GIỚI THIỆU:
Ta tên Cố Trường An, ch//ết vào mùa đông năm Kiến An thứ mười bảy.
Ngày ấy, Trường An đổ một trận tuyết rất lớn. Ta bị phế làm thứ dân, giam trong thiên điện của Trường Lạc cung. Khi ba thước lụa trắng được ban xuống, giọng thái giám truyền chỉ the thé như l//ưỡi d//ao, từng chữ từng câu c//ứa thẳng lên c//ổ ta.
“Hoàng hậu Cố thị, mưu hại hoàng tự, làm ô uế hậu cung, lập tức ban ch//ết.”
Ta không hề mưu hại hoàng tự, cũng chưa từng làm ô uế cung đình.
Tội duy nhất của ta, là mang họ Cố.
Là nữ nhi Cố gia, là muội muội của Cố đại tướng quân, là cô tổ của mười vạn Cố gia quân. Hoàng đế muốn ta ch//ết, không phải vì hận ta, mà bởi Cố gia công cao chấn chủ, hắn sợ rồi.
Khoảnh khắc dải lụa siết vào da thịt, ta nghe thấy bên ngoài điện vọng tới tiếng khóc.
Là đứa cháu hoàng đế mười hai tuổi của ta, bị thái giám ngăn lại giữa trời tuyết, hết lần này đến lần khác gọi “cô cô”. Cổ họng nó đã khản đặc, đến cuối chỉ còn hơi thở yếu ớt, bị gió bấc cuốn tan.
Ta muốn nói với nó:
Đừng khóc nữa, Thành Trình.
Người Hoàng đế muốn gi//ết, khóc thế nào cũng không cứu về được.
Nhưng ta đã không thể thốt nên lời.
Khoảnh khắc ý thức dần tan biến, ta nhìn thấy ngoài cửa sổ, hồng mai nở rực đến ch.ói mắt.
Thật kỳ lạ.
Rõ ràng trời lạnh đến thế.
—
Lúc mở mắt lần nữa, ta còn tưởng mình đã tới âm tào địa phủ.
Trên đầu là màn gấm thêu hoa sen dây leo, dưới thân là đệm gấm Vân Cẩm mềm mại. Trong không khí phảng phất mùi trầm thủy hương. Ta giơ tay lên, mu bàn tay láng mịn trắng trẻo, không hề có vết nẻ hay nếp nhăn do những năm tháng bị đày đọa nơi lãnh cung để lại.
Đây không phải âm tào địa phủ.
Mà là khuê phòng năm ta mười lăm tuổi — khi Cố gia còn chưa suy bại, khi ta vẫn chưa gả vào hoàng thất.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân quen thuộc.
Là mẫu thân ta.
Bà đẩy cửa bước vào, mặc chiếc áo bối t.ử màu ngó sen nhạt, bên tóc cài một đóa thược d.ư.ợ.c lụa — kiểu ăn mặc bà thích nhất vào năm ta cập kê.
Bà mỉm cười ngồi xuống bên giường, đưa tay sờ trán ta.
“Cuối cùng cũng hạ sốt rồi. Cha con ở tiền viện sốt ruột đến xoay vòng, còn nói nếu con không khá lên nữa, ông ấy sẽ trói cả viện chính Thái Y viện về đây.”
Ta nhìn gương mặt ấy, nước mắt bỗng trào ra không hề báo trước.
Kiếp trước, mẫu thân mất vào năm thứ ba sau khi ta xuất giá.
Cố gia cả nhà bị định tội, phụ thân và ba vị ca ca đều bị c.h.é.m trước Ngọ Môn. Một mình bà quỳ trước cửa cung cầu xin suốt ba ngày ba đêm. Đến lúc được người ta phát hiện, bà đã tắt thở, ngay cả tư thế quỳ cũng chưa từng đổi.
“Làm sao vậy?”
Bà cuống quýt lấy khăn lau nước mắt cho ta.
“Có phải chỗ nào còn khó chịu không?”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta nắm lấy tay bà, siết thật c.h.ặ.t.
“Nương…”
Giọng ta khàn đặc đến khó nghe.
“Con vừa nằm một giấc mộng rất dài.”
“Mộng thấy gì?”
“Mộng thấy Cố gia không còn nữa. Cha mất rồi, các ca ca cũng mất rồi, ngay cả người cũng không còn. Chỉ còn lại mình con, sống trong một tòa cung điện thật lớn, ngày ngày đếm ngói mà qua ngày. Sau đó…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta không nói tiếp.
Sau đó, ngay cả ta cũng ch//ết.
Mẫu thân ôm ta vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng ta.
“Nha đầu ngốc, mộng đều là ngược lại. Cha con và các ca ca đều khỏe mạnh cả. Sáng nay đại ca con còn săn được một con hươu, bảo đợi con khỏi bệnh sẽ nướng thịt hươu cho con ăn.”
Ta vùi mặt vào hõm vai bà, ngửi mùi dầu quế quen thuộc trên người bà, nước mắt chẳng thể ngừng rơi.
Kiếp trước, ta từng chê mùi hương ấy quê mùa tục khí.
Còn đời này…
Ta chỉ hận không thể khắc nó vào tận xương tủy.
—
Cố gia là thế gia võ tướng.
Phụ thân ta, Cố Thiên Đức, quan bái Trấn Quốc Đại tướng quân, trong tay nắm mười vạn Cố gia quân. Ba vị huynh trưởng của ta đều giữ chức trong quân, đại ca Cố Trường Quân càng là thiếu niên tướng quân mười sáu tuổi theo cha xuất chinh, hai mươi tuổi đã có thể một mình đảm đương đại cục.
Khắp triều văn võ, hễ nhắc đến Cố gia, ngoài mặt thì cung kính, trong lòng lại kiêng dè.
Võ tướng công cao, từ xưa vốn là cái gai trong lòng đế vương.
Kiếp trước ta không hiểu đạo lý ấy, cứ ngỡ hoàng gia cầu thân là ân sủng, tưởng rằng phượng bào khoác thân là vinh hiển.
Sau này mới hiểu, đó chẳng qua là một sợi dây thòng lọng quấn trên cổ Cố gia, bất cứ lúc nào cũng có thể siết c.h.ặ.t.
Ngày thứ ba sau khi ta hạ sốt, trong cung phái người tới.
Người đến là ma ma quản sự bên cạnh Thái hậu, họ Thôi, hơn năm mươi tuổi, đôi mắt sắc sảo như chim ưng.
Bà ta mang theo vài cây gấm cung đình, một hộp Đông châu, hai thanh ngọc như ý, nói rằng Thái hậu nghe tin tiểu thư Cố gia lâm bệnh nên đặc biệt ban thưởng để an ủi.
Phụ thân ta tiếp đãi ở tiền sảnh, lễ nghi chu toàn nhưng thần sắc nhàn nhạt.
Từ trước đến nay ông vốn không thích qua lại với người trong cung.
Trước khi rời đi, ma ma họ Thôi cố ý tới hậu viện gặp ta.
“Khí sắc của Cố tiểu thư xem ra không tệ.”
Bà ta ngồi trên ghế thêu, nâng chén trà, ánh mắt đảo quanh gương mặt ta một lượt.
“Thái hậu nương nương vẫn luôn nhớ tới ngài đấy. Hôm trước còn nói với bệ hạ rằng, cô nương Cố gia được nuôi dạy rất tốt, cũng nên sớm định xuống rồi.”
Những lời này, kiếp trước bà ta cũng từng nói.
Khi ấy ta đỏ bừng cả mặt, tim đập loạn như nai con.
Bởi cả kinh thành đều biết, cái gọi là “định xuống” trong miệng Thái hậu nghĩa là gì.
Bà muốn ta gả cho Thái t.ử đương triều — cũng chính là vị hoàng đế sau này, Tiêu Diễn.
Kiếp trước, ta vui mừng khôn xiết mà xuất giá.
Còn đời này, chỉ cảm thấy sống lưng lạnh buốt.
“Đa tạ Thái hậu nương nương nhớ thương.”
Ta rũ mắt, giọng điệu nhu thuận.
“Chỉ là chuyện hôn nhân đại sự, đều do phụ mẫu định đoạt.”
Ma ma họ Thôi dường như có chút ngoài ý muốn, nhìn ta thêm vài lần rồi mới mỉm cười đứng dậy cáo từ.
Sau khi bà ta đi, mẫu thân ngồi bên giường ta, muốn nói lại thôi.
“Nương muốn nói gì?”
“Trường An.”
Bà gọi tên ta, thần sắc phức tạp.