Khom Lưng Vì Em

Chương 9



 

Sảnh tiệc im ắng vài giây, màn hình lớn bỗng nhiên phát một đoạn video.

 

Nói ra cũng trách bố tôi tự chuốc lấy, đang yên đang lành tự nhiên bắt lắp một cái màn hình lớn, chiếu hình ảnh chụp chung của ông ta và Trang Văn Hủy lặp đi lặp lại.

 

Lại vừa vặn làm công cụ miễn phí cho tôi.

 

Đoạn video này tôi đã cất công chuẩn bị mất nửa tháng trời, toàn là bằng chứng thép, không có lấy một nửa điểm mập mờ.

 

Video tổng hợp gồm có những bức ảnh giường chiếu nhạy cảm lúc bố tôi và Trang Văn Hủy còn lén lút vụng trộm, còn có cả đoạn video bố tôi đưa mẹ tôi đi ăn ở trung tâm thương mại, nửa chừng xin đi vệ sinh rồi lén tằng tịu giải quyết nhu cầu với Trang Văn Hủy.

 

Đoạn ghi âm thì càng nhiều không đếm xuể ——

 

Bố tôi: "Vẫn là em thì tương đối..., anh thích."

 

Trang Văn Hủy: "Vậy chừng nào anh mới cho người ta một danh phận đây."

 

...

 

Bố tôi: "Con cọp cái ở nhà sắp hết hơi rồi, đợi thêm chút nữa, cô ta vừa c.h.ế.t anh lập tức cưới em, ngoan."

 

Bố tôi: "Làm tình nhân của anh suốt mười mấy năm, thực sự vất vả cho em rồi, Văn Hủy."

 

Trang Văn Hủy: "Thực ra đôi khi em cũng nghĩ, cái kiểu ân ái không danh không phận này, càng giống như yêu đương vụng trộm, dường như cũng rất kích thích."

 

...

 

Chậc.

 

Tôi quay đầu nhìn Cận Dữ đang hơi sững sờ bên cạnh, lén chớp mắt: "Thế nào, đủ bạo chưa?"

 

Phần 12

 

Cận Dữ nháy mắt với tôi, lặng lẽ giơ ngón tay cái lên.

 

Mà qua vài giây kinh hoảng ngắn ngủi, bố tôi và Trang Văn Hủy đã hoàn hồn. Bố tôi vội vàng lao tới chỗ điều khiển màn hình, Trang Văn Hủy thì hét ch.ói tai: "Tắt đi! Tắt mau đi!"

 

Tôi nhấp một ngụm rượu, lẳng lặng cảm nhận vị cay nồng lan tỏa nơi cuống họng. Đúng là một vở kịch đặc sắc.

 

Nếu đã là kịch hay, thì sao có thể kết thúc nhanh như vậy được, bọn họ không tắt được đâu.

 

Mặc cho bố tôi và Trang Văn Hủy cuống cuồng đến phát điên, video và đoạn ghi âm trên màn hình vẫn tiếp tục phát.

 

Bố tôi túm cổ cậu nhân viên phục vụ tức giận mắng c.h.ử.i, nhưng cậu bé đáng thương kia cũng chẳng hiểu nổi tại sao máy móc lại đột nhiên "mất kiểm soát".

 

Vở hài kịch này mãi cho đến khi video chạy hết mới coi như chấm dứt.

 

Còn người bố thân yêu của tôi, trong lúc hoảng loạn thậm chí còn quên béng mất rằng, thực ra ông ta chỉ cần rút phích cắm điện ra là xong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đoạn video kết thúc.

 

Bố tôi và Trang Văn Hủy rõ ràng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

 

Khuôn mặt Trang Văn Hủy tràn ngập sự phẫn nộ như vừa thoát c.h.ế.t trong gang tấc, định lao tới tính sổ với tôi, nhưng bị bố tôi giữ rịt lại.

 

Bố tôi đang bảo vệ tôi sao?

 

Đương nhiên là không phải. Ông ta chỉ kiêng dè Cận Dữ đang đứng bên cạnh tôi mà thôi.

 

Nhưng ngặt nỗi, Cận Dữ lại là kẻ thích xem chuyện bé xé ra to. Anh bưng ly rượu đứng cạnh tôi, đảo mắt nhìn quanh một vòng, nhướng mày cười nhạt.

 

"Trang tiểu thư, món quà sinh nhật mà tôi và Vãn Vãn tặng, cô có vừa ý không?"

 

Trang Văn Hủy tức đến nghẹn họng không thốt nên lời.

 

Thấy sắc mặt bà ta trắng bệch, cái kẻ mù quáng vì tình là bố tôi lại thấy không đành lòng, bèn kéo bà ta ra sau lưng, trầm giọng nói:

 

"Cận thiếu gia, ngài có thể đến dự tiệc sinh nhật của vợ tôi, chúng tôi vô cùng vinh hạnh. Nhưng ngài công khai phát những video giả mạo này, không khỏi quá đáng rồi chứ?"

 

Dù có tức giận đến đâu, bố tôi vẫn không dám xé rách mặt, lời nói vẫn dùng kính ngữ.

 

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

Cận Dữ ngoáy ngoáy tai: "Vợ ông? Tôi không nghe nhầm đấy chứ, ông đang chỉ con giáp thứ 13 bên cạnh ông đấy à?"

 

Một câu "con giáp thứ 13" khiến sắc mặt Trang Văn Hủy lại trắng bệch thêm vài phần.

 

Cận Dữ đã quyết ý muốn làm chỗ dựa cho tôi, ăn nói không nể nang chút nào, từng câu từng chữ đều như vả thẳng vào mặt Trang Văn Hủy. Xung quanh, đám đông bắt đầu bàn tán xôn xao.

 

Cho đến khi Cận Dữ cất tiếng. Vốn dĩ anh định dẫn tôi rời đi, nhưng vừa hé miệng, khoảnh khắc đám đông im bặt lại, tiếng lầm bầm chưa kịp dừng của Tô Nhan cách đó không xa, vang lên đặc biệt ch.ói tai giữa sảnh tiệc vắng lặng.

 

Cô ta thốt ra hai chữ.

 

"Liếm cẩu." (Kẻ lụy tình hèn mọn).

 

Lời này rõ ràng là đang c.h.ử.i Cận Dữ, cả sảnh tiệc nháy mắt tĩnh lặng như tờ. Còn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Nhan, chỉ trong chớp mắt đã cắt không còn hột m.á.u.

 

Cô ả đáng thương này chắc cũng không ngờ tới, mình chẳng qua chỉ lầm bầm oán hờn một câu, sao lại trùng hợp đúng lúc tất cả mọi người đều im bặt.

 

"Cận thiếu gia..." Tô Nhan vội vàng mở miệng, giọng nói run lẩy bẩy. "Tôi không nói ngài, tôi chỉ là nói..."

 

Chỉ là nói cái gì, cô ta lại không rặn ra nổi.

 

Cận Dữ chằm chằm nhìn Tô Nhan mất hai giây, ngửa cổ uống cạn ly rượu, rồi chiếc ly không chẳng báo trước bị ném thẳng xuống chân Tô Nhan. Một tiếng choang giòn giã, chiếc ly vỡ tan tành, những mảnh thủy tinh sắc nhọn cứa vào bắp chân Tô Nhan, tứa ra một vệt m.á.u đỏ.