Không Gả Đông Cung

Không Gả Đông Cung

Tác giả:

Trạng thái:

Full

 GIỚI THIỆU:

  Ta tên Cố Trường An, ch//ết vào mùa đông năm Kiến An thứ mười bảy.

   Ngày ấy, Trường An đổ một trận tuyết rất lớn. Ta bị phế làm thứ dân, giam trong thiên điện của Trường Lạc cung. Khi ba thước lụa trắng được ban xuống, giọng thái giám truyền chỉ the thé như l//ưỡi d//ao, từng chữ từng câu c//ứa thẳng lên c//ổ ta.

   “Hoàng hậu Cố thị, mưu hại hoàng tự, làm ô uế hậu cung, lập tức ban ch//ết.”

     Ta không hề mưu hại hoàng tự, cũng chưa từng làm ô uế cung đình.

  Tội duy nhất của ta, là mang họ Cố.

  Là nữ nhi Cố gia, là muội muội của Cố đại tướng quân, là cô tổ của mười vạn Cố gia quân. Hoàng đế muốn ta ch//ết, không phải vì hận ta, mà bởi Cố gia công cao chấn chủ, hắn sợ rồi.

  Khoảnh khắc dải lụa siết vào da thịt, ta nghe thấy bên ngoài điện vọng tới tiếng khóc.

Là đứa cháu hoàng đế mười hai tuổi của ta, bị thái giám ngăn lại giữa trời tuyết, hết lần này đến lần khác gọi “cô cô”. Cổ họng nó đã khản đặc, đến cuối chỉ còn hơi thở yếu ớt, bị gió bấc cuốn tan.

 Ta muốn nói với nó:

  Đừng khóc nữa, Thành Trình.

  Người Hoàng đế muốn gi//ết, khóc thế nào cũng không cứu về được.

Nhưng ta đã không thể thốt nên lời.

  Khoảnh khắc ý thức dần tan biến, ta nhìn thấy ngoài cửa sổ, hồng mai nở rực đến ch.ói mắt.

  Thật kỳ lạ.

  Rõ ràng trời lạnh đến thế.