Trang Minh Nguyệt ngã xuống sàn, đùi đỏ một mảng, hai mắt đẫm lệ t.h.ả.m thương ngước lên:
“Bạch tiểu thư, tôi biết cô không muốn thấy tôi, tưởng tôi cướp mất A Chiêu của cô, nhưng cô cũng không cần làm khó tôi trước mặt nhiều người như vậy chứ?”
Mọi người xung quanh xì xào bàn tán.
Tôi cau mày định lên tiếng thì bị Bạch Trăn Trăn ngăn lại.
Cô ta mỉm cười đứng lên, tiện tay lấy một ly trà khác đi tới, rồi đổ từ trên đầu Trang Minh Nguyệt xuống.
“Trang tiểu thư, thủ đoạn này của cô cũ rích rồi, Bạch Trăn Trăn tôi không thích chơi mấy trò trà xanh đâu, chỉ đổ một ly trà nóng lên người cô thôi, tôi lớn ngần này chỉ biết nói thật làm thật.”
Nói xong, cô ta đặt ly trà lại chỗ cũ và quay về chỗ ngồi, chẳng thèm liếc Trang Minh Nguyệt ướt nhẹp lá trà đầy đầu.
“Lục tổng, anh dẫn vị hôn thê của mình đi thay đồ đi, ăn mặc lôi thôi thế không ổn.”
Lục Chiêu không nói gì.
Môi mỏng mím c.h.ặ.t, vẻ mặt vô cùng lạnh lùng.
Anh ta quay người rời khỏi hội trường đấu giá, còn Trang Minh Nguyệt thì bị trợ lý của Lục Chiêu kéo đi.
Trận đầu, Trang Minh Nguyệt thua trắng.
Bạch Trăn Trăn chớp chớp mắt nhìn tôi:
“Cô thấy chưa, với thằng đàn ông rác rưởi này, dù tôi có làm trời làm đất, thì với hào quang bạch nguyệt quang này, anh ta cũng chẳng làm gì được tôi.”
Tôi giơ ngón tay cái lên, chân thành nói: “Cô khỏe thật đấy.”
Lục Chiêu đi rồi, cuộc đấu thầu này coi như bỏ, không còn ai hăng nữa, phía Quý Yến Hành chỉ ra giá một lần xong nghỉ, vì thấy tụi tôi ưng nên anh ấy bỏ luôn.
Cuối cùng, tôi và Bạch Trăn Trăn bỏ ra cao hơn giá khởi điểm một nghìn tệ để hốt mảnh đất chẳng ai thèm kia.
Để cảm ơn, sau buổi đấu giá, tôi và Bạch Trăn Trăn mời Quý Yến Hành đi ăn một bữa.
Trong bữa, tiện thể bàn hợp tác dự án mới, vì tính ba người đều thoải mái hào sảng, chỉ sau một bữa cơm đã thành công biến cái dự án mảnh đất bỏ hoang kia thành dự án dưới tên công ty xây dựng Quý thị.
Anh ấy kiếm tiền thì tụi tôi cũng kiếm theo.
Bữa ấy, ba người đều rất vui.
7
Tôi nhảy vào làm quản gia nhà Lục Chiêu.
Vì muốn đẩy Trang Minh Nguyệt vào đúng cốt truyện gốc, nên tôi nhất định phải lúc nào cũng quan sát và dẫn dắt để cô ta đi đúng mạch truyện, nhằm chứng minh Trang Minh Nguyệt chính là nữ chính trong truyện ngược này.
Sở dĩ Lục Chiêu đồng ý trả lương cao mời tôi làm quản gia là hoàn toàn nhờ Bạch Trăn Trăn tác động.
Cô ta đi tìm Lục Chiêu, hỏi anh ta còn tình cảm với cô ta không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lục tổng vội vàng thả thính thổ lộ, thế mà Bạch Trăn Trăn lại ủy khuất nói: “Nhưng mà… Anh lại sắp cưới Trang Minh Nguyệt…”
Làm sao Lục Chiêu chịu nổi khi thấy bạch nguyệt quang của mình ủy khuất, vội vàng nói cưới chỉ là kế tạm thời, để chuyện một đêm hôm trước lắng xuống.
Hơn nữa Trang Minh Nguyệt đã m.a.n.g t.h.a.i con anh ta mà lại công khai lên báo chí khiến ông nội anh ta biết, giờ anh ta không muốn cưới cũng phải cưới.
“Trăn Trăn.” Anh ta đưa tay ôm vai Bạch Trăn Trăn: “Em yên tâm, đợi đứa bé ra đời rồi anh sẽ kiếm cớ ly hôn, sau đó tổ chức lễ cưới thế kỷ rước em về.”
Quả nhiên miệng lưỡi của Bạch Trăn Trăn đúng là khỏi chê.
Cả đêm c.h.ử.i 1236 câu không câu nào trùng.
Cô ta nuốt cơn ghê tởm mà đồng ý, sau đó cô ta thuận thế đưa ra yêu cầu, muốn tôi làm quản gia ở biệt thự riêng của anh ta, để giúp cô ta giám sát Lục Chiêu, xem anh ta có nảy sinh tình cảm với Trang Minh Nguyệt qua cuộc hôn nhân này không.
Thấy bạch nguyệt quang làm nũng với mình, hồn Lục tổng đã muốn bay mất một nửa, anh ta liền nhanh ch.óng đồng ý.
Thế là tôi thuận lợi thành quản gia nhà Lục Chiêu.
Ngày đầu tiên đi làm, tôi đã bị Trang Minh Nguyệt ăn h.i.ế.p.
Cô ta ngồi trên sô pha, trước mặt có một chậu nước, ngẩng đầu cười khinh tôi: “Lâm quản gia, lại đây, tôi lười quá không muốn cúi xuống, phiền cô rửa chân cho tôi.”
“Vâng.” Tôi cười bước tới, bưng chậu nước lên và đổ một nửa trong chậu lên chân cô ta.
“Rửa xong rồi.”
Nước tràn ra sàn. Trang Minh Nguyệt thét lên: “Cô cố ý đúng không?”
“Cô chỉ là quản gia thôi, tôi bảo cô rửa chân thì có gì sai?”
Có lẽ hành động của tôi đã khơi lại một ký ức không mấy vui vẻ nào đó của cô ta, nên Trang Minh Nguyệt lạnh lùng mỉa mai: “Cầm gì cũng đổ, đúng là con ch.ó chẳng ra gì, đi theo ai thì hư theo đấy.”
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y, bỗng thấy Lục Chiêu bước vào, liền thả tay ra, tôi cố ý lớn giọng: “Trăn Trăn có tội gì mà cô c.h.ử.i cô ta là ch.ó?!”
Quả nhiên.
Tôi vừa dứt lời, Lục Chiêu lập tức lao về phía Trang Minh Nguyệt. Trông vẻ mặt của Lục Chiêu thì chắc chắn anh ta định tát cô ta, nhưng xảy ra chuyện ngoài ý muốn…
Sàn nhà trơn quá, thế là Lục Chiêu trượt chân ngã sõng soài. Cái mặt tuấn tú của anh ta không may cắm đúng vào chậu nước rửa chân. Tôi lấy điện thoại ra quay gửi cho Bạch Trăn Trăn, tôi hét: “Trời ạ, Lục tổng si tình quá, nước rửa chân của vị hôn thê mà cũng chịu uống!”
8
Lục Chiêu bò dậy khỏi đống nước bẩn và giật điện thoại của tôi.
“Lâm Ngữ Thi.” Anh ta cảnh cáo tôi: “Muốn tiền thì nói thẳng, nhưng nếu tôi phát hiện cô gửi mấy tin đồn nhảm đó cho Trăn Trăn thì…”
“Tôi có một vạn cách để cô biến mất.”
Tôi sợ quá. Thật đấy.