu kín, ghi hình gần như 24/24. Nhiếp Thanh Châu cảm thấy đây hẳn là một thử thách cực lớn đối với Hạ Nghi. Tình trạng khó thở vì căng thẳng của cô trước đây cho thấy cô mắc chứng rối loạn lo âu, rất có thể sẽ bị ảnh hưởng bởi một môi trường như vậy.
Trước đây anh đã cố tình lảng tránh vấn đề này, bởi anh lờ mờ nhận ra Hạ Nghi không muốn nhắc đến nó. Mối quan hệ giữa anh và Hạ Nghi lúc này vô cùng tế nhị, tưởng chừng như có thể nói với nhau mọi chuyện nhưng cả hai lại luôn tìm cách lảng tránh những vấn đề cốt lõi nhất.
“Dù sao thì cũng tám năm rồi còn gì…” Nhiếp Thanh Châu vừa xem tài liệu vừa thở dài.
Trước kia Từ Tử Hàng nói chương trình này là giả l*m t*nh nhân để hẹn hò, nhưng cách nói đó có phần phiến diện. Theo Nhiếp Thanh Châu, nó giống như đóng giả đối tượng đang trong giai đoạn tìm hiểu mập mờ thì đúng hơn. Luật chơi quy định rõ, trong chương trình không được có những hành động thân mật vượt quá giới hạn nắm tay, và trước khi tổ sản xuất cho phép, không được tỏ tình với đối tượng hẹn hò bằng những câu như “anh yêu em” hay “anh thích em”.
Nhiều năm về trước, khi còn ngồi xem chương trình này trên sô pha cùng cô em họ, anh đã từng thắc mắc rằng nếu tổ chương trình cố tình “tách couple” để cho họ hẹn hò với người khác, chẳng phải khán giả sẽ tức điên lên sao?
Cô em họ vừa đấm thùm thụp vào gối ôm vừa nói: “Đây chính là cách cái tổ chương trình khốn nạn này thao túng mình đấy! Làm em bứt rứt không yên! Nhưng mà như vậy cũng hay, thế mới được ‘ăn đường’ từ sự phân biệt đối xử của họ!”
Nhiếp Thanh Châu gấp tập tài liệu lại. Anh suy nghĩ một lát rồi gọi điện cho Từ Tử Hàng.
“A lô? Sao thế?” Giọng nói hoạt bát của Từ Tử Hàng vang lên từ đầu dây bên kia.
“Cậu có bận gì không? Trưa nay có muốn qua nhà tôi ăn cơm không?”
“Á à, lại lấy đồ ăn ngon ra dụ dỗ tôi hả? Nói đi, muốn nhờ tôi làm gì?”
Nhiếp Thanh Châu hắng giọng, đáp: “Giúp tôi chọn quần áo để tham gia chương trình.”
“Ha ha ha ha ha, cậu cũng có ngày hôm nay cơ đấy! Cậu chờ đó, tôi sẽ dắt cậu tới trung tâm thương mại quẹt nổ thẻ của cậu luôn!” Từ Tử Hàng ở đầu dây bên kia khoái trá cười phá lên.
Vào ngày chương trình bắt đầu ghi hình, khi Hạ Nghi đẩy cửa biệt thự bước vào, hình ảnh đập vào mắt cô là Nhiếp Thanh Châu trong một bộ áo sơ mi và quần tây đen. Anh đã đổi sang một cặp kính gọng vàng, mái tóc được buộc nửa đầu, vừa nho nhã lại vừa tinh tế, đẹp trai đến mức khiến người ta khó lòng rời mắt.
Anh cũng từng xuất hiện với hình ảnh tương tự để gặp cô ở tiệc mừng công. Nhưng lúc đó sự việc xảy ra quá đột ngột, cảm giác kinh ngạc đã lấn át tất cả những cảm xúc khác.
Còn bây giờ, dường như Nhiếp Thanh Châu lại thấy ngượng ngùng với chính vẻ ngoài của mình. Anh khẽ đảo mắt sang hướng khác, vô thức đẩy nhẹ gọng kính rồi mới nhìn lại cô.
“Để anh xách hành lý cho.”
Anh tự nhiên đưa tay về phía Hạ Nghi, ống tay áo sơ mi xắn đến khuỷu, để lộ những đường gân xanh ẩn hiện rõ rệt chạy dọc theo cánh tay, lan ra tận mu bàn tay anh.
Hạ Nghi đặt chiếc vali của mình vào đôi tay ấy. Cô đăm đăm nhìn anh, chưa kịp nói lời nào thì bất thình lình một chàng trai trẻ trạc đôi mươi từ trong góc lao ra, đẩy Nhiếp Thanh Châu sang một bên.
Chàng trai trẻ hào hứng reo lên: “Hạ Nghi! Hạ Nghi đến rồi!”
Cậu ta mặc áo phông trắng khoác áo denim bên ngoài, dáng vẻ trẻ trung tuấn tú, đôi mắt to ngấn nước, đuôi mắt hơi cụp xuống, chính là kiểu “mắt cún” mà người ta vẫn thường hay nói. Ánh mắt cậu ta tràn ngập vẻ kích động và vui sướng, trông hệt như một chú cún nhỏ đang vẫy đuôi mừng rỡ khi thấy chủ nhân.
Nhiếp Thanh Châu quay đầu nhìn cậu chàng đang sôi nổi tự giới thiệu trước mặt Hạ Nghi, những khách mời đã có mặt trong phòng khách cũng lần lượt tới chào hỏi cô.
Nhiếp Thanh Châu nheo mắt lại rồi quay người đi cất hành lý cho Hạ Nghi, thầm nghĩ cậu nhóc này đúng là năng nổ thật.
Để tăng thêm tính hấp dẫn cho show, tổ chương trình đã thêm vào hai nhân tố “cá trê”[1] dựa trên nền tảng các cặp đôi vốn đã được khán giả bình chọn. Một trong số đó chính là nam ca sĩ nổi tiếng đang ở độ tuổi hai mươi hai tên Nguyên Dã này.
Ngay từ khi mới ra mắt, Nguyên Dã đã luôn nói Hạ Nghi là thần tượng của mình. Nguyện vọng lớn nhất của cậu ta là một ngày nào đó có thể mời Hạ Nghi làm khách mời trong concert của mình, đồng thời hễ có cơ hội là cậu ta lại bày tỏ lòng yêu mến đối với cô. Có lẽ cậu ta chính là người mà tổ chương trình cố tình tìm đến để khuấy đảo cặp đôi của họ.
Và quả thực, màn khuấy đảo của Nguyên Dã đã rất thành công. Ngày trước khi xem chương trình này, chính anh cũng cảm thấy Nguyên Dã và Hạ Nghi rất xứng đôi, để rồi bị cô em họ cằn nhằn không biết bao nhiêu lần. Cặp đôi của Nguyên Dã và Hạ Nghi được các cô gái gọi là “chị gái và cún con” và cũng đã thực sự gây sốt một thời gian.
Nhiếp Thanh Châu vừa đặt hành lý xuống, bên ngoài đã vọng vào tiếng gầm rú của động cơ mô-tô. Anh vừa ngẩng đầu lên liền thấy một cô gái cá tính mặc bộ đồ da, tay ôm mũ bảo hiểm đang đứng ngay trước cửa.
Cô gái ấy có vóc người cao ráo, tỉ lệ cơ thể vô cùng hoàn hảo, gương mặt sắc sảo, toát lên một khí chất mạnh mẽ đầy phóng khoáng. Cô ấy nhìn Nhiếp Thanh Châu đang đứng ở sảnh vào nhà, mỉm cười đưa tay ra: “Chào anh, tôi là Quý Anh.”
Quý Anh là con nhà giàu chính hiệu, đồng thời cũng là một siêu mẫu hàng đầu trong nước. Ở cô ấy dường như toát ra một sự tự tin rằng chẳng cần giới thiệu nhiều lời thì Nhiếp Thanh Châu cũng biết cô ấy là ai.
Dĩ nhiên là Nhiếp Thanh Châu biết rất rõ về cô ấy, nhưng lý do lại khác xa với những gì Quý Anh đang nghĩ. Theo anh, chương trình này về sau trở nên nổi tiếng đến vậy, công lao lớn nhất thuộc về Quý Anh. Với vai trò là con “cá trê” thứ hai của chương trình, tính tình thẳng thắn, muốn gì làm nấy của cô ấy đã góp phần tạo nên gần như toàn bộ drama.
Nhiếp Thanh Châu nhìn con “cá trê” sắp sửa khuấy đảo “mối tình tay tư” này đến long trời lở đất, mỉm cười bắt tay cô ấy và tự giới thiệu: “Chào cô, tôi là Nhiếp Thanh Châu.”
“Tôi biết anh, nhà văn Thanh Châu. Mọi người đến đủ cả chưa?” Quý Anh ghé đầu nhìn vào phòng khách.
Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, cô muốn hỏi Trần Dục Phương đến chưa chứ gì.
Anh cười đáp: “Đến đủ cả rồi, chúng ta vào thôi.”
Quý Anh vừa bước vào phòng khách, một mỹ nam mặc áo len xám mang khí chất u buồn đang ngồi trên sô pha chợt nhíu mày. Anh ta ngồi thẳng lưng, một tư thế đầy phòng bị. Trần Dục Phương chính là một góc trong “mối tình tay tư” đó, là thanh mai trúc mã của Quý Anh và cũng là hình mẫu lý tưởng mà Quý Anh từng thẳng thắn thừa nhận trong một bài phỏng vấn.
Ba diễn viên còn lại trong “mối tình tay tư” ấy lần lượt là Kiều Na, Bạch Nhất Tuyền và Chu Ôn Văn.
Kiều Na là một mỹ nhân có thân hình đầy đặn, quyến rũ. Cô ấy mặc một chiếc áo quây len màu đỏ, phối cùng quần jean ống rộng. Hai tay chống lên quầy bar, để lộ tấm lưng trắng ngần.
Trong khi đó, Bạch Nhất Tuyền lại có vóc dáng cao ráo và mảnh mai hơn. Hình như cô ấy xuất thân là dân múa nên khí chất rất nổi bật, gương mặt mang nét đẹp của người phương Bắc, đoan trang phóng khoáng.
Còn Chu Ôn Văn thì diện một chiếc áo hoodie trắng, bờ vai rộng, trông có vẻ là người thường xuyên lui tới phòng gym, đúng chuẩn một anh chàng đẹp trai sành điệu theo phong cách thể thao.
Vậy là tám vị khách mời của chương trình đã có mặt đông đủ.
Ánh mắt Nhiếp Thanh Châu tìm đến Hạ Nghi. Hai bên cô đều đã có người ngồi, Nguyên Dã đang bắt chuyện với cô. Dường như cảm nhận được điều gì, cô ngẩng lên và bắt gặp ánh nhìn của anh. Chiếc khuyên tai tua rua mạ vàng trên tai cô phản chiếu ánh nắng lên gò má, tựa như cả gương mặt cô cũng đang tỏa sáng rạng ngời.
Hôm nay cô mặc áo sơ mi trắng viền bèo với quần dài trắng, phong cách tối giản này vô tình lại trông như đồ đôi với anh.
Nhiếp Thanh Châu chỉ vào chiếc ghế sô pha bên cạnh rồi đi tới đó ngồi xuống.
Theo quy trình của chương trình, tập đầu tiên là buổi hẹn hò được sắp xếp hoàn toàn ngẫu nhiên qua hình thức bốc thăm. Đối tượng hẹn hò đầu tiên của Nhiếp Thanh Châu là Kiều Na, còn của Hạ Nghi lại rất tình cờ bắt cặp với cậu “em trai mưa” Nguyên Dã.
Nguyên Dã vừa nhận được lá thăm đã lộ rõ vẻ vui mừng, cứ cười ngây ngô một mình, khiến các khách mời khác được dịp trêu chọc. Kiều Na đứng cạnh Nhiếp Thanh Châu, cất giọng cà khịa: “Thế nào, thầy Thanh Châu? CP của cậu sắp bị người khác cướp mất rồi, trong lòng thấy khó chịu lắm phải không?”
Nhiếp Thanh Châu quay đầu lại, mỉm cười đáp: “Rồi sẽ quay về thôi.”
Kiều Na phe phẩy lá thăm trên tay: “Mới nãy mắt cậu cứ dán mắt vào người Hạ Nghi, thế mà vừa bốc thăm xong đã quay sang nhìn tôi, kết quả lại đúng là hai chúng ta một cặp. Thầy Thanh Châu, đừng nói là cậu có khả năng tiên tri đấy nhé?”
Nhiếp Thanh Châu sững người một thoáng rồi chỉ mỉm cười mà không nói gì.
Hạ Nghi cầm ly nước đi ngang qua, liếc nhìn Nhiếp Thanh Châu một cái rồi thản nhiên nói với Kiều Na: “Anh ấy am hiểu Chu Dịch, biết xem bói đấy.”
Kiều Na tròn mắt kinh ngạc: “Thật thế à!”
Nhiếp Thanh Châu day day trán, thì thầm với Hạ Nghi: “Đừng có hại anh chứ.”
Tuy tỏ ra ngạc nhiên là vậy, nhưng Kiều Na vốn chẳng tin vào mấy chuyện tiên tri thần bí. Sáng hôm sau, khi Nhiếp Thanh Châu ra ngoài hẹn hò với Kiều Na, anh đã mang theo ô. Họ còn tình cờ bắt gặp Hạ Nghi và Nguyên Dã cũng đang chuẩn bị ra khỏi cửa.
Nhiếp Thanh Châu đưa cho cặp đôi kia một chiếc, nhưng Kiều Na nhìn lên bầu trời quang đãng rồi lại liếc qua dự báo thời tiết nắng ráo trên điện thoại, trong lòng thầm nghĩ hành động mang ô này đúng là thừa thãi.
Nào ngờ, đến gần trưa, trời bỗng đổ một trận mưa như trút nước. Các anh quay phim đi theo cũng được một phen chật vật.
Nhiếp Thanh Châu ung dung giương ô che trên đầu cô rồi quay sang nói với nhân viên trong đoàn: “Chúng ta đi ăn trước đi, có lẽ ăn xong thì mưa cũng tạnh thôi.”
Kiều Na thầm nghĩ, không lẽ Nhiếp Thanh Châu thật sự biết bấm đốt tính quẻ hay sao?
“Thầy Thanh Châu, cậu học đại học chuyên ngành tâm lý học đúng không?” Kiều Na vừa cắt bít tết vừa hỏi.
Sau khi đã xác định đối tượng hẹn hò, tối hôm trước đó cả hai sẽ nhận được thông tin chi tiết về đối phương để tiện cho việc tìm hiểu.
“Đúng vậy.” Nhiếp Thanh Châu nhìn biểu cảm của Kiều Na, hiểu ý nói: “Chị nghĩ tôi là đạo sĩ trên núi xuống đời hoàn tục à?”
Kiều Na bật cười thành tiếng, chống tay lên má và nói: “Cậu hài hước thật đấy. Tại sao cậu lại chọn học ngành tâm lý?”
Nhiếp Thanh Châu trầm mặc một lát. Kiều Na chợt nhận ra, bầu không khí quanh anh đã không còn giống như ban nãy nữa.
“Tôi có một người bạn rất thân, cô ấy từng phải vật lộn với những vấn đề về tâm lý. Khi đó, tôi đã không thể giúp được gì cho cô ấy nên mới quyết định đi học ngành này, với suy nghĩ rằng biết đâu sau này sẽ có ích.”
Nhiếp Thanh Châu mỉm cười, nói tiếp: “Nhưng sau này tôi mới phát hiện ra, trong quy tắc đạo đức nghề nghiệp của chuyên gia tư vấn tâm lý có một điều khoản quy định rằng không được phép phát sinh mối quan hệ nào khác với thân chủ ngoài việc trị liệu. Vì vậy, một nhà tư vấn không thể trị liệu cho chính người quen của mình.”
“Ra là thế, vậy là cậu cũng không thể tư vấn tâm lý cho tôi được rồi nhỉ?”
“Chị cũng cần tư vấn tâm lý sao?”
“Dĩ nhiên là cần rồi, nghề diễn viên của chúng tôi áp lực đến nhường nào chứ.”
“Đoạn này mà lên sóng thì ngày mai sẽ có ngay tin tức: ‘Kiều Na thừa nhận áp lực lớn, cần trị liệu tâm lý’.”
Kiều Na ôm ngực cười phá lên rồi nghiêng đầu nói: “Cậu tự nhiên thật đấy, tôi cứ tưởng lần đầu tham gia chương trình cậu sẽ căng thẳng lắm chứ. Nhưng mà đối diện với một mỹ nhân như tôi mà cũng không chút bối rối nào, tôi thấy hơi thất bại đó nha.”
Nhiếp Thanh Châu bật cười: “Mọi người ở đây mỗi người một tính, Trần Dục Phương và Hạ Nghi lại không hay nói nhiều, hôm qua đều nhờ cả vào chị và Chu Ôn Văn khuấy động không khí. Nếu hôm nay tôi còn căng thẳng đến mức phải để chị chăm sóc thì quá vất vả cho chị rồi.”
Ánh mắt Kiều Na chợt lóe lên, lần đầu tiên cô ấy thực sự nghiêm túc quan sát người đàn ông nho nhã, tuấn tú trước mặt. Khoảnh khắc anh nói câu “thì quá vất vả cho chị rồi”, cô ấy bất giác thấy lòng mình rung động. Trong giới của cô ấy không thiếu những người khéo léo, giỏi ăn nói, nhưng hiếm ai có được khí chất tự nhiên, không tự ti cũng chẳng tự phụ như anh.
“Sao chị không ăn nữa?” Nhiếp Thanh Châu nhìn sang đĩa thức ăn của Kiều Na.
Kiều Na cười đáp: “Bỗng dưng tôi thấy cậu nói chuyện cứ như một vị giáo sư già vậy. Rõ ràng cậu còn nhỏ hơn tôi một tuổi mà, phải không? Tôi có cảm giác cậu sẽ thích những cô gái trưởng thành hơn chứ?”
Nhiếp Thanh Châu suy nghĩ một lát rồi thành thật trả lời: “Ban đầu tôi cũng nghĩ có lẽ mình sẽ hợp với những cô gái lớn hơn mình khoảng mười tuổi.”
Kiều Na kinh ngạc: “Vậy là ba mươi sáu tuổi sao?”
Nhiếp Thanh Châu gật đầu: “Nhưng sau này tôi nhận ra, thật ra chỉ cần có tình cảm thì tuổi tác không còn quan trọng nữa.”
Kiều Na trêu: “Vậy giờ nhỏ hơn mười tuổi cũng được luôn sao?”
Dường như Nhiếp Thanh Châu nhớ ra điều gì đó, anh bật cười khẽ rồi quả quyết đáp: “Ừm, được chứ.”
[1] “Cá da trơn” trong các chương trình thực tế Trung Quốc là thuật ngữ chỉ những nhân tố mới, mạnh mẽ được đưa vào để phá vỡ cục diện hiện có, tạo ra sự cạnh tranh và kịch tính.