Khom Lưng Vì Em

Chương 10



 

Bên này, Cận Dữ lại bật cười.

 

"Đúng thế", anh đảo mắt nhìn quanh một vòng, giọng điệu nhàn nhạt: "Tôi chính là kẻ lụy tình của Tô Vãn đấy. Cho nên, những kẻ muốn bắt nạt cô ấy thì tự lượng sức mình xem, có chịu đựng nổi sự trả thù của tôi không."

 

Nói xong, anh nắm c.h.ặ.t cổ tay tôi, xoay người dẫn tôi rời đi.

 

Cho đến khi tôi bước chân ra khỏi cửa sảnh tiệc, phía sau vẫn là một mảnh tĩnh mịch.

 

Phần 13

 

Cận Dữ xưa nay luôn biết chừng mực, vừa ra khỏi cửa, anh liền buông tay.

 

Anh quay đầu nhìn tôi, khẽ hỏi: "Anh đưa em về nhà nhé?"

 

"Ừm."

 

Cận Dữ thở phào một hơi: "Vậy anh tiện thể gọi tài xế chở đồ nội thất đến giao luôn."

 

"Được."

 

Cận Dữ tự mình lái xe. Lúc cài dây an toàn, động tác của anh rất chậm, rồi ngoái sang nhìn tôi.

 

"Tô Vãn, một tháng trước, mẹ anh đã đến tìm em phải không?"

 

Tôi sững người mất hai giây.

 

"Ừm."

 

"Bà ấy lấy Tô Mộ ra uy h.i.ế.p em, ép em phải chia tay với anh?"

 

"Ừm."

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

Cận Dữ im lặng thật lâu. Lúc cất tiếng lại, cái vị tiểu thiếu gia họ Cận kiêu ngạo không ai bì nổi ban nãy, giờ phút này giọng nói thế nhưng lại pha lẫn sự run rẩy.

 

"Cho nên, em vì Tô Mộ, mà không cần anh nữa sao?"

 

"Mẹ anh bắt cóc hắn ta, em có thể đến tìm anh, anh sẽ giúp em cứu hắn, anh có thể làm ầm lên cho trời long đất lở, nhưng tại sao em lại nhất định phải chia tay với anh?"

 

Tôi im lặng, không mở miệng đáp. Cận Dữ không khởi động xe, mà chỉ lẳng lặng nhìn tôi. Hồi lâu sau, anh hít sâu một hơi: "Tô Vãn, em nhìn anh một chút."

 

Tôi quay đầu sang nhìn anh. Không có sự nóng nảy, không có gào thét, Cận Dữ cứ thế tĩnh lặng nhìn tôi. Có một khoảnh khắc nào đó, tôi hoảng hốt cứ ngỡ rằng, chúng tôi vẫn đang trong những tháng ngày yêu nhau thuở trước.

 

Nhưng rồi bỗng giật mình tỉnh lại. Cận Dữ đã lên tiếng, anh hỏi tôi: "Em chia tay anh, là vì căn bệnh của anh đúng không?"

 

Anh nhẹ giọng hỏi, trong thanh âm thậm chí còn nhuốm vài phần van lơn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi lẳng lặng nhìn anh. Cuối cùng vẫn quyết định nói sự thật.

 

"Phải."

 

Ngày thường Cận Dữ chỉ là tính tình nóng nảy ngang ngược một chút, không khác gì người bình thường, còn vài lần anh phát bệnh, đều là vì tôi. Vì tôi bị thương, vì tôi bị hại. Nói chung, những chuyện có thể khiến anh bùng nổ cảm xúc đến mức suy sụp, đều có liên quan đến tôi.

 

Bác sĩ điều trị chính của Cận Dữ từng nói riêng với tôi rằng —— Tôi ở lại bên cạnh Cận Dữ, dưới sự kích thích không ngừng, sẽ chỉ khiến bệnh tình của anh ngày càng trầm trọng.

 

Bởi vì cái vị tiểu thiếu gia họ Cận coi trời bằng vung kia, lại quá đỗi bận tâm đến tôi. Thật nực cười làm sao. Nhưng sự thật chính là như vậy.

 

Lại là một trận im lặng, Cận Dữ lần nữa lên tiếng hỏi tôi.

 

"Thực ra, còn có nguyên nhân khác nữa đúng không?"

 

Anh nhìn tôi một hồi lâu, tiếp tục suy đoán: "Tính tình mẹ anh anh rất hiểu, ngày hôm đó em đi cứu Tô Mộ, bà ấy đã làm khó em?"

 

Tôi không đáp.

 

Thực tế, đâu chỉ đơn giản là làm khó cơ chứ.

 

Ngày hôm đó, bà ta dẫn theo rất nhiều vệ sĩ, ấn c.h.ặ.t tôi trong một căn biệt thự hẻo lánh. Tôi tự cho là mình làm việc ngày thường cũng khá cẩn trọng kín kẽ, nhưng lại xem nhẹ sự tàn nhẫn của Cận phu nhân.

 

Nếu như hôm đó cảnh sát không đến kịp —— Bà ta đã định hủy hoại hoàn toàn cuộc đời tôi. Còn việc có thể hủy hoại hoàn toàn cuộc đời của một người con gái là ám chỉ điều gì, tự nhiên không cần phải nói nhiều.

 

Cho nên.

 

Sau ngày hôm đó, tôi suy nghĩ suốt một đêm, rồi đưa ra lời chia tay với Cận Dữ. Không phải là do bốc đồng. Cũng chẳng phải vì lời đe dọa của Cận phu nhân. Cũng không chỉ vì bệnh tình của Cận Dữ.

 

Mà còn bởi vì những chuyện tôi đã phải gánh chịu trong căn phòng tối tăm ngày hôm đó. Quỳ gối, dập đầu, tạt những thứ dơ bẩn lên người... Và còn xa hơn thế nữa.

 

Cận phu nhân trước khi gả vào hào môn vốn là một cô nàng bất hảo khét tiếng, những thủ đoạn dơ bẩn của bà ta nhiều không đếm xuể. Hơn nữa, nếu cảnh sát tới trễ một chút nữa thôi, tôi chắc chắn khó thoát khỏi bàn tay dơ bẩn của bọn vệ sĩ kia.

 

Tuy rằng vẫn giữ được sự trong sạch, nhưng phải trải qua những sự nhục nhã ê chề đó... Tôi không có cách nào quên được.

 

Tôi không kể với Cận Dữ những chuyện này, qua khoảnh khắc hồi tưởng ngắn ngủi, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói rất khẽ.

 

"Nếu có một ngày tôi sẵn lòng nói ra, tôi sẽ cho anh biết nguyên nhân chia tay thực sự."

 

Giữa tôi và Cận Dữ, không hề có mâu thuẫn gì, cũng chẳng có chuyện gì không hợp nhau. Nhưng những việc mẹ anh đã làm với tôi ngày hôm đó. Tôi không thể vượt qua được.

 

"Được."

 

Một lúc thật lâu sau, Cận Dữ xoa nhẹ tóc tôi, giọng rất nhẹ: "Anh hiểu rồi, phần còn lại cứ giao cho thời gian, và giao cho anh."