Sau khi đẩy Trang Minh Nguyệt ngồi vững ghế nữ chính truyện ngược, tôi cũng thành công leo lên vị trí trợ lý riêng của Lục Chiêu, theo anh ta đến tập đoàn Lục thị, hàng ngày lo giấy tờ cho anh ta.
Thực ra, tất cả đều nằm trong kế hoạch của tôi và Bạch Trăn Trăn.
Lúc làm quản gia ở nhà Lục Chiêu, tôi vài lần nhân lúc anh ta bí trong phòng làm việc, lấy danh bưng trà vào, giả vờ vô tình đưa ra vài ý kiến quy hoạch, thành công giúp Lục Chiêu giải quyết bế tắc trước mắt.
Thực ra, chẳng qua là tôi đọc cốt truyện gốc, biết mấy vấn đề hóc b.úa của Lục thị cuối cùng sẽ được giải quyết ra sao mà thôi, nhưng Lục Chiêu đâu biết, sau vài lần như thế, anh ta liền cho rằng tôi có năng lực xuất chúng, thêm vào đó lại có Bạch Trăn Trăn thỉnh thoảng thổi gió, Lục Chiêu rất tin tưởng tôi, không lâu sau thuê tôi với giá cao vào công ty làm trợ lý riêng.
Trợ lý riêng của Tổng Giám đốc, đương nhiên có thể tiếp cận được vô số bí mật của Lục thị.
Nhưng anh ta giờ quá tự phụ, thế mà chẳng bao giờ đề phòng tôi và Bạch Trăn Trăn.
Anh ta không biết.
Để tôi đặt chân vào Lục thị, chính là bước đầu tiên trong thất bại của Lục Chiêu.
11
Hôm nay là sinh nhật Lục Chiêu.
Trang Minh Nguyệt dạo này ốm nghén nặng, ngửi thấy mùi tanh là không chịu nổi, dù vậy vẫn cố tự tay vào bếp làm cho Lục Chiêu một mâm sinh nhật thịnh soạn.
Lục Chiêu lại không về.
Nguyên nhân rất đơn giản, vừa hay Bạch Trăn Trăn đặt phòng ở khách sạn, mời Lục Chiêu dẫn theo tôi và Trang Minh Nguyệt đi ăn, nói là muốn mừng sinh nhật anh ta.
Lục Chiêu đương nhiên không muốn phật lòng Bạch Trăn Trăn.
Nhà họ Lục.
Trang Minh Nguyệt một tay chống bàn, nhìn mâm thức ăn mất mấy tiếng mới làm xong, c.ắ.n môi, nhẹ giọng hỏi anh ta, “Vậy mấy món này để đâu?”
Lúc bấy giờ, Lục Chiêu đang phân vân không biết chọn cà vạt nào để đi gặp Bạch Trăn Trăn, anh ta cầm hai chiếc cà vạt, “Vứt đi.”
Anh ta quét mắt, tiện nói, “Chẳng đáng bao nhiêu.”
Chẳng đáng bao nhiêu.
Ánh mắt Trang Minh Nguyệt tối sầm lại, không nói gì, chỉ lặng lẽ đổ cả mâm đó vào thùng rác.
Nửa tiếng sau.
Tụi tôi theo sau Lục Chiêu và Trang Minh Nguyệt, vừa vặn gặp Bạch Trăn Trăn tại cửa khách sạn đã hẹn.
Đứng ở cửa trò chuyện vài câu, phía sau đột nhiên vọng đến tiếng động cơ xe dữ dội…
Khoảnh khắc tôi quay đầu lại, vừa vặn thấy một chiếc xe hơi màu đen xông tới!
Trong đầu trống rỗng, tôi gần như theo phản xạ mà né.
Định thần lại, liền thấy Lục Chiêu lao về phía Bạch Trăn Trăn, đẩy cô ta ra, ôm cô ta c.h.ặ.t chẽ trong lòng, thoát được một kiếp.
Trang Minh Nguyệt thì không may mắn như vậy.
Lục Chiêu lao tới bảo vệ Bạch Trăn Trăn, vô tình đụng trúng cô ta, Trang Minh Nguyệt đang m.a.n.g t.h.a.i vốn phản ứng chậm hơn, lại bị đụng lảo đảo, thế là đ.â.m sầm vào đúng xe đang lao tới.
Cả người bị hất văng ra xa, rơi xuống đất nặng nề.
Tiếng trầm đục đó nghe mà kinh hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Minh Nguyệt!”
Bên tai vọng đến tiếng gào thét của Lục Chiêu.
Anh ta vứt bỏ Bạch Trăn Trăn, lao tới, quỳ nửa người xuống trước mặt Trang Minh Nguyệt.
Vết m.á.u loang dưới người cô ta, thấm đẫm gấu áo anh ta, thật ch.ói mắt.
Tôi và Bạch Trăn Trăn nhìn nhau, mặt cả hai đều trắng bệch, cảnh Trang Minh Nguyệt bay cả người lúc nãy cứ lặp trong đầu tôi.
Định thần lại, tôi vội vàng gọi cấp cứu.
Trang Minh Nguyệt bất tỉnh, còn Lục Chiêu thì ôm c.h.ặ.t lấy cô ta, trước khi xe cấp cứu đến, không cho phép bất cứ ai đụng vào cô ta.
Thực ra tôi muốn nói…
Không muốn cô ta c.h.ế.t sớm thì buông cô ta ra.
May mà xe cấp cứu đến rất nhanh, nhân viên y tế xuống xe, Lục Chiêu mới theo bản năng buông tay, chỉ là, đôi bàn tay buông thõng bên người kia, không hiểu sao cứ run lên bần bật.
12
Trang Minh Nguyệt sống sót.
Nhưng mà, đứa bé thì mất rồi.
Tôi và Bạch Trăn Trăn nhìn nhau, điểm này lại khớp hoàn hảo với nguyên tác.
Chỉ là, trong nguyên tác, "tôi" – cái nữ chính truyện ngược này, lúc bị xe đ.â.m, người gây t.a.i n.ạ.n lại chính là bà mẹ kế độc ác mà tôi hay đòi tiền không được.
Còn hiện tại sau khi đổi vai, người gây t.a.i n.ạ.n lại thành một thằng tài xế say rượu chẳng liên quan.
Dù thủ phạm đã thay đổi, nhưng t.a.i n.ạ.n vẫn xảy ra.
Tôi và Bạch Trăn Trăn đến bệnh viện thăm Trang Minh Nguyệt, vết thương của cô ta hồi phục không tệ, nhưng tinh thần thì chẳng có, dựa vào thành giường, sắc mặt trắng bệch đáng sợ.
Lúc thấy tôi bước vào, cô ta còn vô thức xoa bụng, rồi chợt nhận ra trong đó đã trống rỗng, ánh mắt lại tối sầm.
Lục Chiêu luôn túc trực trong phòng bệnh cùng cô ta.
Cái tổng giám đốc lạnh tanh ngày nào, giờ lại có thể kiên nhẫn dịu dàng dỗ cô ta.
Thế nhưng Trang Minh Nguyệt lúc nào cũng làm như không nghe thấy.
Bị lờ vài lần, Lục Chiêu tức giận bỏ đi.
Đến khi anh ta đi khuất, Trang Minh Nguyệt mới quay đầu nhìn tôi, đôi bàn tay gầy guộc nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, cô ta đỏ hoe mắt, nhẹ giọng hỏi tôi.
“Cô nói xem, có phải ngay từ đầu tôi đã sai rồi không?”
“Sai thì cứ sai tiếp, không nên giữ đứa bé, không nên…”
Tôi không trả lời.
Thực ra, tôi cũng hơi động lòng, dù sao chính tay tôi đã đẩy cô ta vào vị trí nữ chính truyện ngược này.
Hơi rối, tôi không đáp, xoay người ra cửa.
Tuy nhiên, vừa ra khỏi cửa, Bạch Trăn Trăn bên cạnh đã c.h.ử.i tôi một trận tơi bời.