Từ lúc thảm họa bắt đầu đến giờ, số lượng bạn học bỏ mạng đã quá nhiều.
"May mắn nhặt lại được cái mạng."
Dương Gian gật đầu đáp lại.
Trương Vĩ kích động nhào tới:
"Dương Gian, tôi biết ngay cậu mệnh lớn mà! Vừa rồi tôi nói đùa thôi, cậu đừng để bụng nhé. Sau này cấm cậu bỏ rơi tôi đấy, cái mạng chó này của tôi trông cậy cả vào cậu rồi."
"Tôi không có hứng thú với đàn ông. Cứu mỹ nữ người ta còn lấy thân báo đáp, hoặc ít ra về sau còn có người sai vặt. Cứu cậu về để làm gì? Đấu kiếm à?"
Dương Gian phũ phàng đáp.
Vương San San đứng bên cạnh nghe vậy, mặt đỏ bừng lên vì ngượng.
"Đừng tuyệt tình thế chứ, tất cả của tôi đều cho cậu được chưa? Anh em đồng chí với nhau cả, phải chiếu cố nhau chứ."
Trương Vĩ nói nhảm vài câu rồi chợt đổi sắc mặt, nghi ngờ hỏi:
"Khoan, có gì đó sai sai. Tình cảnh lúc nãy nguy hiểm thế, làm sao cậu cứu được Vương San San ra?"
Hắn nhìn Dương Gian với ánh mắt đầy cảnh giác.
"Thì đấm cho nó một phát, nó văng ra rồi lôi người chạy. Cậu nghĩ tôi làm phép chắc?"
Dương Gian đáp tỉnh bơ.
Trương Vĩ vẫn chưa tin:
"Người anh em, đây là chuyện ma quỷ đấy. Võ Tòng đả hổ tôi còn tin, chứ cậu đấm quỷ nghe hư cấu quá. Thôi xong, tôi nghi ngờ cậu không phải Dương Gian. Có khi cậu là quỷ biến hình trà trộn vào để giết sạch chúng tôi. Phim kinh dị toàn chiếu thế này thôi."
Mọi người nghe vậy liền rùng mình, sợ hãi lùi xa Dương Gian một chút.
"Lại cái bài này. Đầu óc cậu không nghĩ được cái gì bình thường hơn à? Lúc nào cũng nghi người này là quỷ, người kia là quỷ. Nếu tôi là quỷ thì cậu xanh cỏ từ lâu rồi, còn đứng đó mà chém gió được sao?"
Dương Gian ngán ngẩm.
Trương Vĩ vẫn cứng đầu:
"Được rồi, để chứng minh, tôi hỏi cậu một câu: Tên tiếng Anh của tôi là gì? À khoan, câu này lộ rồi. Đổi câu khác, tên tiếng Anh của Triệu Lỗi là gì?"
Trương Vĩ đắc ý với sự cẩn trọng của mình.
"Tôi biết thế quái nào được!"
Dương Gian đáp gọn lỏn.
"Quả nhiên! Cậu có vấn đề! Tên tiếng Anh của Triệu Lỗi là: Word Sabi (Ta là thằng ngu). Mọi người tránh xa hắn ra!"
Trương Vĩ hét lên, lùi lại thủ thế.
Dương Gian nhíu mày hỏi lại:
"Từ từ, cậu vừa nói cái gì? Tôi nghe không rõ."
"Haha, không biết chứ gì? Tên nó là Word Sabi!"
Trương Vĩ cười khẩy.
"Thế tôi là cái gì?"
"Word Sabi!"
Dương Gian gật gù:
"Ừ, xem ra cậu cũng biết tự đánh vần tên mình đấy, chưa đến mức hết thuốc chữa."
...
Trương Vĩ nghệt mặt ra.
Vương San San và Miêu Tiểu Thiện nhìn hắn đầy ái ngại. So trí tuệ với Dương Gian lúc này chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.
Dù sao, việc họ còn sống đến giờ phút này hoàn toàn nhờ vào khả năng dẫn dắt của Dương Gian.
"Con bà nó, tôi không bị thiểu năng!"
Trương Vĩ gân cổ cãi lại trong vô vọng.
"Trời ơi, hắn đọc được suy nghĩ của tôi qua ánh mắt kìa."
Một bạn học thì thào, nhìn Dương Gian đầy kinh ngạc.
"Tôi..." Trương Vĩ muốn khóc.
Dương Gian cắt ngang màn tấu hài:
"Tôi không đeo đồng hồ. Hiện tại là mấy giờ rồi?"
"Đồng hồ của tớ hình như hỏng rồi, nó chỉ bốn giờ sáng."
Miêu Tiểu Thiện nhìn cổ tay, ngạc nhiên nói.
"Ơ, điện thoại của tớ cũng là 4 giờ 5 phút sáng. Lúc nãy nhìn mới hơn 8 rưỡi tối mà?"
"Sao thời gian trôi nhanh thế được?"
Mọi người hoang mang tột độ.
Dương Gian quay đầu nhìn về phía khu nhà học đen ngòm xa xa:
"Mấy giờ không quan trọng. Vấn đề là ở đây xảy ra chuyện lớn như vậy, tại sao bên ngoài vẫn im lìm? Cứu viện đâu?"
"Đúng vậy, tôi đã báo cảnh sát từ lúc mới xảy ra chuyện rồi mà."
"Tớ còn gọi cho mẹ tớ nữa..."
"Xung quanh quá yên tĩnh. Bên ngoài trường là đường quốc lộ, bình thường xe cộ chạy ầm ầm, sao giờ không nghe thấy tiếng động nào? Cũng không thấy ánh đèn xe."
Dương Gian ngẩng đầu nhìn trời.
Bầu trời đen kịt, như bị một tấm màn nhung khổng lồ che phủ. Không trăng, không sao, không một chút ánh sáng lọt vào.
"Dương Gian, chuyện này là sao?"
Trương Vĩ bắt đầu run sợ.
"Chỉ có một khả năng... Chúng ta vẫn còn ở trong Quỷ Vực."
Giọng Dương Gian trầm xuống:
"Chúng ta chưa bao giờ thoát ra cả. Quỷ Vực không chỉ bao trùm khu nhà học mà cả sân thể dục này nữa. Thậm chí có thể rộng hơn. Ta cảm giác Quỷ Vực là một không gian khép kín, bị cô lập hoàn toàn. Dù ở trung tâm hay rìa mép thì cũng như nhau. Chúng ta giống như chim trong lồng vậy. Lồng sắt di chuyển, con chim bên trong dù bay thế nào cũng không thoát được."
"Vậy... giờ chúng ta phải làm sao?"
Vương San San run rẩy bám chặt lấy cánh tay Dương Gian, xem hắn như đấng cứu thế.