Trong khi đó, ở một nơi khác, Nguyên Dã và Hạ Nghi đang cùng nhau trượt băng. Tổ chương trình đã bao trọn cả sân băng, trên mặt băng trắng xóa mênh mông chỉ có hai người họ.
“Elaine, trước đây chị chưa từng trượt băng bao giờ thật sao?” Nguyên Dã trầm trồ.
Hạ Nghi vững vàng lướt đi trên mặt băng, dù tốc độ không nhanh nhưng bước chân đã vô cùng uyển chuyển. Cô cẩn trọng nhìn xuống mặt băng rồi đáp: “Chưa từng.”
“Vậy mà chị học nhanh thật đấy, cơ thể phối hợp nhịp nhàng ghê!”
“Cậu trượt giỏi hơn nhiều mà.”
“Tôi là người Đông Bắc mà, hồi nhỏ còn từng luyện trượt băng nghệ thuật nữa đấy.” Nguyên Dã lướt đi vun vút trên sân băng, nhẹ nhàng như đi trên đất bằng, cậu ta quay đầu lại cười với Hạ Nghi: “Để tôinhảy cho chị xem một vòng nhé!”
Cậu ta lướt vài vòng để lấy đà rồi bật người lên không trung xoay một vòng thật nhanh, vạt áo bay tung lên, dáng vẻ vô cùng đẹp mắt. Nhưng lúc tiếp đất, cậu ta lại lảo đảo rồi ngã sóng soài.
“Á!” Cậu ta la lên một tiếng.
Hạ Nghi vội lướt tới đỡ cậu ta dậy. Nguyên Dã gãi đầu, ngượng ngùng nói: “Lâu rồi không nhảy, đúng là lụt nghề thật rồi.”
“Nhưng khoảnh khắc cậu bật nhảy vô cùng đẹp mắt.” Hạ Nghi nói.
Nguyên Dã tựa như một chú cún con được khen, vui vẻ cười tít mắt. Cậu ta nói: “Tôi đã phải khổ luyện nhiều năm mới được thế đấy. Elaine mới tập thôi mà đã cừ thế rồi, quả nhiên người thông minh làm gì cũng giỏi!”
Hai người cùng nhau lướt trên mặt băng, Nguyên Dã cố ý đi chậm lại, sánh bước bên cạnh Hạ Nghi và trò chuyện cùng cô.
Nguyên Dã nhắc đến album thứ hai của Hạ Nghi, nói rằng đó là album cậu ta yêu thích nhất. Cậu ta cho rằng nó đích thực là một kiệt tác, một sự xuất hiện đầy ngoạn mục, thực sự táo bạo, bay bổng và phá vỡ mọi giới hạn. Quả thật nó cũng đã giành được rất nhiều giải thưởng.
“Nhưng bây giờ chị lại rất ít khi hát những bài trong album đó khi tổ chức concert.” Nguyên Dã nói với vẻ đầy tiếc nuối.
Hạ Nghi nhìn mặt băng trước mắt, vừa lướt đi vừa nói: “Khi thực hiện album đó, tôi đã trải qua một khoảng thời gian rất đau khổ nên không muốn nhớ lại nữa.”
Nguyên Dã sững sờ nhìn Hạ Nghi. Cậu ta nhớ đó là năm thứ hai sau khi cô ra mắt/ Sau khi phát hành album thứ hai, cô chỉ tham dự vài sự kiện đếm trên đầu ngón tay rồi bặt vô âm tín. Cuối cùng, ngay cả các giải thưởng cũng phải nhờ người khác nhận thay, mãi một năm sau đó người ta mới thấy cô hoạt động trở lại.
“Chuyện đã qua rồi.” Hạ Nghi đáp nhẹ bẫng.
Thấy Hạ Nghi không muốn nói nhiều, Nguyên Dã bèn tinh ý chuyển chủ đề. Cậu ta trò chuyện với cô về nhạc rock, về ban nhạc heavy metal Metallica mà cậu ta yêu thích, và về bản nhạc cậu ta mê mẩn nhất là “The Call of Ktulu” (Tiếng gọi của Cthulhu).
“Cậu thích Cthulhu sao?” Hạ Nghi hỏi.
Nguyên Dã trượt tới trượt lui một lúc rồi đáp: “Ừm, đúng vậy! Chị cũng thích sao?”
“Tôi không rành lắm. Nhưng quản lý cũ của tôi rất thích Lovecraft, anh ấy cũng thích album thứ hai của tôi nhất.”
Nguyên Dã chẳng cần suy nghĩ mà nói ngay: “Vậy thì tôi với anh ấy có duyên quá rồi, tôi cũng rất thích Lovecraft. Chỉ tiếc là tác giả này mắc bệnh tâm thần, lại qua đời quá sớm, thật sự rất đáng tiếc.”
Hạ Nghi liếc mắt nhìn cậu ta một cái, không nói gì.
Nguyên Dã nói tiếp: “Đôi khi đọc về Cthulhu tôi lại nghĩ, nếu không mắc bệnh tâm thần thì chắc ông ấy đã không có được sức tưởng tượng và khả năng biểu đạt phi thường đến thế, cũng không thể viết nên những tác phẩm xuất chúng như vậy. Có lẽ chính vì điên loạn nên mới trở nên vĩ đại chăng.”
Suy nghĩ này y hệt như của Vincent.
Hạ Nghi hỏi: “Vậy cậu có bằng lòng trở thành ông ấy không?”
Nguyên Dã ngẩn người, nghiêm túc suy ngẫm về câu hỏi này rồi nói: “Chuyện này… tôi thật sự chưa từng nghĩ tới… Còn Elaine thì sao?”
Hạ Nghi lắc đầu. Cô đột ngột tăng tốc, tựa một cánh chim trắng lướt đi trên mặt băng, bỏ lại câu trả lời rơi rớt sau lưng.
“Tôi không muốn.”
Khi Hạ Nghi và Nguyên Dã kết thúc buổi hẹn hò trở về biệt thự thì Kiều Na và Nhiếp Thanh Châu đã có mặt ở biệt thự rồi. Chu Ôn Văn và Bạch Nhất Tuyền đi hẹn hò mua nguyên liệu nấu ăn về, Nhiếp Thanh Châu đang xắn tay áo sơ chế còn Kiều Na thì ở bên cạnh phụ giúp.
Nhà bếp được thiết kế theo không gian mở, nối liền với phòng khách. Kiều Na đang buộc dây tạp dề cho Nhiếp Thanh Châu, vừa buộc vừa cười nói với Chu Ôn Văn và Bạch Nhất Tuyền: “Ôn Văn, Nhất Tuyền, lát nữa hai người có lộc ăn rồi nhé. Thấy hai chiếc bánh kem trên bàn không? Cái bánh trà xanh xấu thậm tệ kia là của tôi làm, còn bánh dâu tây là do thầy Thanh Châu làm đó.”
Bạch Nhất Tuyền liếc nhìn chiếc bánh trên bàn, trầm trồ: “Hôm nay hai người đi làm bánh kem à? Cái bánh của thầy Thanh Châu trông y hệt như ngoài tiệm bán vậy, bắt hoa đẹp thật sự.”
“Thầy Thanh Châu sống một mình bốn năm, ngày nào cũng tự nấu cơm, tay nghề chuẩn Michelin đấy!”
Nhiếp Thanh Châu bật cười, quay đầu nói với Kiều Na: “Tôi không giỏi đến thế đâu, đừng tâng bốc tôi nữa.”
Chu Ôn Văn ngồi trên chiếc ghế đẩu cao trước quầy bar, trêu chọc: “Này Kiều Na, hôm nay cô và thầy Thanh Châu là một cặp hẹn hò đó nha. Bọn tôi gọi người ta là thầy thì thôi đi, đằng này cô gọi tôi là ‘Ôn Văn’ mà lại gọi người ta là thầy, không hợp lý lắm đâu nhỉ?”
Kiều Na quay người lại, dõng dạc cất tiếng gọi: “Thanh Châu!”
Nhiếp Thanh Châu chỉ cười mà không nói gì.
Hạ Nghi đứng ở cửa nhìn cảnh tượng này, bước chân bất giác khựng lại. Ngay sau tiếng reo của Nguyên Dã “Chúng tôi về rồi đây!”, tất cả mọi người đều quay đầu nhìn về phía họ.
Nhiếp Thanh Châu cũng ngẩng đầu lên khỏi bồn rửa nơi anh đang đứng, khóe môi vừa cong lên đã vội hạ xuống.
“Hạ Nghi, chân em bị sao thế?” Nhiếp Thanh Châu nhíu chặt mày, vội lau tay rồi bước ra từ phía sau bồn rửa. Anh còn chưa kịp đến gần, Nguyên Dã đã hoảng hốt ngồi xổm xuống, xắn ống quần của Hạ Nghi lên.
“Trời ơi… Mắt cá chân của Hạ Nghi bị trầy xước chảy máu rồi, có phải do giày trượt không vừa chân không?” Nguyên Dã hoảng hốt nói rồi đỡ Hạ Nghi ngồi xuống ghế sô pha. Nhiếp Thanh Châu thấy Nguyên Dã đã đỡ Hạ Nghi, bèn quay người định đi tìm hộp y tế. Nhưng vừa xoay lưng lại đã thấy Bạch Nhất Tuyền ôm hộp y tế bước tới đưa cho Nguyên Dã.
Nhiếp Thanh Châu sững người, lòng đầy phiền muộn đứng đó nhìn Nguyên Dã đang ngồi cạnh Hạ Nghi bôi thuốc cho cô.
Cả hai cổ chân của Hạ Nghi đều bị trầy xước. Nguyên Dã vừa bôi thuốc vừa không ngừng hít hà xuýt xoa, trong khi Hạ Nghi chỉ cụp mắt lặng nhìn. Kiều Na đứng bên cạnh trêu Nguyên Dã: “Sao lại làm như người bị thương là cậu thế? Hạ Nghi không hé một lời, chỉ có cậu là xuýt xoa mãi thôi.”
“Tôi nhìn mà xót quá! Đều tại tôi cả, lúc đi giày cho Hạ Nghi đáng lẽ phải nhận ra là không vừa chân rồi chứ.” Nguyên Dã nhíu mày nói.
Cậu ta hỏi Hạ Nghi: “Sao chị cứ chịu đựng mà không nói gì thế?”
“Không đau lắm. Tôi cứ nghĩ chỉ bị bầm thôi, không ngờ lại chảy cả máu.” Hạ Nghi thản nhiên đáp.
Kiều Na chống tay lên kệ bếp, cười hỏi: “Vậy sao Thanh Châu lại biết cổ chân Hạ Nghi bị thương thế?”
“Trên tất của cô ấy có một vệt máu nhỏ.”
Bóng lưng của Nhiếp Thanh Châu cuối cùng cũng cử động. Anh cầm cốc của mình đến bếp pha cà phê, giọng có chút hờn dỗi: “Trước giờ cô ấy vẫn vậy. Hồi cấp ba bị ngã trầy đầu gối trong hội thao nhưng vẫn lập tức đứng dậy chạy tiếp, cứ như không biết đau là gì.”
Hạ Nghi liếc nhìn bóng lưng anh rồi lại nhìn Kiều Na đang mỉm cười chờ Nhiếp Thanh Châu đi tới, đột nhiên lên tiếng: “Anh mới là người dễ bị thương thì có.”
– Rất dễ bị thương.
– Từ lúc tôi quen anh ấy, suốt những năm cấp ba, anh ấy thường xuyên bị thương.
Nhiếp Thanh Châu khựng lại, anh bưng tách cà phê, mở to mắt kinh ngạc quay đầu nhìn cô.
“Hồi xưa Thanh Châu hay bị thương lắm à?” Kiều Na ngạc nhiên.
Hạ Nghi gật đầu: “Từ lúc tôi quen anh ấy, suốt những năm cấp ba, anh ấy thường xuyên bị thương, cứ phải ra vào bệnh viện suốt. Về sau, bác sĩ y tá trong viện còn chưa cần anh ấy mở lời đã biết tên rồi.”
“Đây là lần đầu tiên nghe hai người nhắc chuyện hồi cấp ba đấy…” Chu Ôn Văn cũng nói xen vào.
Mọi người cứ thế trò chuyện về những ngày tháng cấp ba. Nhưng với Nhiếp Thanh Châu, những âm thanh ấy bỗng trở nên thật xa xôi, như chỉ còn là tiếng ù ù mơ hồ của nền âm thanh. Anh quay đầu nhìn về phía chiếc camera đặt cạnh kệ bếp. Ngay giây phút này, dường như anh có thể nhìn xuyên qua ống kính thấy chính bản thân mình của ngày xưa, khi còn là một khán giả ngồi trước màn hình theo dõi chương trình này.
Chu Bân đang lơ đãng xem chương trình của ngày ấy đã không hề nhận ra rằng, đây chính là điềm báo cho vận mệnh trắc trở của mình.
Anh vừa là diễn viên, lại vừa là khán giả; đây là quá khứ và cũng là hiện tại của anh, nơi mọi dòng thời gian phức tạp đan xen, chồng chéo.
Vậy mà anh đã dành cả một hành trình dài đằng đẵng, bắt đầu từ điểm khởi đầu của thời gian, chỉ để trở về điểm khởi đầu của tất cả.
Hạ Nghi và Nguyên Dã về không bao lâu thì Quý Anh và Trần Dục Phương cũng đã hẹn hò trở về. Bữa tối do Nhiếp Thanh Châu trổ tài vô cùng thịnh soạn, ai nấy đều tấm tắc ngợi khen, nói rằng nếu không làm nhà văn thì anh hoàn toàn có thể trở thành một đầu bếp chuyên nghiệp.
Sau bữa tối, mọi người tụ tập lại chơi Ma Sói theo lời đề nghị của Quý Anh. Lần này thì Nhiếp Thanh Châu đã tìm được cách ngồi cạnh Hạ Nghi. Có điều, bên kia của Hạ Nghi là Nguyên Dã, còn bên kia của anh lại là Kiều Na.
Tình thế này quả thực vô cùng kỳ quặc.
Nguyên Dã quan tâm Hạ Nghi từng li từng tí, ân cần hỏi han, chiếm trọn mọi sự chú ý của cô. Theo quy tắc của chương trình, hôm nay họ là một cặp đôi hẹn hò trong ngày, nên Nhiếp Thanh Châu cũng không thể nói gì nhiều.
Nhiếp Thanh Châu khoanh tay dựa vào sô pha, cố giữ nụ cười trên môi. Ngay khi có hiệu lệnh “Trời tối rồi, mời mọi người nhắm mắt lại”, anh đã không chút do dự mà “giết” ngay Nguyên Dã.
Sau đó, khi Nguyên Dã định nói gì đó với Hạ Nghi, Nhiếp Thanh Châu lập tức chặn lại: “Cấm tiết lộ thông tin ngoài lề nhé!”
Quản trò Chu Ôn Văn chỉ vào Nguyên Dã: “Ván trước cậu đã thiên vị Hạ Nghi rồi, còn thế nữa là không cho chơi cùng đâu nhé. Cậu đổi chỗ cho Quý Anh đi, ngồi xa Hạ Nghi ra một chút.”
Nhiếp Thanh Châu hài lòng nhìn Nguyên Dã tranh cãi không lại, bị mọi người đẩy sang đổi chỗ cho Quý Anh.
Để rồi sau đó, thân phận ma sói của anh đã bị chính Hạ Nghi vạch mặt xác minh và bỏ phiếu loại.
Ván này Hạ Nghi là tiên tri, phe dân thường giành chiến thắng toàn diện. Quý Anh đòi làm Quản trò, Chu Ôn Văn cũng vui vẻ nhường lại vị trí cho cô ấy.
Nhưng Nhiếp Thanh Châu lại nhìn Quý Anh với vẻ mặt đăm chiêu.
Tình thế ván này vô cùng rối rắm khó lường, qua ba vòng mà vẫn chưa tìm ra manh mối. Mọi người mỗi người một ý, nhìn ai cũng thấy giống sói.
Nhiếp Thanh Châu cũng nghiêm túc tham gia phân tích loạn xạ cùng mọi người, phân tích xong lại che miệng cười thầm.
Hạ Nghi nhìn anh một lúc, dường như nhớ ra điều gì đó. Đến lượt Hạ Nghi phát biểu, cô chăm chú nhìn Quý Anh, cẩn thận quan sát biểu cảm của cô ấy rồi nói: “Tôi nghĩ… liệu có khả năng nào tất cả chúng ta đều là dân thường không?”
“Đêm đầu tiên Trần Dục Phương bị giết, chúng ta đã bàn luận rất lâu về thân phận của anh ấy và ai đã giết anh ấy, nhưng đều không hợp lý. Có lẽ Trần Dục Phương không phải bị giết bởi bất kỳ ai trong chúng ta, mà là do quản trò giết.”
“Quản trò đã chia cho tất cả chúng ta bài dân thường, ban đêm vốn dĩ không có ai mở mắt cả. Tất thảy những màn giết chóc, điều tra, đầu độc trong đêm đều do một tay quản trò tự biên tự diễn. Để không bị phát hiện, cô ấy đã giết Trần Dục Phương là người hiểu rõ cô ấy nhất.”
Hạ Nghi hỏi Quý Anh: “Tôi đoán đúng không?”
Quý Anh nhìn quanh một lượt, dần dần không diễn được nữa. Cô ấy bật cười thành tiếng, thản nhiên quăng bộ bài Ma Sói trên tay xuống bàn và nói: “Chính xác! Chị Hạ Nghi thông minh thật đấy!”
Mọi người đồng loạt vỡ lẽ, lật lá bài dân thường của mình lên rồi cùng nhau “kết tội” Quý Anh. Quý Anh chỉ cười hề hề chẳng chút e dè. Cô ấy vịn tay vào lưng ghế sô pha, trêu chọc màn suy luận nghiêm túc ban nãy của mọi người rồi cười nghiêng ngả.
Nhiếp Thanh Châu bắt gặp ánh mắt Hạ Nghi vừa quay sang nhìn mình.
Hồi cấp ba, anh và Hạ Nghi cũng từng chơi một trò tương tự Ma Sói. Có một ván, tất cả mọi người cũng bị Nhiếp Thanh Châu trêu đùa y như thế này, kết quả là anh cũng bị cả đám nhất trí “lên án”.
Hạ Nghi nghiêng đầu, khẽ nói: “Hóa ra là anh học từ đây.”
Đôi mắt Nhiếp Thanh Châu cong cong tựa vầng trăng khuyết, anh dịu dàng gật đầu.