Khom Lưng Vì Em

Chương 5



 

Có điều, Tô Mộ lại trèo cửa sổ lẻn vào.

 

Tôi vội chạy lại đỡ anh ấy, đúng là điên thật rồi. Tuy phòng chúng tôi đều ở tầng hai, nhưng bệnh tim bẩm sinh của anh ấy rất nghiêm trọng, ngày thường vốn không thể vận động mạnh, huống hồ là hành động nguy hiểm nhường này.

 

Trong căn phòng bị khóa kín, Tô Mộ cứ chằm chằm nhìn vào má trái vừa bị đ.á.n.h của tôi, mi tâm nhíu c.h.ặ.t.

 

Anh ấy trước nay vốn ít nói.

 

Nhìn một hồi lâu, cũng chỉ thốt ra được một câu: "Sao ông ấy lại nỡ ra tay chứ."

 

Tôi mỉm cười, thấy cũng chẳng có gì to tát.

 

Mặt vẫn còn sưng, nhưng đã hết đau từ lâu rồi.

 

Bố tôi à, ông ta đương nhiên là nỡ rồi, tôi đâu phải là đứa con gái duy nhất của ông ta.

 

Đứa con gái Tô Nhan bên ngoài kia, tuy vẫn luôn mang danh con gái riêng, nhưng lại là viên ngọc quý trên tay ông ta.

 

Tại sao ư?

 

Bởi vì người phụ nữ khổ sở chịu phận "kim ốc tàng kiều" mười mấy năm là Trang Văn Hủy, đã được bố tôi nhận định là chân ái của đời ông ta.

 

Tôi và mẹ tôi, chỉ là chướng ngại vật cản trở hạnh phúc của ông ta mà thôi.

 

Nhưng ông ta đã quên mất, năm xưa là ai nhờ bám váy nhà vợ, ăn bám nhà mẹ đẻ tôi mới có được ngày hôm nay.

 

Tô Mộ mang theo cục đá lạnh vào, cẩn thận bọc lại, chườm lên gò má đang hơi sưng đỏ của tôi.

 

Chúng tôi bâng quơ nói dăm ba câu chuyện, nhưng rồi, ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng bước chân. Tôi và Tô Mộ còn chưa kịp phản ứng, cánh cửa phòng bị khóa trái đã bị mở tung ——

 

Tô Mộ thậm chí còn chẳng có thời gian để trốn.

 

Chúng tôi ngồi sóng vai nhau trên sofa, ngẩng đầu lên nhìn...

 

Lại là Cận Dữ.

 

Sau lưng anh, là người bố đang cẩn trọng cười xòa nịnh bợ của tôi.

 

Nụ cười trên môi Cận Dữ cứng đờ, khoảnh khắc chạm mắt với tôi, nơi đáy mắt đối phương xẹt qua vô số cảm xúc.

 

Kinh ngạc, sững sờ, và phẫn nộ.

 

Tôi thầm thở dài một tiếng, thầm đếm đến ba trong lòng.

 

Quả nhiên.

 

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

Vừa đếm đến ba, Cận Dữ liền bùng nổ.

 

"Tô Vãn, hai người trai đơn gái chiếc, khóa trái cửa làm gì, đ.á.n.h bài Đấu Địa Chủ thiếu một tay à?"

 

Phần 8

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Phía sau Cận Dữ, sắc mặt bố tôi gần như xám xịt.

 

Cũng phải thôi.

 

Theo góc nhìn của ông ta, có thể bắt quàng được với vị tiểu thiếu gia họ Cận này quả thực là phúc đức tổ tiên để lại, nhưng ông ta không ngờ, còn chưa kịp bấu víu vào thì đã sụp đổ.

 

Ở chỗ Cận Dữ không nhìn thấy, bố tôi liếc mắt ra hiệu cho tôi.

 

Gần như có mấy chữ to đùng hiện rõ trên mặt ông ta: Đừng có chọc vào vị tổ tông này.

 

Tôi phớt lờ vẻ mặt sốt sắng của bố, ngẩng đầu nhìn Cận Dữ.

 

"Cũng phải, vừa hay anh đến rồi, ghép đủ tay chơi Đấu Địa Chủ."

 

Nói rồi, tôi nhìn về phía bố tôi ngoài cửa.

 

"Hay là bố cùng vào luôn, chúng chúng ta chơi một ván mạt chược?"

 

Sắc mặt bố tôi và Cận Dữ, người này so với người kia còn khó coi hơn.

 

Thế nhưng, khi bầu không khí đang căng thẳng thì Tô Nhan xuất hiện.

 

Cô ả này đúng là thính như ch.ó, chỗ nào có chuyện là có mặt.

 

"Cận thiếu gia..." Cô ta yếu ớt lên tiếng, định dẫm đạp lên tôi để lấy lòng đối phương: "Ngài đừng giận quá, thực ra tôi đã sớm phát hiện chị tôi và anh Tô Mộ có quan hệ mờ ám rồi. Lần trước ở bữa tiệc tôi đã định nói với ngài, nhưng mà..."

 

Tôi cầm lấy túi chườm đá từ tay Tô Mộ, tự mình chườm, đồng thời trong lòng tự bổ sung nốt nửa câu sau mà Tô Nhan chưa nói hết —— Nhưng mà, lần trước bị anh ném thẳng ra ngoài rồi.

 

Lạ lùng gì đâu. Loại người như Tô Nhan, đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.

 

Lần trước bị bẽ mặt t.h.ả.m hại như vậy, lần này vẫn còn dám sấn sổ tới. Cô ta thực sự coi Cận Dữ là loại đàn ông chỉ cần nói mấy câu êm tai là có thể bị mê hoặc sao?

 

Người này trời sinh đã mang tính phản nghịch, phiền nhất là loại người đến trước mặt khua môi múa mép.

 

Quả nhiên. Tô Nhan vừa dứt lời, Cận Dữ đã quát lớn: "Tôi cho cô nói chưa? Ai cho cô sủa bậy ở đây."

 

Tô Nhan bị mắng đến sững sờ.

 

Chút tủi thân đó của cô ta đều hiện rõ trên mặt, miệng vừa mếu máo là muốn rơi nước mắt, khiến bố tôi nhìn mà vừa xót xa vừa bất lực.

 

Nhưng mà, nếu cứ thế bỏ cuộc thì đã chẳng phải là Tô Nhan.

 

Cô ta cũng không hề ngu ngốc, sau vài lần vấp phải đinh, cũng hiểu ra mình hoàn toàn chẳng chiếm được chút ưu thế nào từ chỗ Cận Dữ rồi. Nhưng mà —— Cô ta có thể không được lợi ích gì, nhưng nhất định phải kéo tôi xuống nước cùng.

 

Vì thế, cô em gái thân yêu của tôi lập tức thay đổi chiến thuật, cô ta không nói chuyện trực tiếp với Cận Dữ nữa, mà quay sang chĩa mũi dùi vào tôi.

 

"Chị à, ban nãy chị hất cả bát canh nóng lên đầu em vì anh Tô Mộ, bố cũng chỉ muốn chị ở trong phòng bình tĩnh lại một chút, nhưng chị..." Cô ta thở dài, bày ra vẻ mặt đau lòng khôn xiết. "Sao chị có thể lén lút hẹn hò với anh ấy trong phòng thế này? Dù không có quan hệ huyết thống, anh ấy cũng là anh trai của chúng ta mà!"