Tôi thấy Bạch Trăn Trăn lặng lặng trợn mắt.
Cô ta hít sâu một hơi, hết sức đẩy tay anh ta ra, “Anh buông tôi ra trước đã.”
“Không buông.”
Lục Chiêu mê mải trong thế giới của riêng mình, giọng trầm xuống, “Anh sẽ không bao giờ buông em nữa.”
Dứt lời, anh ta cúi đầu hôn lên cổ Bạch Trăn Trăn, “Trăn Trăn…”
“A!”
Bạch Trăn Trăn không nhịn được nữa, đẩy mạnh anh ta ra, giáng một cái tát lên mặt anh ta.
Lục Chiêu chịu trọn cái tát.
Anh ta nghiêng đầu, đứng sững lại vài giây, khi quay lại nhìn cô ta, ánh mắt vẫn dịu dàng đến khó tin, anh ta nắm lấy tay cô ta, giọng rất nhẹ, “Anh biết em đang giận anh.”
“Anh sẽ cho em một lời giải thích.”
Nói xong, anh ta bế ngang Bạch Trăn Trăn lên.
Tôi lo cho Bạch Trăn Trăn, vội đuổi theo để ngăn Lục Chiêu, chưa kịp đến gần, trên sân thượng đã kéo đến thêm một đám người.
Có trưởng bối nhà họ Lục, có khách dự tiệc, và cả Trang Minh Nguyệt.
Cô ta đỏ hoe mắt, nhìn chằm chằm Lục Chiêu, mấy ngày đêm mặn nồng vừa qua, Trang Minh Nguyệt – kẻ vốn chỉ màng tiền tài danh vọng, hình như cũng đã động lòng với Lục Chiêu.
Cô ta mím c.h.ặ.t môi nhìn Lục Chiêu, cuối cùng vẫn nhẹ giọng cầu xin anh ta, “A Chiêu, đừng làm loạn nữa, về làm hôn lễ trước đã.”
Từ góc nhìn của tôi, có thể thấy lúc Lục Chiêu nhìn Trang Minh Nguyệt, đáy mắt chợt loáng qua chút không đành lòng.
Thế nhưng anh ta vẫn chẳng chút do dự, bế Bạch Trăn Trăn rời đi.
Từ đầu đến cuối, anh ta chỉ để lại một câu…
“Hủy hôn.”
Câu này thật quen thuộc.
Trong cốt truyện gốc, Lục Chiêu chính dùng câu này để ném nữ chính lại hiện trường hôn lễ một mình, ôm bạch nguyệt quang bỏ đi không chút lưu luyến.
10
Hôn lễ xa hoa phút chốc tan thành mây khói, Trang Minh Nguyệt khóc rất đau lòng.
Còn tôi sau khi nhận được tin bình an từ Bạch Trăn Trăn thì cũng yên tâm, bèn ở lại hiện trường để PUA Trang Minh Nguyệt…
“Đừng khóc nữa, cô thử nghĩ xem, ghế Lục phu nhân đâu có dễ ngồi?”
“Lục Chiêu cũng chẳng phải dạng vừa đâu, đi theo anh ta, ba ngày khóc chín bữa còn là nhẹ đấy.”
“Loại như Lục Chiêu đã quen với đủ thứ, muốn nắm anh ta, một là giật được vị trí bạch nguyệt quang bất diệt trong lòng anh ta, hai là phải biến mình thành nữ chính truyện ngược, chăm lo cho anh ta như bảo mẫu để cảm hóa anh ta.”
Trang Minh Nguyệt mím c.h.ặ.t môi, nghe rất chăm chú.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Có lẽ vì mấy lời khuyên tôi đưa ra trước đó đều rất hợp lý, nên giờ cô ta rất tin tưởng tôi.
Tôi lại nhân cơ hội khai thông tư tưởng, nhắc đến đứa con còn chưa thành hình trong bụng cô ta, nhắc đến cảnh tôi đơn lẻ bóng, sợi dây liên kết giữa đứa bé và cô ta, thành công khơi dậy lòng mẫu t.ử cô ta.
Khi rời khách sạn, ánh mắt Trang Minh Nguyệt vô cùng kiên định, cô ta lúc này đã hạ quyết tâm…
Phải giành tất cả những gì xứng đáng cho đứa bé trong bụng, phải biến mình thành nữ chính truyện ngược si tình, bằng mọi giá khiến Lục Chiêu yêu mình.
…
Từ ngày thứ hai sau hôn lễ, Trang Minh Nguyệt vứt hẳn tính cách phô trương và phong cách ăn mặc lòe loẹt ngày trước, bắt đầu mặc váy màu nhạt, trang điểm dịu dàng, tính tình trầm tĩnh, đúng chuẩn một đóa bạch cúc ủy mị.
Mà Lục Chiêu lại cực kỳ thích kiểu này.
Đã quen với mấy thứ phồn hoa bên ngoài, Lục Chiêu về nhà chỉ muốn thấy chút gì đó thuần khiết, giản đơn.
Trang Minh Nguyệt mỗi ngày đều tự tay vào bếp, học nấu cơm hầm canh cho Lục Chiêu.
Tay nghề cô ta vốn không tệ, nay lại chăm chỉ, chưa đầy nửa tháng, quả thực đã nắm thóp được dạ dày của Lục Chiêu.
Mười ông tổng giám đốc thì chín người bị bệnh dạ dày, Lục Chiêu cũng không ngoại lệ.
Trang Minh Nguyệt bèn thuê một bác sĩ đông y về biệt thự, mỗi ngày học cách điều dưỡng cơ thể cho Lục Chiêu.
Lục Chiêu ngạc nhiên trước sự thay đổi của Trang Minh Nguyệt, nhưng cũng không hỏi nhiều.
Với anh ta, dù thay đổi kiểu gì, thì cũng chỉ là trò lấy lòng của đàn bà mà thôi, chẳng đáng để hỏi.
Tuy nhiên, sự phục vụ này đúng là tận tâm.
Mỗi lần Trang Minh Nguyệt vào bếp, anh ta đều ăn nhiều hơn một bát cơm.
Một tháng trôi qua, vị tổng giám đốc Lục vốn gầy nhom, vậy mà mập ra một chút.
Và Trang Minh Nguyệt cũng cố tình vô tình làm theo chỉ dẫn của tôi để thực hiện vài tiểu xảo, ví dụ như…
Sau khi nấu cơm xong, cô ta sẽ vô tình để lộ ngón tay dán băng cá nhân trước mặt anh ta, lúc anh ta hỏi, cô ta mới bảo là do sơ ý cắt vào tay lúc nấu cơm cho anh ta, sau đó dịu dàng nói chỉ cần anh thích ăn, thì chút thương tích này của cô ta cũng đáng.
Lại ví dụ như.
Khi chuyện hôn lễ hôm trước bị người có tâm lộ ra ngoài, khắp mạng c.h.ử.i Lục Chiêu là thằng đểu, Trang Minh Nguyệt lại “không cẩn thận” để anh ta bắt gặp cô ta đang cầm máy tính, mắt đẫm lệ ngồi dưới mớ bình luận c.h.ử.i Lục Chiêu mà từng dòng thanh minh cho anh ta.
…
Lục Chiêu là kiểu đàn ông cực kỳ tự phụ, dính đòn này nhất.
Nhìn người đẹp yếu đuối đang m.a.n.g t.h.a.i mà vẫn tận tụy chăm sóc mình, trái tim của Lục Chiêu cũng theo đó mà mềm ra.
Thêm vào đó, Trang Minh Nguyệt luôn cố ý vô tình bắt chước phong thái của Bạch Trăn Trăn ngày trước, Lục Chiêu không cưỡng nổi, lại quấn quýt với cô ta vài lần.
Vị trí Lục phu nhân của Trang Minh Nguyệt, dần dần vững chắc hơn.
Mà tôi cũng rất hài lòng.