Tuy nhiên, lúc cô ta còn đang do dự, Lục Chiêu đã gặp chuyện.
Dưới sức tấn công trong ngoài của tôi và Bạch Trăn Trăn, Lục thị trên bờ vực sụp đổ.
Mà tụi tôi không cho Lục Chiêu bất kỳ cơ hội phản ứng nào, trực tiếp nộp mớ bằng chứng đã cất trước đó, từ thương trường cho đến pháp luật, tay Lục Chiêu chẳng sạch.
Rửa tiền, đút lót, làm sổ sách giả, thậm chí còn có cả mấy vụ án hình sự.
Điều trước, bới sau, bóc từng lớp, những chuyện xấu xa của Lục Chiêu thế mà càng tra càng nhiều, biết Lục Chiêu có cửa có mối, bên trên cử thẳng chuyên viên xuống điều tra, chưa kịp để Lục Chiêu làm gì, thì người đã vào tù rồi.
Lục Chiêu vào đó rồi, Lục thị vốn trên bờ vực sụp đổ, gần như sập chỉ sau một đêm.
Tôi và Bạch Trăn Trăn bắt tay thu mua Lục thị, quy mô công ty tăng gấp bội chỉ sau một đêm.
Sướng thật.
Đến đây, cốt truyện của cuốn tiểu thuyết gốc đã đi đến hồi kết, “góc nhìn thượng đế” của tôi và Bạch Trăn Trăn cũng không còn nữa, nhưng tụi tôi cũng không lo.
Lục Chiêu sụp, Trang Minh Nguyệt thành người tàn phế.
Bạch nguyệt quang độc ác nguyên bản, hiện giờ cũng đã đổi linh hồn từ lâu, mấy kẻ xấu trong cuốn truyện tổng tài cẩu huyết này hình như đều đã bị tụi tôi bắt tay KO hết.
Cũng tốt.
Bạch Trăn Trăn cùng xuyên sách với tôi, cũng là một cô gái tốt.
Cô ta và tôi có cùng một mục tiêu, là một người cùng tần số với tôi, tụi tôi từng bước từng bước đi tới, từ hai nhân vật vốn sống dựa vào đàn ông, đấu đá nhau sống c.h.ế.t, trở thành những đồng đội cùng nỗ lực cho một mục tiêu.
Mọi thứ bụi trần đã an bài.
15.2
Tụi tôi kề vai ngồi bên cửa sổ văn phòng, nhìn xuống đường phố bên dưới.
Trong loa vừa vặn văng ra câu hát đó…
“Vô địch thật là, thật là cô đơn.”
“Vô địch thật là, thật là trống rỗng…”
Ánh nắng ấm áp, tôi vươn vai, cảm thán một câu “Thật trống rỗng”.
Bạch Trăn Trăn bên cạnh cười liếc tôi một cái: “Thì đi yêu đương đi, tiền có rồi, địa vị có rồi, tìm một người đàn ông làm ra của cải đi.”
Tôi không nói gì.
Trước mắt lại hiện lên gương mặt của Quý Yến Hành.
Thằng này kể từ ngày ở khách sạn đến nay, luôn lẽo đẽo sau lưng tôi âm thầm trả giá, trong cuốn truyện tổng tài này, nam chính nam phụ đều yêu đương mù quáng, duy nhất điểm khác biệt là, Lục Chiêu là kiểu yêu đương mù quáng ích kỷ, lạnh lùng khiến người ta ghét, còn Quý Yến Hành…
Là kiểu âm thầm trả giá.
Lặng lẽ bảo vệ, lặng lẽ trả giá, không ép tôi điều gì, nhưng luôn đứng sau lưng tôi để làm chỗ dựa cho tôi.
Hơn nữa, cứ thấy thằng này cực kỳ giống kiểu bạn trai ch.ó trung thành, bên ngoài sấm rền gió cuốn, bên trong…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Y hệt cún con ngoan ngoãn dịu dàng, chỉ cần xoa xoa lông cái là đuôi có thể vẫy lên tận trời ấy.
Đang nghĩ ngợi, chiếc điện thoại đặt trên bàn bỗng reo.
Là Quý Yến Hành.
Bắt máy, anh ấy hẹn tôi đi ăn tối.
Sau khi ố đồng ý, tôi cúp điện thoại, quay đầu lại, lại nhìn thấy Bạch Trăn Trăn đang dựa bên cửa sổ nhìn tôi cười.
Sau khi bị cô ta trêu chọc vài câu, tôi hỏi cô ta có định tìm một mối tình ở đây không, Bạch Trăn Trăn lắc đầu ngoáy: “Không bao giờ.”
“Bà đây bận rộn lâu như vậy, khó khăn lắm mới công thành danh toại, đời nào lại tìm một người đàn ông để nó tiêu tiền của mình, đem tiền đi chơi xả láng không sướng à?”
Cô ta chớp chớp mắt với tôi: “Tụi mình tuy không giống Trang Minh Nguyệt kiểu vì tiền bất chấp thủ đoạn, nhưng tôi cũng rất yêu tiền được không nào.”
Nhắc đến Trang Minh Nguyệt, thời gian trước, tôi và Bạch Trăn Trăn đi du lịch biển, còn thực sự gặp được cô ta.
Cùng với người đàn ông da đen hùi bên cạnh cô ta.
Người đàn ông nói tiếng địa phương, hình như tính khí không tốt lắm, đối với Trang Minh Nguyệt rất hùng hổ.
Trang Minh Nguyệt hiện tại đúng là rất chật vật, trên mặt còn có vết sẹo chưa lành hẳn, què một chân, nói hai câu là lại thở dốc.
Tám chuyện vài câu.
Cô ta chủ động kể về sự hối hận của mình.
Nhưng lúc tụi tôi hỏi cô ta hối hận điều gì, cô ta lại im lặng hồi lâu.
Cho đến khi người chồng hiện tại giục cô ta rời đi, cô ta mới nhìn tôi, nhẹ giọng nói:
“Hối hận nhất, chắc là đêm đó, đáng lẽ không nên cho cô uống chén rượu đó.”
Nếu không có đêm đó, Trang Minh Nguyệt cũng sẽ không dính đến Lục Chiêu.
Đối với cô ta, mọi chuyện sau đó đều sẽ không xảy ra.
Nhưng mà.
Trên đời này làm gì có chữ “giá như”.
Nghiệp mình gây ra, cuối cùng vẫn phải tự mình gánh.
Từ sau lần đó, tôi không còn gặp lại Trang Minh Nguyệt nữa.
Đang ngẩn người, mạch suy nghĩ bỗng bị Bạch Trăn Trăn cắt ngang, cô ta lấy hai ly rượu trái cây, tiện tay nhét một ly vào tay tôi.
Cụng ly với tôi, giọng cô ta nghịch ngợm: “Tổng giám đốc Lâm, vì công ty mới của tụi mình mà cạn ly nào.”
Tôi cầm ly rượu, cười cụng ly với cô ta.
“Cạn ly!”
“Vì tương lai tươi sáng của tụi mình.”
(Toàn văn hoàn)