"Con gái riêng?"
Sắc mặt Trang Văn Hủy từ lúc trở về đã vô cùng khó coi, lúc này lại càng không thể nhịn được nữa, vẻ mặt đầy uất ức quay sang tố khổ với bố tôi:
"Tôi theo ông không danh không phận ngần ấy năm, chưa bao giờ than oán nửa lời, bị người ngoài chọc ngoáy sau lưng cũng đành nhẫn nhịn. Nay vất vả lắm mới được gả cho ông, vậy mà tôi và Nhan Nhan lại phải bị đứa con gái ngoan của ông mở mồm ra là réo gọi hai tiếng 'tiểu tam', 'con gái riêng'."
Nói đoạn, bà ta quăng ánh mắt lạnh lùng về phía tôi, giọng điệu bỗng nhiên lạnh tanh.
"Nếu thật sự muốn rạch ròi, bây giờ tôi là vợ được bố cô cưới hỏi đàng hoàng, Nhan Nhan không phải là con gái riêng gì sất. Gia đình ba người chúng tôi hiện giờ là hợp tình hợp lý hợp pháp, ngược lại là cô, lớn tồng ngồng rồi còn ăn vạ ở nhà không đi, làm trò cười cho người ngoài."
Nghe lời này, tôi chỉ thấy nực cười tột độ. Đặt chén trà xuống, tôi ngước mắt nhìn bà ta:
"Bà nếu không biết nói gì thì câm miệng lại đi, tôi nói chuyện với bố tôi, chưa tới lượt một con tiểu tam vừa mới lên đời xen mồm vào đâu."
Bố tôi tức muốn c.h.ử.i tôi, nhưng liếc thấy vệ sĩ to như bức tường đứng chắn trước mặt, rốt cục lại nuốt những lời định nói vào bụng. Thấy bố tôi không lên tiếng, Trang Văn Hủy khôn ngoan đứng dậy rời đi.
Đẳng cấp của người đàn bà này rất thấp, thủ đoạn cũng kém, ưu điểm duy nhất nổi bật chính là sức chịu đựng. Nếu không, bà ta cũng chẳng thể c.ắ.n răng chờ đợi ròng rã mười mấy năm, cho đến khi nhan sắc phai tàn mới có thể chen chân vào được căn nhà này.
Lúc gần đi, Trang Văn Hủy nháy mắt ra hiệu cho Tô Nhan, hai người cùng nhau lên lầu. Còn bố tôi thì đóng sầm cửa bỏ đi trong tức tối, bữa tiệc sinh nhật hôm nay làm ông ta mất sạch mặt mũi, chẳng rõ chạy đi đâu uống rượu giải sầu rồi.
Tôi bước lên lầu, lúc đi ngang qua phòng Tô Mộ thì dừng bước.
Cửa phòng anh ấy không đóng. Tôi lơ đãng liếc nhìn vào trong phòng nghỉ, lại thoáng thấy một bộ đồ suit màu trắng treo cạnh cửa.
Tô Mộ xưa nay luôn chỉ mặc đồ ở nhà thoải mái, vì lý do sức khỏe, anh cũng gần như chưa từng tham gia vào bất kỳ hoàn cảnh xã giao nào. Anh ấy chuẩn bị đồ suit để làm gì?
Đang mải mê suy nghĩ, Tô Mộ vừa vặn từ phòng tắm bước ra, một tay cầm khăn tắm đang nhẹ nhàng lau mái tóc ướt sũng.
"Vãn Vãn."
Anh cười khẽ chào tôi.
Tôi chợt bừng tỉnh hiểu ra: "Anh định đi dự tiệc sinh nhật sao?"
Tô Mộ gật đầu: "Hôm qua vô tình nghe thấy Tô Nhan nói em không có bạn nhảy, định làm em bẽ mặt trong bữa tiệc."
Tôi nhíu mày cố nhớ lại một chút: "Nhưng em đâu thấy anh."
Tô Mộ mỉm cười.
"Lúc anh chuẩn bị qua đó thì thấy Cận Dữ bước vào, nghĩ em không cần nữa, nên anh lại đi về."
Nói xong, anh tiện tay vuốt thẳng nếp nhăn trên bộ suit trắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Cứ giữ lại, chờ tiệc sinh nhật của em năm nay mặc vậy."
Ngập ngừng vài giây, Tô Mộ lau tóc, lẳng lặng nhìn tôi hỏi:
"Vãn Vãn, bữa tiệc sinh nhật năm nay của em, anh với tư cách là anh trai, mời em nhảy một điệu có được không?"
Câu hỏi này nghe hơi buồn cười ngớ ngẩn, nhưng tôi vẫn gật đầu đồng ý. Một chuyện rất nhỏ bé, hơn nữa, khoảng cách đến sinh nhật tôi năm nay vẫn còn mấy tháng nữa cơ. Được tôi nhận lời, Tô Mộ lại có vẻ vô cùng vui sướng.
Hôm nay Tô Mộ, dường như có chút kỳ lạ.
Phần 16
Đêm hôm đó.
Biệt thự nhà tôi bỗng nhiên bốc cháy, ngọn lửa hung hãn và dữ dội.
Ngọn lửa khổng lồ chỉ trong chớp mắt đã nuốt chửng phòng tôi, còn tôi đứng dưới lầu, trên người khoác chiếc áo khoác của Tô Mộ, mi tâm nhíu c.h.ặ.t.
Nếu không nhờ Tô Mộ, e là tôi đã chẳng thể nào thoát thân. Điểm phát hỏa dường như bắt đầu ngay trước cửa phòng tôi. Lửa lan cực nhanh, chỉ trong tích tắc, ngọn lửa đã lan xuống tầng một.
Thế nhưng. Đợi một hồi lâu vẫn không thấy ba người Trang Văn Hủy chạy ra ngoài.
Tôi cau mày, đang do dự xem có nên nhân lúc ngọn lửa tầng một chưa quá lớn mà xông vào xem tình hình hay không.
Đương nhiên tôi chẳng bận tâm đến sự sống c.h.ế.t của hai mẹ con Trang Văn Hủy, nhưng —— Ông ta dẫu sao cũng là bố tôi.
Thôi được rồi.
Sau một phen do dự, tôi cất bước hướng về phía cửa, hận thì hận thật, nhưng tôi cũng không thể trơ mắt nhìn ông ta bị thiêu c.h.ế.t trong đó được.
Thế nhưng, vừa bước đến cửa phòng, tôi liền thấy ba bóng người lảo đảo chạy ra.
Trang Văn Hủy chân trần, vẻ mặt hoảng hốt tột độ, cùng với Tô Nhan đang cõng bố tôi. Dáng người Tô Nhan mảnh khảnh, cõng bố tôi loạng choạng bước ra, còn bố tôi nằm rũ trên vai cô ta, không rõ là bị khói hun ngất xỉu hay là vốn dĩ còn chưa tỉnh ngủ.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Không c.h.ế.t là được.
Bố tôi tối đó trước khi đi ngủ đã uống rượu, trong lúc ngủ say lại hít phải khói độc, cho nên lúc ấy mới bất tỉnh nhân sự. Còn Tô Nhan —— Vì cứu bố tôi, cánh tay đã bị bỏng khá nặng.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.