Thấy Dương Gian đau đớn lăn lộn trên mặt đất, Vương San San vội vàng chạy lại, đưa tay muốn đỡ hắn dậy.
Bất chợt, Dương Gian ngừng giãy giụa. Hắn nắm lấy tay Vương San San, nhưng điều khiến cô kinh hãi là khớp xương cánh tay hắn vặn ngược lại một cách quái dị – điều mà người bình thường tuyệt đối không thể làm được.
Năm con mắt đỏ ngầu trên cánh tay hắn đồng loạt mở trừng trừng, nhìn chằm chằm vào cô.
"A!!!"
Vương San San hét lên thất thanh, ngã bệt xuống đất vì khiếp sợ.
Rất nhanh, những con mắt trên cánh tay kia từ từ khép lại.
Dương Gian vịn tường đứng dậy, giọng nói khàn khàn:
"Tôi không sao. Quả nhiên làm người tốt khó thật, tí nữa thì đi bán muối luôn rồi. Rốt cuộc vẫn không học được sự tàn nhẫn của Phương Kính."
Cơn đau dịu đi, nhưng sắc mặt hắn vẫn tái nhợt. Hắn tựa lưng vào tường, thở dốc.
"Bị nó cắn một cái mà cảm giác như cả cơ thể bị rút cạn vậy. Con Quỷ Anh này lực lượng thật đáng sợ... Hơn nữa, hình như nó đang lớn lên."
Dương Gian nhìn cánh tay mình. Hắn cảm nhận rõ ràng bên dưới lớp da, những thứ kia đang cựa quậy, như thể chớp mắt một cái là chúng sẽ lại trồi lên.
Sự hiện diện của những con mắt quỷ ngày càng rõ rệt.
Nó đang hồi phục.
"Xin lỗi, là tôi đã làm liên lụy đến cậu."
Vương San San cúi đầu, lí nhí nói.
"Không liên quan, đó là lựa chọn của tôi. Tôi không muốn trở thành loại người như Phương Kính, vì sống sót mà bất chấp thủ đoạn. Hơn nữa, tôi đã chết từ lúc bị đẩy vào Quỷ Vực rồi. Hiện tại tôi chỉ đang mượn lực lượng của quỷ để kéo dài hơi tàn thôi. Sống thêm được phút nào hay phút đó."
Dương Gian bình thản đáp.
Trải qua sinh tử, hắn đã thấu hiểu tình trạng của bản thân.
Nuốt xuống đau đớn, hắn giục:
"Đi thôi, đừng đứng đây nữa. Nếu nó quay lại thì cả hai chúng ta đều xong đời."
Vương San San nức nở:
"Tôi... chân tôi mềm nhũn rồi, đi không nổi nữa."
"Đúng là phim ảnh không lừa người, phụ nữ lúc nào cũng là gánh nặng trong mấy tình huống thế này."
Dương Gian càu nhàu, nhưng ánh mắt hắn chợt khựng lại khi nhìn thấy sau gáy Vương San San.
Ở đó có hai vết bớt hình dấu tay màu đen sì.
Là dấu vết do con Quỷ Anh để lại. Nó đã in hằn vào da thịt cô như hình xăm, thậm chí còn đang từ từ lan rộng ra xung quanh như một căn bệnh truyền nhiễm.
Trong lòng Dương Gian lạnh toát, nhưng hắn quyết định im lặng, không nói cho Vương San San biết.
Chỉ là tạm thời đuổi được Quỷ Anh đi, không ai biết liệu nó có quay lại hay không. Nếu nó trở lại, Dương Gian cảm thấy mình sẽ sớm nối gót Chu Chính.
"Tôi dìu cậu, đi được không?"
Dương Gian đỡ Vương San San dậy. Cơ thể cô gái vẫn còn run lẩy bẩy.
Đó là phản ứng sinh lý bình thường khi sợ hãi quá độ. Miệng có thể nói không sao, nhưng cơ thể thì không biết nói dối.
"Được... đi được."
Vương San San gật đầu.
Theo bản năng, cô nép sát vào người Dương Gian, thân thể mềm mại cọ vào lồng ngực hắn, không chút e ngại nam nữ, ngược lại còn có vài phần ỷ lại thân mật.
Đây không phải cô cố ý quyến rũ, mà là bản năng của phái yếu. Khi gặp nguy hiểm, phụ nữ luôn có xu hướng tìm kiếm sự che chở từ một người đàn ông mạnh mẽ.
Và lúc này, Dương Gian chính là chỗ dựa duy nhất của cô.
...
Bên ngoài tòa nhà dạy học là sân thể dục.
Sân rất rộng, đèn đóm tắt ngấm, không gian chìm trong bóng tối dày đặc. Nhưng dù sao vẫn đỡ ngột ngạt hơn bên trong trường học.
Bóng tối trong trường như muốn nuốt chửng mọi thứ, còn ở đây tuy tối tăm nhưng mắt thường vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy cảnh vật xung quanh.
Chạy đến đây, đám người mới dám dừng lại thở dốc.
Ai nấy đều nằm vật ra đất, chân tay tê liệt, hầu như không ai còn sức để đứng vững.
Sự sợ hãi dồn nén quá lâu trong không gian kín mít đã bào mòn cả thể xác lẫn tinh thần họ.
"Trời ơi, sợ chết khiếp... Vừa rồi tôi đứng gần nó quá, nó ôm cổ Vương San San mà mắt vẫn nhìn tôi chằm chằm... Không hiểu đứa bé quỷ quái đó ở đâu chui ra nữa."
Một nam sinh vẫn chưa hoàn hồn, lắp bắp nói.
"Chắc chắn là quỷ! Đứa bé đó là quỷ! Chỗ nào cũng có quỷ, chúng ta chết chắc rồi..."
Một nữ sinh mặt cắt không còn giọt máu, tinh thần hoảng loạn lẩm bẩm.
"Khoan đã, Vương San San bị bắt thì không nói, nhưng tại sao Dương Gian cũng không thấy đâu?"
Đột nhiên, Miêu Tiểu Thiện lên tiếng.
Cô từng ngồi cùng bàn với Dương Gian từ hồi cấp hai nên luôn để ý đến hắn.
Trương Vĩ nhìn quanh quất, quả nhiên không thấy bóng dáng Dương Gian.
Hắn giả bộ đưa tay lau khóe mắt ráo hoảnh:
"Tôi thật tự hào về Dương Gian. Sự hy sinh của cậu ấy thật vĩ đại, vì cứu chúng ta mà anh dũng quy tiên. Tôi sẽ không bao giờ quên cậu ấy. Sau này ngày rằm mùng một, tôi sẽ đốt cho cậu thật nhiều vàng mã, tổ chức đám tang linh đình. Dù sao lúc sống cậu ấy cũng là bạn chí cốt của tôi."
"Miêu Tiểu Thiện, cậu đừng quá đau buồn. Người chết không thể sống lại. Các cậu nghỉ ngơi chút đi, tôi quay lại xem Dương Gian đã chết hẳn chưa. Nếu chết thật rồi thì chúng ta tính đường khác."
Nói xong, Trương Vĩ cắn răng, làm bộ định quay lại tìm bạn.
"Trương Vĩ, nghe câu này của cậu, tôi biết tình bạn của chúng ta bền chắc như dây thun vậy. Lần sau gặp quỷ, tôi thề sẽ mặc xác cậu tự sinh tự diệt."
Đột nhiên, giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.
Dương Gian đang dìu Vương San San bước tới.
"Dương Gian! Cậu không sao, tốt quá rồi!"
Miêu Tiểu Thiện reo lên vui mừng.
Những người khác thấy cả hai còn sống trở về đều thở phào nhẹ nhõm. Đây có lẽ là tin tốt duy nhất trong cái đêm kinh hoàng này.