Không Làm Nữ Chính Trong Truyện Ngược Văn

Chương 9



 

Lúc trò chuyện với Bạch Trăn Trăn, cô ta chống cằm nói, tôi nghi ngờ mấy tổng giám đốc đều có m.á.u bị ngược.

 

Người ta yêu anh ta thì anh ta chỉ hướng về bạch nguyệt quang, hành hạ người ta hết mực, một khi đối phương có sự chuyển hướng tái sinh, ví dụ như c.h.ế.t, tàn phế, mất trí nhớ hay mất tích, bọn họ lại bắt đầu đảo cảm xúc, chơi trò đuổi vợ tận tràng.

 

Lục Chiêu có m.á.u bị ngược hay không thì tôi chưa biết, tôi chỉ biết, anh ta sắp phá sản rồi.

 

Kể từ khi Trang Minh Nguyệt mất tích, Lục Chiêu như phát điên lùng cô ta khắp nơi, chẳng còn tâm trí vào công việc, việc công ty gần như đều khoán cho tôi thay xử lý.

 

Cũng phải, tôi cũng là một trong những ông chủ đứng sau thằng đối thủ mới nổi của anh ta mà.

 

Dưới sự thao túng của tôi và Bạch Trăn Trăn, liên tiếp cướp không ít mối của Lục thị, hơn nữa còn bới móc, đào được không ít bằng chứng về những hoạt động bẩn từng có của Lục thị.

 

Lúc Lục Chiêu tỉnh lại thì đã muộn.

 

Anh ta lạnh lùng nhìn Bạch Trăn Trăn, vẻ thất vọng ra mặt.

 

“Bạch Trăn Trăn.” Anh ta nhíu c.h.ặ.t mày, “Tôi đã nhìn nhầm cô rồi.”

 

“Sao hồi đầu tôi lại thấy cô hiểu chuyện hơn Minh Nguyệt, dịu dàng xinh đẹp hơn cô ta cơ chứ.”

 

Anh ta hít sâu một hơi, giọng trầm xuống, “Đúng là tôi bị mù rồi.”

 

Bạch Trăn Trăn lẳng lặng trợn mắt, lầm bầm:

 

“Đồ ngu.”

 

15

 

Khác với cốt truyện gốc một chút, nửa năm sau, Lục Chiêu mới tìm được Trang Minh Nguyệt.

 

Lúc bấy giờ, cô ta đang sống ở một ngôi làng ven biển, què một chân, ăn mặc giản dị, không còn chút kiêu ngạo và phô trương ngày nào.

 

Bên cạnh cô ta có một gã đàn ông đen đúa, thô kệch, trông thì xấu xí không gì sánh bằng.

 

Lúc Lục Chiêu diện bộ vest cao cấp, bụi bặm bước vào cái túp lều tồi tàn đó, trông thật lạc quẻ.

 

Anh ta bước nhanh tới, nắm lấy cổ tay Trang Minh Nguyệt: “Minh Nguyệt, cuối cùng anh cũng tìm được em rồi…”

 

Cánh tay nhanh ch.óng bị Trang Minh Nguyệt hất ra.

 

Cô ta ngẩng đầu nhìn anh ta, vẻ mặt lạnh tanh: “Tôi quen anh à?”

 

Đôi mắt băng giá của Lục tổng chợt nứt, khẽ run: “Anh là Lục Chiêu.”

 

Anh ta nắm lấy tay cô ta đặt lên mặt mình: “Là chồng của em.”

 

Trang Minh Nguyệt rút tay về: “Xin lỗi, anh nhận nhầm người rồi.”

 

Nói xong, cô ta trốn sau lưng gã đàn ông đen đúa kia, chẳng thèm để ý đến Lục Chiêu nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Lục tổng truy thê, khó chấp nhận nhất chính là sự lạnh lùng và oán trách của đối phương, Lục Chiêu cũng vậy.

 

Anh ta kìm đau lòng, nắm tay Trang Minh Nguyệt hạ giọng xin lỗi, nói anh ta lúc trước đáng lẽ không nên chọn Bạch Trăn Trăn, nói anh ta trước kia bị mỡ heo che mắt, lẽ ra không nên phớt lờ tình cảm của cô ta dành cho mình.

 

Phải, anh ta yêu cô ta rồi, không chỉ là yêu, sau khi cô ta rơi xuống vách núi, anh ta mới hậu tri hậu giác nhận ra, mình đã yêu lúc nào không hay cái người phụ nữ sẵn sàng vào bếp cho mình là Trang Minh Nguyệt kia.

 

Lải nhải một đống, Trang Minh Nguyệt chẳng buồn nghe thêm câu nào nữa.

 

“Nói xong chưa?”

 

Trang Minh Nguyệt bình tĩnh, cắt ngang lời anh ta: “Nói xong thì mời về.”

 

Nói rồi, cô ta quay người gọi gã đàn ông kia là “chồng”, và bảo đối phương tiễn khách.

 

Lục Chiêu còn muốn nói thêm, nhưng đã bị gã đàn ông kia xô ra cửa: “Vợ tôi bảo không muốn gặp anh nữa, cút đi.”

 

Lục Chiêu không vui: “Trang Minh Nguyệt là vợ tôi đã cưới hỏi đàng hoàng.”

 

Gã đàn ông kia lại nói mình và Trang Minh Nguyệt là vợ chồng hợp pháp đã đăng ký cưới, hai người chẳng ai nhường ai, thế là lao vào xô đẩy nhau.

 

Lục Chiêu ngày thường cũng có tập gym, nhưng so với loại đàn ông thô kệch ngày ngày làm việc nặng này, lực đạo kém không phải một chút.

 

Cuối cùng, chẳng những không mang đi được, Lục Chiêu còn vô duyên vô cớ bị đ.á.n.h ra tận cửa.

 

15.1

 

Nhờ Trang Minh Nguyệt, quá trình thu lưới của tôi và Bạch Trăn Trăn để hạ Lục thị dễ hơn không ít, Lục Chiêu yêu đương mù quáng chẳng tâm trí đâu vào việc công, ngày ngày quyết chạy đến ngôi làng đó, một lòng nghĩ đến việc cứu vãn Trang Minh Nguyệt.

 

Hội đồng quản trị tìm Lục Chiêu không biết bao nhiêu lần, nhưng đều bị anh ta phũ.

 

Lục thị rắn mất đầu, nội bộ cao tầng đã bị tụi tôi mua chuộc một nùi, lại còn có vài thằng thấy thế không xong, quyết bán hết cổ phần, cầm tiền chuồn.

 

Đương nhiên, vẫn còn một nắm là đảng trung thành của Lục Chiêu, cố chấp chờ thằng mù quáng vì yêu kia về chủ trì đại cuộc.

 

Nhưng bọn họ không biết.

 

Lục Chiêu sợ là không về được nữa rồi.

 

Ở cái làng đó truy thê suốt một tháng, Lục Chiêu mệt rã, Trang Minh Nguyệt đã bị anh ta làm tổn thương quá sâu sắc, sau khi bị hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần thì chẳng còn màng đến vinh hoa phú quý, đương nhiên, cũng chẳng còn vốn để màng.

 

Cô ta ngã xuống vách núi bị què một chân, mặt cũng bị hỏng vì va quệt, cơ thể cũng để lại di chứng lớn, chỉ có thể nói là nhặt được cái mạng trở về.

 

Để sống sót, cô ta đồng ý ngay gả cho người đàn ông xấu xí đã nhặt được mình.

 

Thực ra.

 

Với tính cách của Trang Minh Nguyệt, tuy rằng đối với Lục Chiêu đã hoàn toàn tuyệt vọng, nhưng cô ta cũng từng có ý định quay về cùng anh ta, nguyên nhân không gì khác, hiện giờ Trang Minh Nguyệt đã thành người tàn phế, muốn gả cho người giàu mà không cần tiền chẳng khác nào nằm mơ giữa ban ngày, nhưng Lục Chiêu dù cô ta có thật lòng hay không, ít nhất cũng là người nợ cô ta vạn lần, đi theo anh ta, ít nhất nửa đời sau không cần lo lắng.