Khom Lưng Vì Em

Chương 6



 

"Chát ——"

 

Tôi thậm chí còn không cần phải tự mình cãi lại, đã có người ra tay thay tôi. Cận Dữ quay người tát cô ta một cái.

 

"Tôi vốn dĩ không bao giờ đ.á.n.h phụ nữ, cô là người đầu tiên đấy."

 

Cận Dữ nói xong, còn khiêu khích liếc nhìn bố tôi đang cuống quýt ôm Tô Nhan vào lòng che chở, ý tứ rõ ràng —— Nói hộ con gái ông à? Thích nói thì đ.á.n.h luôn cả ông.

 

Dù có là trọc phú thì cũng đã lăn lộn trên thương trường bao năm, nếu bố tôi ngay cả chút ánh mắt nhìn nhận thời thế đó cũng không có, thì ước chừng chẳng cần lăn lộn nữa.

 

Chỉ thấy ông ta c.ắ.n răng, cười xòa, một bên thì mắng Tô Nhan không hiểu chuyện, một bên thì vội vã lôi cô ta đi. Ông ta cũng hiểu, chuyện bên phía Cận Dữ, chỉ có thể để chúng tôi tự giải quyết.

 

Cửa phòng khép lại, chỉ còn ba người chúng tôi.

 

Phần 9

 

Ngay từ lúc nhóm người Cận Dữ bước vào cửa, Tô Mộ đã đứng dậy, anh ấy trước sau luôn đứng chếch chắn trước người tôi.

 

Thực ra.

 

Lúc Cận Dữ đến chắc là không nhìn kỹ, tôi và Tô Mộ tuy cùng ngồi chung một chiếc sofa đôi, nhưng cả hai đều khá gầy, vị trí Tô Mộ ngồi còn cách tôi đến nửa người. Khuỷu tay hai người chúng tôi còn chưa hề chạm vào nhau.

 

Cận Dữ tựa người vào khung cửa, hít sâu một hơi, hỏi tôi.

 

"Những lời con ngốc đó nói đều là thật sao?"

 

"Vừa nãy vì hắn ta, em dội cả bát canh nóng lên đầu cô ta?"

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

Tôi không vội trả lời, ngược lại có chút buồn cười.

 

Tô Nhan mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh bao nhiêu lần, kết quả đến cái tên cô ta Cận Dữ cũng chưa thèm nhớ.

 

"Phải."

 

Tôi vừa mới thừa nhận, Cận Dữ lại không kiềm chế được ngọn lửa giận, xông tới túm lấy cổ áo Tô Mộ.

 

"Tao đã nhìn ra từ sớm là mày đối với Tô Vãn không trong sáng gì rồi."

 

Anh mắng, định vung quyền đ.á.n.h Tô Mộ.

 

Vậy mà Tô Mộ thế nhưng cũng không có ý định né tránh, anh ấy cũng túm lấy cổ áo Cận Dữ: "Anh và Vãn Vãn đã chia tay rồi."

 

Lời nhắc nhở này rất đúng lúc, cũng thành công chọc trúng chỗ đau của Cận Dữ. Thấy hai người sắp sửa đ.á.n.h nhau, tôi vội vã chạy đến can ngăn. Thực ra là thiên vị mà can.

 

Tô Mộ cơ thể ốm yếu, không chịu nổi giằng co, cho nên tôi gần như đã dùng hết sức đẩy Cận Dữ ra.

 

Nhưng ai ngờ, trong lúc luống cuống, túi chườm đá trong tay tôi rơi xuống đất, mà Cận Dữ bị tôi đẩy, giẫm trúng túi chườm đá, ngã nhào một cú đau điếng xuống sàn.

 

Vị tiểu thiếu gia họ Cận luôn rạng ngời tươi sáng ngày thường, giờ phút này lại chật vật ngã sóng soài trên mặt đất. Tôi thót tim, vội vã chạy tới đỡ anh.

 

"Anh không sao chứ..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lời còn chưa dứt, tay đã bị Cận Dữ hất văng ra.

 

Anh cau mày nhìn tôi, ánh sáng nơi đáy mắt lúc tỏ lúc mờ. Người này xưa nay vốn là kẻ nóng tính bốc đồng, lần này lại nghẹn một lúc lâu mới rặn ra được một câu.

 

"Em vì hắn ta, mà đẩy anh?"

 

Tôi âm thầm thở dài. Suy nghĩ của vị tiểu thiếu gia họ Cận này luôn luôn khác người, anh đây là tính luôn cả chuyện giẫm lên túi chườm đá trượt chân ngã lên đầu tôi rồi.

 

Dù rằng cũng đúng là do tôi đẩy thật. Cẩn thận đ.á.n.h giá anh một lượt, thấy anh không bị thương tật gì, tôi mới thở phào nhẹ nhõm, lại vươn tay ra định đỡ anh, đồng thời kiên nhẫn giải thích.

 

"Tôi không có, tôi chỉ không muốn hai người đ.á.n.h nhau."

 

Nhưng Cận Dữ rõ ràng nghe không lọt tai.

 

Vị tiểu thiếu gia họ Cận bốc đồng, dễ nổi điên đã đập phá phòng tôi một trận tơi bời.

 

Sau đó mang theo đầy bụng lửa giận rời đi.

 

Từ đầu đến cuối tôi không hề cản anh, Tô Mộ muốn ngăn lại cũng bị tôi cản lại.

 

Tôi đứng yên tại chỗ, nhìn anh trút giận, nhìn anh rời đi. Nhìn bóng lưng anh khuất dần nơi hành lang.

 

Một tiếng thở dài mới khe khẽ buông ra.

 

Tô Mộ đi đến trước mặt tôi, khẽ nhíu mày: "Tính tình anh ta quá nóng nảy, chia tay cũng tốt."

 

Tôi muốn cười, nhưng khóe miệng lại kéo không nổi.

 

"Anh ấy không chỉ do tính tình, mà còn vì nguyên nhân bệnh lý. Anh ấy mắc chứng Rối loạn hưng trầm cảm (Táo cuồng chứng)."

 

Cũng chính vì lý do đó, Cận phu nhân vốn luôn đanh đá nhưng mỗi lần bị anh chọc cho tức điên lên cũng đều chọn cách ngậm ngùi nuốt trôi cơn giận.

 

Tô Mộ ngẩn người hồi lâu, không nói thêm gì nữa.

 

Thay vào đó, anh lặng lẽ cúi người giúp tôi thu dọn căn phòng bị Cận Dữ đập phá đến mức hỗn độn khắp sàn.

 

Trong phòng là một khoảng tĩnh lặng.

 

Hồi lâu sau.

 

Tô Mộ đột nhiên hỏi tôi: "Ở trong lòng em, thật sự coi anh như anh trai ruột sao?"

 

Tôi sững người, ngay sau đó nhớ lại ——

 

Vừa nãy trong lúc giằng co, tôi đã từng giải thích với Cận Dữ rằng, tuy Tô Mộ và tôi không có quan hệ huyết thống, nhưng trong mắt tôi, anh ấy chính là anh trai ruột của tôi.

 

Nghe anh hỏi lúc này, tôi ngẩng đầu lên nhìn.

 

Chỉ thấy Tô Mộ đang cầm trên tay một con thú nhồi bông nhỏ bị rớt dưới đất. Trong ký ức, đó là con gấu bông mà hồi nhỏ anh lén đưa tôi trốn đi công viên giải trí, gắp ở máy gắp thú cho tôi.