Không Làm Nữ Chính Trong Truyện Ngược Văn

Chương 3



 

Nhưng tôi thực sự không ngờ là tôi sẽ gặp Bạch Trăn Trăn ở chỗ đấu thầu…

 

Trong truyện có tả Lục Chiêu yêu bạch nguyệt quang đến c.h.ế.t đi sống lại.

 

Nhưng lúc này, rõ ràng chưa đến lúc cô ta về nước!

 

Rõ ràng chuyện này chẳng đơn giản, vậy nên tôi âm thầm cảnh giác cao độ, trong bụng tôi cẩn thận nhớ lại tính cách của Bạch Trăn Trăn.

 

Tính cô ta kiêu căng tự phụ, trước mặt đàn ông thì như đóa hoa nhài trắng muốt, còn trước mặt mấy cô gái khác thì là trà xanh, hắc liên hoa.

 

Chỉ không biết do diễn quá tốt hay sao, lần đầu tiên tôi thấy cô ta thì có cảm giác cô ta không giống lắm với miêu tả trong truyện.

 

Cô ta nhìn quanh một lượt rồi dừng ánh mắt trên người tôi.

 

Bốn mắt nhìn nhau…

 

Cô ta lại gần chỗ tôi …

 

Tôi không khỏi cau mày.

 

Lẽ ra lúc này vị hôn thê của Lục Chiêu là Trang Minh Nguyệt, thì liên quan gì đến nữ chính cũ là tôi? Cô ta đến tìm tôi làm cái gì?

 

Trong lúc tôi suy nghĩ thì Bạch Trăn Trăn đã đến trước mặt.

 

Vì cảnh giác, tôi không lên tiếng trước, nhưng chỉ sau hai giây thì một tấm thẻ ngân hàng đã đưa đến trước mặt tôi.

 

“Đây là?”

 

Vừa ngước lên thì đã thấy Bạch Trăn Trăn cười nhìn tôi, hạ giọng chỉ đủ hai người nghe:

 

“Vì lô đất này nửa năm nữa sẽ tăng giá gấp mấy lần, nên tôi phải tranh thủ về nước.”

 

“Chắc hẳn tiền của cô không đủ phải không? Tôi cũng vậy. Vậy thì hai người phụ nữ hiện đại chúng ta ở trong cái truyện tổng tài cẩu huyết này làm ăn chung được không?”

 

6

 

Khoảng mười giây sau tôi mới tiêu hóa hết hai câu này.

 

Hóa ra Bạch Trăn Trăn cũng xuyên sách.

 

Nhận ra điều đó khiến tôi có chút thân thiết.

 

Nhưng mà thân thiết thì thân thiết, chứ phòng bị thì vẫn phải phòng bị, sau khi Bạch Trăn Trăn ngồi xuống bên cạnh tôi thì tôi mới hạ giọng nói:

 

“Cũng được, mặc dù tiền của tôi không đủ, nhưng mua mảnh đất này rủi ro rất lớn, nếu không…”

 

Tôi còn chưa nói xong thì cô ta mỉm cười cắt ngang: “Ký một bản hợp đồng?”

 

Cô ta nói xong liền đưa một bản hợp đồng soạn sẵn ra trước mặt tôi.

 

Tôi đọc kỹ một lần, thấy ổn thỏa và hợp pháp, liền không do dự, hai người mỗi đứa một chữ ký, chuẩn bị lát nữa lúc đấu giá sẽ giật mảnh đất này về tay.

 

Sau khi cất kỹ hợp đồng thì tôi thấy một người quen cũ.

 

Lục Chiêu.

 

Anh ta hấp tấp chạy tới, đến trước mặt tụi tôi thì còn thở gấp, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào Bạch Trăn Trăn bên cạnh tôi.

 

“Trăn Trăn…”

 

“Trăn Trăn…”

 

Anh ta gọi tên với giọng ôn hòa hiếm có: “Về nước sao không nói với anh một tiếng?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bạch Trăn Trăn chẳng thèm hỏi ngược lại: “Nói cho anh biết để làm gì, xem anh với vị hôn thê của anh ân ái à?”

 

Vẻ mặt Lục Chiêu hơi biến sắc.

 

“Trăn Trăn, em nghe anh giải thích…”

 

“Tôi không nghe.” Bạch Trăn Trăn trợn mắt, cô nàng này đúng là không cho Lục Chiêu chút mặt mũi nào, toàn những câu đ.ấ.m thẳng vào tim:

 

“Suốt ngày nói tôi là bạch nguyệt quang cầu mà không được, tôi chỉ đi nước ngoài thôi chứ có phải c.h.ế.t đâu? Thế mà anh đã quay sang ôm mẹ kế của người ta, giờ nhìn bộ dạng của anh, hèn hạ thật!”

 

Nói xong câu này, đến cả tôi đứng ở bên cạnh nghe cũng sững người.

 

Cô gái này bạo thật.

 

Xung quanh cũng im phăng phắc.

 

Mấy người biết thân phận của Lục Chiêu đều ăn ý quay đầu đi, làm như không nghe thấy câu c.h.ử.i kia.

 

Sắc mặt của Lục Chiêu lại càng đáng sợ hơn, xanh xanh trắng trắng.

 

Tổng tài cao cao tại thượng, bao giờ chịu ủy khuất như này, nhưng người c.h.ử.i anh ta lại là Bạch Trăn Trăn nên anh ta chỉ có thể nuốt giận.

 

Nhưng mà…

 

Trong lúc này, luôn có người muốn c.h.ế.t…

 

Trang Minh Nguyệt đến.

 

Cô ta không chỉ đến mà còn mặc đồ sang trọng tham dự, váy dài đỏ rực, trang điểm lộng lẫy, sợ người ta chẳng nhận ra cô ta đến để tranh giành tình cảm.

 

Quả nhiên Lục Chiêu vừa nhìn thấy cô ta thì mặt đã sầm xuống.

 

Lục Chiêu thích Bạch Trăn Trăn là chuyện ai cũng biết, lúc này mọi người ở đây đều đợi xem kịch hay, cũng có kẻ vội vàng bu vào chào hỏi vị hôn thê Trang Minh Nguyệt của Lục tổng.

 

Trang Minh Nguyệt rất đã với sự bợ đỡ này, cô ta kiêu hãnh nâng cằm, những lời hỏi thăm cô ta đều đáp lại với thái độ kiêu ngạo, sau đó lại gần Lục Chiêu.

 

Đến nơi, cô ta khoác tay Lục Chiêu.

 

“A Chiêu…”

 

Vừa dứt lời, cánh tay liền bị đẩy ra: “Em đến đây làm gì?”

 

Vẻ mặt Lục Chiêu khó coi lắm, nếu không phải ở chốn đông người, chắc bàn tay vừa đẩy tay Trang Minh Nguyệt ra đã táp vào mặt cô ta rồi.

 

Trang Minh Nguyệt ra vẻ đau lòng: “Em nghe nói Bạch tiểu thư mới về nước nên muốn đến xem mặt.”

 

Nói xong, cô ta lại quay đầu nhìn Bạch Trăn Trăn bên cạnh tôi: “Bạch tiểu thư đừng hiểu lầm, tôi chỉ muốn kết bạn với cô.”

 

Bạch Trăn Trăn liếc xuống bộ đồ đẹp của mình, hừ lạnh nói:

 

“Được chứ, tôi thích kết giao, nhưng cô có thân phận gì, bạn của tôi là mẹ kế hay là vị hôn thê của Lục tiên sinh?”

 

Trang Minh Nguyệt c.ắ.n môi, mỉm cười nói: “Đương nhiên là vị hôn thê của A Chiêu.”

 

“À.”

 

Bạch Trăn Trăn hững hờ đáp, hiển nhiên chẳng buồn nói chuyện với cô ta.

 

Nhưng Trang Minh Nguyệt cứ bám riết, thấy nhân viên phục vụ bưng nước đi qua thì cô ta chặn lại, tự rót một ly trà nóng và đưa cho Bạch Trăn Trăn:

 

“Bạch tiểu thư uống thử trà ở đây đi… A!”

 

Lúc Bạch Trăn Trăn nhận ly trà thì Trang Minh Nguyệt buông tay, ly trà nóng đổ hết lên người cô ta.