Sau khi chờ đợi thêm một buổi tối ở trong bưu điện quỷ nữa.
Sáu giờ sáng ngày hôm sau, bóng tối ở trong bưu điện quỷ tiêu tán rất đúng giờ. Ánh đèn vàng yếu ớt lần nữa xuất hiện ở trong hành lang, khiến nó khôi phục lại trạng thái bình thường.
Sau khi xác nhận ở bên ngoài đã trở nên bình thường, thì đám người Dương Gian mới đi ra khỏi căn phòng số 31.
Lý Dương lập tức nhắc về chuyện mà hắn ta phát hiện tối hôm qua.
"Đêm qua, ở bên ngoài xuất hiện một tiếng giày cao gót quỷ dị. Cuối cùng nó mở cửa và tiến vào trong một căn phòng nào đó."
Nói xong, hắn ta chỉ tay về phía trước:
"Vị trí đại khái hẳn là phía kia."
Phòng 35,36,37.
Ba căn phòng ở phía kia lúc này đang đóng kín cửa, không có bất cứ người đưa thư nào đi ra ngoài.
Dương Gian khẽ nhíu mày, thoáng quan sát một chút, sau đó hỏi:
"Cậu cho rằng chủ nhân của tiếng giày cao gót kia là một con lệ quỷ?"
Lý Dương nói:
"Đội trưởng, chẳng lẽ anh còn cảm thấy giữa đêm khuya, tối đen như mực mà vẫn còn có người hoạt động bình thường ở trong bưu điện quỷ hay sao? Tôi cảm thấy khả năng này là rất thấp, nên rất có thể đó là một con lệ quỷ du đãng trên tầng ba."
"Đừng có võ đoán như vậy, mặc dù vào đêm, đèn tắt, chỗ này trở nên nguy hiểm là không hề giả. Nhưng cậu đã đi vào một lối suy nghĩ sai lầm, đó là ở bên ngoài căn phòng vào lúc đó chưa chắc đã là hẳn phải chết. Mặc dù nguy hiểm, nhưng chỉ cần đụng phải con quỷ giống với con mà chúng ta gặp ở dưới tầng một, thì có lẽ sẽ không chết."
"Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán cá nhân của tôi. Bởi vì tôi vẫn còn tỏ thái độ hoài nghi đối với điều này, dù sao trước giờ cũng chưa được chứng thực về nó."
Vừa nói, Dương Gian vừa đi về phía mấy căn phòng mà Lý Dương chỉ:
"Có quỷ hay không chúng ta chỉ cần đi vào trong xem là biết được ngay. Sau lần đó hẳn là cậu chưa nghe được tiếng động của người kia mở cửa rời đi đúng không?"
"Không."
"Vậy thì rõ rồi, chủ nhân của tiếng giày cao gót kia, sau khi đi vào liền ở bên trong. Chúng ta chỉ cần vào kiểm tra là được."
Dương Gian đã đi đến trước cửa của căn phòng số 35, hắn đưa tay đẩy cửa đi vào.
"Cậu đừng có tiến vào, chỉ mình tôi là đủ rồi."
Biểu hiện của Dương Gian vẫn bình tĩnh, không chút sợ hãi, giống như không thèm quan tâm liệu trong phòng có nguy hiểm hay không vậy.
Trên thực tế với loại trạng thái hiện tại của Dương Gian, có rất nhiều chuyện không đáng để hắn phải kiêng kỵ nữa. Mà điều hắn kiêng kỵ duy nhất chính là bản thân mắt quỷ khôi phục.
Bốn người Dương Tiểu Hoa, Thái Ngọc, Vương Thiện, Lưu Minh Tân chỉ dám đứng nhìn từ xa, không dám tiến gần vì trong mấy căn phòng này có khả năng có quỷ.
Dương Gian dám làm như vậy là vì hắn tài cao gan lớn, còn bọn họ không phải.
Một đám người đưa thư tầng một, tầng hai leo lên đây còn mới hơn cả người mới. Bất cứ sự dị thường nào ở chỗ này cũng đều có thể lấy đi tính mạng của bọn họ.
Rất nhanh.
Dương Gian đi ra khỏi căn phòng số 35.
"Không có gì cả, mọi thứ bên trong vẫn bình thường. Bố cục của nó giống như bố cục của căn phòng 31 ngày hôm qua khi chúng ta mới vào."
Nói xong hắn lại lần lượt đi qua căn phòng số 36,37.
Bên trong hai căn phòng này hoàn toàn bình thường, không hề có lệ quỷ, cũng chẳng có người đưa thư, mà là hai căn phòng trống.
"Sao có thể chứ?"
Lý Dương cảm giác có chút khó tin:
"Rõ ràng tối hôm qua tôi có nghe thấy động tĩnh."
"Đến giờ, trong bưu điện quỷ vẫn còn có rất nhiều nơi chúng ta chưa thể thăm dò rõ ràng, nên có chút dị thường như vậy cũng là chuyện bình thường, cậu không cần phải quá ngạc nhiên. Lúc trước, khi leo lên tầng hai chúng ta từng nhìn thấy một cỗ thi thể ở trên cầu thang, hiện tại trong đêm tối đột nhiên xuất hiện tiếng giày cao gót cũng không có gì lạ."
"Tối thiểu bưu điện quỷ cũng đã tồn tại hơn năm mươi năm rồi, đồng thời còn chưa từng dừng lại. Nên không một ai biết được cái chỗ quỷ quái này vận hành lâu như vậy liệu có sinh ra chuyện gì không. Có lẽ chỗ mà hiện tại chúng ta đang đứng đã chôn vùi hàng trăm người rồi cũng nên. Cậu càng trải qua nhiều chuyện sẽ càng gặp nhiều thứ cổ quái hơn."
Việc Dương Gian đi điều tra tình hình là vì hắn muốn cho Lý Dương và người khác yên tâm hơn.
Còn thực tế, nếu một ngày nào đó đột nhiên có một con quỷ xuất hiện ở cạnh giường, thì hắn cũng chẳng cảm thấy lạ.
Đúng lúc này, dường như Vương Thiện phát hiện ra cái gì đó đột nhiên hô to.
"Dương Gian, bức thư xuất hiện rồi."
"Thư? Ở đâu?"
Dương Gian vội vàng đi đến.
Lúc trước hắn đã tìm kiếm qua trong phòng rồi, nhưng không có thư xuất hiện. Hắn cứ tưởng là sau khi xé thư xong thì còn chưa đến thời gian đưa thư mà tiến vào thời kỳ an toàn. Cho nên hắn mới chờ đợi ở trên tầng ba để gặp các người đưa thư cũ rồi lại nghĩ cách.
Vương Thiện chỉ tay vào sân vườn ở giữa tầng ba.
Ở chỗ đó đặt một chiếc hộp thư, lúc này phía trên hộp thư có cắm một bức thư.
"Là bức thư màu vàng, đây là một bức thư bình thường."
Thấy được bức thư, Dương Tiểu Hoa thầm thở phào một hơi.
Cô ta lại sợ có thư màu đỏ đậm xuất hiện, khi đó khả năng cao Dương Gian lại phải xé.
"Toàn bộ thư trên tầng ba đều xuất hiện ở trong chiếc hộp thư này sao?"
Dương Gian bắt đầu lộ vẻ chần chờ.
Điều này và tình huống lúc trước không giống nhau.
Nhưng bất kể là gì, Dương Gian vẫn quyết định lấy bức thư trước rồi hẵng tính sau.
Theo như những lá thư trước, một khi người đưa thư tiếp xúc vào thư, cũng có nghĩa là người đưa thư đã chấp nhận nhiệm vụ. Tuy nhiên vì hai lần trước lại là hai bức thư màu đỏ, nên sau khi hoàn thành, Dương Gian đã mang lên tầng ba không ít người. Bọn họ không trải qua việc đưa thư theo như trình tự bình thường. Cho nên không một ai biết được, liệu điều đó có phát sinh ảnh hưởng nào cho phía sau không.
"Bức thư trong hòm không phải của cậu đâu. Loại người vội vàng đưa tin như cậu sẽ chết rất nhanh đó. Vừa mới từ tầng hai lên hẳn mấy người sẽ có chừng ba tháng thời gian an toàn, cứ ở nhà sống qua ba tháng kia không tốt hơn hay sao?"
Đúng lúc này một âm thanh đột ngột vang lên.
Không biết từ lúc nào cửa của căn phòng số 34 đã được mở ra.
Một người thanh niên mặc áo bông, bộ dạng chán chường vừa ngậm thuốc, vừa đưa bật lửa lên để đốt.
"Người đưa thư tầng 3?"
Đám người Dương Tiểu Hoa, Vương Thiện, Thái Ngọc đồng loạt nhìn về phía kia.
Bọn họ cứ nghĩ là không có ai ở trên tầng này, không ngờ, trong căn phòng số 34 đã có người đưa thư vào ở mà bọn họ không biết đối phương vào lúc nào.
Lý Dương ghé sát người Dương Gian, nhỏ giọng nói:
"Căn phòng số 34 cũng rất khả nghi, khả năng cao chủ nhân của tiếng giày cao gót đi vào trong đó."
"Xin chào, Rất hân hạnh khi được biết những người bạn mới. Tôi là Lý Dịch, người đưa thư tầng ba."
Người thanh niên có bộ dạng chán chường kia dường như khá lễ phép. Hắn ta tự giới thiệu bản thân với bọn họ, đồng thời không hề lộ ra địch ý.
Thực ra, giữa người đưa thư và người đưa thư với nhau không hề tồn tại xung đột. Chỉ là do lúc trước số lượng của người đưa thư tầng dưới quá nhiều, lại thêm lệ khí quá nặng và vì tranh giành phòng ở cho nên mới xảy ra chuyện sống mái với nhau.
Nhưng tầng ba lại không tồn tại vấn đề này.
Các căn phòng trên tầng ba dường như có thể chứa đựng được vô hạn, nên xem như nó đã giải quyết được vấn đề chổ ở cho các người đưa thư.
Không có xung đột về phòng ở, nên dường như tính khí và tính cách của người đưa thư cũng được cải thiện khá lớn.
Dương Gian đi đến và hỏi:
"Hình như tối hôm qua tôi không hề nhìn thấy cậu."
"Tôi chỉ vừa mới đến thôi, nghe bên ngoài có động tĩnh nên đi ra xem thế nào."
Lý Dịch rít một hơi thuốc, tỏ ra phiền muộn nói:
"Ở bên ngoài bưu điện quỷ cũng khá nhàm chán, nên mới đến chỗ này ngồi một lát."
Dương Gian lập tức chú ý đến lời hắn ta nói:
"Đi vào ngồi một lát? Có thể tiến vào chỗ này bất cứ lúc nào mà không cần phải chờ đến lúc nhận nhiệm vụ đưa thư hay sao?"
Lý Dịch cười nói:
"Đây chính là đặc quyền của người đưa thư tầng ba, có thể tùy ý nhập xuất bưu điện quỷ. Cho dù không phải là lúc đưa thư cũng có thể đi vào, chỉ là phần lớn người không muốn làm như vậy mà thôi. Cho nên bình thường chỗ này khá vắng vẻ."
Dương Gian hỏi:
"Đặc quyền này dùng như thế nào?"
"Giấy viết thư."
Vừa nói Lý Dịch vừa lấy ra một tờ giấy màu đen, trông khá bẩn và cũ kỹ.
"Chỉ cần đốt một góc của thứ này, đường đến bưu điện quỷ sẽ xuất hiện. Còn nếu ở trong này rồi mà muốn ra ngoài thì cứ đốt thêm một ít, cầu thang thông xuống phía dưới sẽ hiện ra. Nhưng con đường xuất hiện kia chỉ có người đốt thư mới có thể đi, còn người khác không được. Có lẽ mấy người ở cùng một phòng đúng không?"
Dương Gian hỏi tiếp:
"Giấy viết thư? Làm sao để có được thứ này?"
Lý Dịch cười cười rồi nói:
"Muốn tôi nói cho cậu biết cũng không sao, nhưng trước nhất cậu cũng phải nói cho tôi biết là tầng dưới đã xảy ra chuyện gì chứ. Vì sao lại có nhiều người lên đây như vậy, những sáu người lận."
"Tôi đã xé nát một bức thư màu đỏ đậm ở tầng dưới, sau đó cầu thang xuất hiện và ép bọn tôi lên trên này."
Dương Gian cũng không ngại nói ra điều này để trao đổi.
Bức thư màu đỏ đậm?
Nghe vậy, người người đưa thư tên Lý Dịch kia lập tức tỏ ra có chút kinh ngạc.
Sau đó hắn ta vội vàng lắc đầu và nói:
"Không, đó là chuyện không thể nào. Ở trong bưu điện quỷ, bức thư màu đỏ đậm là loại thư có độ khó khăn cao nhất. Gần như nó được coi là loại nhiệm vụ đoàn diệt người đưa thư trong một tầng. Chỉ khi bưu điện quỷ xuất hiện dị thường, hoặc là vì một vài nguyên nhân đặc thù nào đó thì bức thư màu đỏ đậm mới xuất hiện. Mấy người bảo mấy người nhận được thư màu đỏ đậm, còn không đi đưa thư mà lựa chọn xé nát, đây không phải là đang giỡn với tôi đó chứ?"
Hắn ta cũng không còn là người mới nữa, mà là một người đưa thư tầng ba, số lượng chuyện mà hắn ta trải qua đã rất nhiều. Nên hắn ta có hiểu biết một chút về bức thư màu đỏ đậm.
"Mọi việc thực sự là như vậy, còn tin hay không là tùy cậu."
Dương Gian ăn ngay nói thật.
Dương Tiểu Hoa cũng chen lời:
"Những lời hắn nói là thật đó, chính tôi tận mắt nhìn thấy mà. Sau khi xé nát bức thư kia, lệ quỷ đã xâm nhập đến tần hai. Vốn dĩ người đưa thư tầng hai có đến mười mấy người, nhưng ngay ngày hôm qua đã chết gần hết, chỉ còn lại mấy người bọn tôi mà thôi."
"Đúng là khó tin, trước giờ tôi cũng chỉ nghe nói qua về bức thư màu đỏ có một lần, chứ chưa được chứng kiến. Xem ra trong mấy người có một vài người đã nằm ngoài tầm khống chế của bưu điện quỷ."
Lý Dịch tỏ vẻ ngưng trọng khi nhìn về Dương Gian.
Vừa nãy hẳn hắn ta không nhìn nhậm.
Mà hai mắt của người này thực sự tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt màu đỏ, thậm chí tròng mắt không còn giống của người sống.
Đó là dấu hiệu cho thấy người này đã bị lệ quỷ xâm lấn.
Bị lệ quỷ xâm lấn mà còn chưa chết, vậy có khả năng cao người này đã đánh cắp được một phần năng lực của lệ quỷ.
Ở trong người đưa thư của tầng hai lại có một người như vậy, dường như điều này cũng có thể giải thích được cho việc tầng hai xuất hiện thư màu đỏ đậm.
Dương Gian hỏi tiếp:
"Cậu còn chưa nói cho tôi biết, mấy tờ giấy viết thư này là làm sao có được?"
Lý Dịch thu hồi suy nghĩ, cười cười rồi nói:
"Việc này khá đơn giản, buổi tối cậu cứ ra khỏi phòng, sau đó đi dạo một vòng, hẳn sẽ có thể nhặt được một ít. Tuy nhiên việc này sẽ gặp phải một chút nguy hiểm, dù sao ban đêm ở trong bưu điện quỷ cũng có lệ quỷ lảng vảng. Nếu đụng phải bọn chúng thì coi như chết chắc."
"Cái gì? Thứ này là do nhặt được ở bên ngoài vào buổi tối?"
Lưu Minh Tân hoảng sợ, sắc mặt lập tức thay đổi.
Lý Dịch nói:
"Nếu không phải như vậy thì cậu cho rằng làm sao để lấy được nó đây? Tại một vài thời điểm mấu chốt, thứ này có thể bảo vệ được tính mạng cho cậu đó. Chỉ cần đốt nó lên là đường về bưu điện quỷ sẽ xuất hiện. Khi đó cậu có thể nhanh chóng chạy về bưu điện quỷ, nhờ đó thoát khỏi nguy hiểm như chuyện linh dị. Ở trên tầng ba, vào buổi tối, rất nhiều người đưa thư đều mạo hiểm đi ra ngoài nhặt. Cũng có người may mắn nhặt được khá nhiều nên muốn bán nó."