Khom Lưng Vì Em

Chương 11



 

Nói xong, anh thu tay lại, khởi động xe.

 

Dọc đường đi, cả hai chúng tôi đều không ai mở lời. Tôi biết tại sao vừa nãy anh lại khẩn khoản xin tôi nhìn anh một cái. Anh muốn xác nhận xem tôi còn yêu anh hay không.

 

Và cái nhìn chân thật vừa rồi của tôi, ánh mắt đã tố cáo sự thật rằng tôi vẫn còn yêu anh. Thứ tình cảm này, là điều không thể nào che giấu. Tôi cũng chưa từng có ý định giấu giếm.

 

Tôi không muốn giấu anh bất cứ điều gì, cuộc sống đâu phải là những bộ phim thần tượng bi đát, một tình yêu đầy rẫy những hiểu lầm cũng chẳng lấy gì làm đẹp đẽ. Tôi biết tình cảm giữa tôi và Cận Dữ không có vấn đề gì, chia tay chỉ là bởi vì tôi chưa thể chấp nhận được những sự nh.ụ.c m.ạ đã phải gánh chịu ngày hôm đó.

 

Nếu có một ngày suy nghĩ thông suốt, tôi vẫn sẵn lòng ở lại bên cạnh anh.

 

Phần 14

 

Đêm đó.

 

Nhà tôi gần như loạn cào cào.

 

Hai mẹ con Trang Văn Hủy khóc lóc kể lể nỗi tủi thân trước mặt bố tôi, còn bố tôi thì không ngừng mắng c.h.ử.i tôi.

 

Ông ta mắng tôi là kẻ vô ơn bạc nghĩa, mắng tôi là đồ không biết xấu hổ, nói ông ta bao năm nay cho ăn ngon mặc đẹp, ngược lại lại nuôi ong tay áo, nuôi ra một kẻ thù. Tôi ngồi trên ghế lẳng lặng nghe, chỉ cảm thấy buồn cười tột độ.

 

Cho ăn ngon mặc đẹp?

 

Năm tôi 8 tuổi, lúc mẹ tôi về nhà ngoại, ông ta đã đưa mẹ con Trang Văn Hủy về nhà chúng tôi. Ông ta và Trang Văn Hủy lên phòng trên lầu, Tô Nhan ở dưới lầu giật đồ chơi của tôi. Nửa giờ sau, hai người bước xuống, vì tôi và Tô Nhan giành nhau đồ chơi, ông ta đã tát tôi hai cái thật mạnh ngay trước mặt Trang Văn Hủy.

 

Năm tôi 18 tuổi, trong lễ trưởng thành của tôi, bố tôi dẫn theo Tô Nhan đến, nói là con gái của một người bạn. Trong bữa tiệc, Tô Nhan lén lút quyến rũ người bạn trai mối tình đầu mà tôi vừa mới quen. Khi tôi ném chiếc bánh kem vào mặt cô ta —— Bố tôi đã công khai xô ngã tôi trước mặt bao người, đập người vào bánh kem, khiến chiếc váy công chúa dính đầy kem dấp dính.

 

Năm ngoái, mẹ tôi qua đời.

 

Ông ta công khai đưa Trang Văn Hủy đến dự đám tang của mẹ tôi. Nhưng ông ta cứ đinh ninh rằng tôi không biết, mẹ tôi tuyệt vọng tự sát là vì mấy chuyện thối nát giữa ông ta và Trang Văn Hủy.

 

Đêm trước ngày mẹ tôi tự t.ử, là sinh nhật bà. Vậy mà bố tôi, đợi lúc mẹ tôi uống t.h.u.ố.c ngủ thiếp đi, đã dẫn Trang Văn Hủy về nhà. Ngay trong phòng của họ. Nhưng ông ta không biết, chứng mất ngủ của mẹ tôi ngày càng nghiêm trọng, hai viên t.h.u.ố.c ngủ đã không còn đủ để bà ngủ say nữa.

 

Hôm sau, mẹ tôi bình thản thức dậy đ.á.n.h răng rửa mặt, thậm chí còn nấu bữa sáng cho tôi. Lúc tôi ra khỏi cửa, bà còn ôm tôi. Nhưng lúc đó tôi không biết chuyện xảy ra đêm qua, cũng không phát hiện ra điều gì bất thường ở bà. Vài tiếng sau, tôi đã phải nhìn thấy t.h.i t.h.ể của bà.

 

...

 

Tôi kéo mình ra khỏi những dòng ký ức, nụ cười càng thêm cứng đờ. Còn bố tôi càng mắng càng hăng, đứng phắt dậy tiến tới mắng tôi, còn giơ tay định đ.á.n.h.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chỉ tiếc là —— Cái tát ông ta vung xuống chẳng chạm được nửa cọng tóc của tôi, ngược lại còn bị vệ sĩ đứng cạnh tôi tát cho một cú đau điếng. Lão đảo lùi lại mấy bước, suýt nữa ngã lăn ra sàn.

 

Chậc.

 

Đây là vệ sĩ của công ty chúng tôi, anh ta chỉ chịu trách nhiệm bảo vệ tôi, chứ chẳng thèm quan tâm đối phương là ai. Lúc tôi bỏ ra số tiền lớn thuê anh ta, tôi đã dặn rõ, anh ta chỉ cần bảo vệ an toàn cho tôi, ai muốn đ.á.n.h tôi thế nào, anh ta cứ đ.á.n.h trả lại y như thế.

 

Từ sau vụ của Cận phu nhân, tôi đã chi số tiền lớn thuê hai vệ sĩ. Những trải nghiệm nhục nhã đó, tôi không muốn phải nếm qua một lần nào nữa.

 

Bố tôi bàng hoàng sửng sốt. Ông ta trừng mắt lườm người vệ sĩ cao lớn lực lưỡng che chắn trước mặt tôi, sau đó giận dữ nhìn tôi, tức đến mức tay chân run rẩy: "Tô Vãn, mày dám để nó đ.á.n.h tao?"

 

Tôi mỉm cười: "Tôi đương nhiên là dám rồi."

 

"Nếu bây giờ ông cầm d.a.o tới định g.i.ế.c tôi, tôi còn dám bảo anh ta đ.â.m lại ông cơ."

 

"Hay là, bố thử xem?"

 

Phần 15

 

"Điên rồi, thật sự điên rồi!"

 

Người bố thân yêu của tôi có vẻ rất tức giận.

 

Ông ta lạnh lùng nhìn tôi, gò má vì cái tát mà nhanh ch.óng sưng tấy lên, trưng ra bộ dáng hoàn toàn thất vọng về tôi.

 

"Tô Vãn, mày cút đi cho tao, tao coi như không có đứa con gái như mày!"

 

Quả là một câu thoại vô cùng kinh điển. Chỉ tiếc. Tôi không phải là đóa sen trắng mỏng manh yếu đuối dạt dột trong gió.

 

Từ nhỏ tôi đã hiểu, dịu dàng chẳng có tác dụng gì, hiểu chuyện càng dễ c.h.ế.t sớm. Mẹ tôi tính tình kiêu ngạo, hiểu chuyện hơn nửa đời người, kết quả bị ép đến mức tự t.ử, c.h.ế.t rồi lại dọn sẵn đường cho mẹ con nhà kia.

 

Tôi nhấp một ngụm trà ấm, mỉm cười nói.

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

"Bố, bố có phải hồ đồ rồi không? Đây là căn nhà mẹ tôi để lại, cũng có một phần của tôi, có cút thì cũng nên là cô vợ bé và đứa con gái riêng của bố cút mới phải chứ."