Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 1457: Cùng Một Chỗ



"Cậu cần không? Tôi có thể bán rẻ cho cậu một chút, một tờ mười vạn, đừng có chê đắt, đây đã là giá gốc rồi."

Dương Gian mở miệng nói:

"Cậu có bao nhiêu?"

"Rất nhiều."

Không biết Lý Dịch lại móc từ chỗ nào ra một xấp giấy dày.

"…"

Dương Gian cảm thấy có lẽ bản thân đã bị tên này lừa, một chồng giày như vậy tối thiểu cũng phải mấy chục, mấy trăm tấm. Người này làm sao mà có nhiều như vậy.

Trừ phi, thứ này có rất nhiều, là thứ không đáng tiền, nhưng bị kẻ này cố ý nâng giá.

Dường như Lý Dịch cũng đoán được ý nghĩ của Dương Gian, hắn ta liền giải thích:

"Cậu đừng có nhìn thấy nhiều mà nghĩ là thứ này rất dễ nhặt. Để nhặt được nó phải chịu khá nhiều phong hiểm. Đương nhiên, nếu mấy người có đủ can đảm đi ra ngoài nhặt giấy vào lúc đèn tắt thì coi như tôi chưa nói gì vậy."

Dương Gian hỏi:

"Thứ này ở dưới tầng một, tầng hai có không?"

Lý Dịch nói:

"Có, chỉ là buổi tối người đưa thư tầng một, tầng hai không dám ra ngoài. Với lại người dưới đó chết khá nhanh, nên dù có phát hiện ra giấy viết thư bọn họ cũng không biết nên dùng như thế nào. Dù cho có biết rõ tác dụng của nó thì họ cũng không dễ tiết lộ nó ra ngoài. Lên tầng ba, thời gian nghỉ giữa các lần đưa thư là khá dài, nên rất nhiều tin tức đều được công khai ra. Tôi cũng được người khác nói về nó khi mới lên tầng ba."

"Thì ra là vậy."

Dương Gian khẽ gật đầu, suy đoán lúc trước của hắn không sai.

Chỉ có người đưa thư tầng ba mới hiểu biết về bưu điện quỷ nhiều hơn.

Dương Gian nói:

"Việc mua bán giấy viết thư tạm thời cứ để đó. Cậu đã ở trên tầng ba lâu như vậy, liệu cậu có biết được cách nào để lên tầng nhanh nhất không? Tôi không muốn chờ đợi ở tầng ba quá lâu, vì tôi muốn lên tầng bốn, không, lên được tầng năm càng tốt."

"Cậu muốn nhanh chóng thoát khỏi nguyền rủa của bưu điện quỷ đúng không?"

Lý Dịch tỏ ra hơi sững sờ, sau đó nói:

"Tôi nghĩ tốt nhất cậu nên tỉnh táo lại một chút. Nhiệm vụ của người đưa thư không hề đơn giản như vậy đâu. Loại người có tâm tính vội vàng như cậu rất dễ xảy ra chuyện đó."

Dương Gian nói:

"Đó là chuyện của tôi, cậu không cần lo. Nếu cậu không biết thì cứ nói thẳng, còn nếu biết, tôi sẽ cho cậu thêm tiền."

Vẻ mặt Lý Dịch hơi động:

"Thêm bao nhiêu?"

Dương Gian nói:

"Cậu cứ ra giá là được."

Lý Dịch nói:

"Một trăm vạn, được không?"

Dù sao nhìn bộ dạng hiện tại của Dương Gian cũng không giống như kẻ có tiền. Mà đối với một người bình thường, một trăm vạn đã là cực kỳ nhiều, nói không chừng còn phải bán nhà bán xe thì may ra mới góp đủ.

Dương Gian nói:

"Được, tôi sẽ cho cậu ba trăm vạn, cậu đưa thêm cho tôi hai mươi tờ giấy viết thư."

"Hớ rồi."

Trong lòng Lý Dịch thầm mắng một tiếng.

Đây mới thực sự là đại gia.



Dương Gian không lựa chọn ép buộc, hay uy hiếp người đưa thư tầng ba có tên Lý Dịch kia. Mặc dù hắn có thể làm được điều đó, nhưng bản thân hắn vẫn là một người có nguyên tắc.

Đối với một người không oán không cừu, Dương Gian vẫn khá khách khí.

Đương nhiên loại khách khí này là nói khi xét với ngự quỷ nhân.

Dù sao số lượng ngự quỷ nhân có tính tình, phong cách hành sự ác liệt hơn Dương Gian có rất nhiều.

Dương Gian mở miệng nói:

"Nếu cậu đồng ý, vậy cuộc giao dịch này xem như xong. Cậu đưa số điện thoại cho tôi, khi trở về tôi sẽ để thư ký gọi điện cho cậu."

Lý Dịch cười cười:

"Lỡ sau khi ra khỏi đây cậu trở mặt không nhận thì tôi biết phải làm sao bây giờ? Tôi là một người khác thực tế, trước lấy tiền, sau đó mới làm việc."

Lý Dương lập tức nói:

"Này anh bạn, cậu đã thấy có ai bình thường mang theo mấy trăm vạn đi khắp nơi chưa?"

Lý Dịch sờ sờ cằm.

"Nghĩ cũng đúng."

"Thế nhưng người đưa thư tầng ba không có một ai đáng tin cả. Nói chữ tín với bọn họ là một chuyện cực kỳ khó. Với lại, dù ở bên ngoài đi nữa, thì một cuộc làm ăn mấy trăm vạn gì đó đều phải có hợp đồng các kiểu, làm gì có ai nói mồm bao giờ."

"Như thế này đi, tôi sẽ tặng cho cậu một tờ giấy viết thư. Cậu đi ra ngoài gửi tiền cho tôi, sau đó chúng ta lại tiếp tục trao đổi tin tức, được không? Dù sao mấy người cũng phải để cho tôi tin là mấy người có khả năng làm điều đó chứ."

Dương Gian tỏ ra có chút không kiên nhẫn:

"Đúng là dông dài, cho cậu thứ này, đến lúc tôi gửi tiền thì trả lại."

Nói xong, hắn ném cho Lý Dịch một khẩu súng lục màu vàng kim.

Sau khi nhận lấy, sắc mặt Lý Dịch khẽ động. Không phải hắn ta chưa từng sờ qua súng, mà là do khẩu súng này rất nặng.

Nếu súng này không có vấn đề, vậy nguyên nhân khiến khẩu súng nặng hẳn là do chất liệu sản xuất.

Hắn ta thuần thục gỡ hộp đạn xuống, đến lúc này, hắn ta mới kinh ngạc nói:

"Vàng?"

Đúng vậy, toàn bộ khẩu súng lúc này đều được làm từ vàng. Là một khẩu súng lục đặc chế, chứ không phải là súng ống bình thường mà bọn họ có thể mua lậu từ nước ngoài.

Dương Gian bình thản nói:

"Mỗi một viên đạn đều có giá thị trường là 10 vạn, chỉ tính riêng băng đạn kia đã có giá 200 vạn rồi. Tôi chịu thiệt một chút, dư ra một chút kia thì coi như tôi cho cậu tiền uống trà đá."

Lý Dịch sờ sờ khẩu súng lúc lạnh lẽo, con ngươi khẽ động:

"Gần đây giá vàng tăng lên một cách đột biến. Có người bảo lực lượng linh dị có thể ảnh hưởng đến mọi thứ, nhưng lại không ảnh hưởng đến vàng. Nếu dùng vàng xây dựng một căn phòng an toàn thì có thể ngăn cản được sự xâm lấn của lực lượng linh dị. Nhưng mà tôi quá nghèo, không thể nào mua đủ vàng để xây một căn phòng an toàn."

"Khẩu súng này cũng làm từ vàng, vậy chẳng phải, nó có thể bắn trúng quỷ?"

Dương Gian nói:

"Theo lý thuyết mà nói thì điều đó không sai."

Lý Dịch khẽ giật mình, sau đó cười cười rồi bảo:

"Cũng đúng, dù bắn trúng quỷ thì cũng không thể nào giết nó được. Cùng lắm thứ này chỉ tạo ra một chút trở ngại. Tác dụng chính của thứ đồ chơi này hẳn là để đối phó với người, đối phó với một vài người đưa thư sở hữu một ít lực lượng linh dị…Quỷ có lẽ giết không chết, nhưng người lại không thể. Xem ra khi leo lên đây, cậu đã chuẩn bị rất đầy đủ."

Hắn ta nhanh chóng hiểu rõ tác dụng chính của thứ này.

Thay vì dùng nó để đối phó quỷ, chẳng bằng dùng để đối phó người.

Lý Dịch hỏi:

"Chẳng lẽ cậu không sợ khi đưa cho tôi thứ này xong tôi sẽ chỉa hỏng súng về phía cậu hay sao?"

"Cậu có thể thử một chút, có lẽ khi cậu vừa chỉ họng súng về phía tôi thì cậu đã chết."

Hai con mắt của Dương Gian khẽ tỏa ra luồng ánh sáng màu đỏ nhàn nhạt, giọng điệu cực kỳ bình tĩnh.

Lý Dịch lại rít một hơi thuốc, tỉnh táo suy tư.

"Người này không phải là người bình thường."

Có thể leo lên tận tầng này thì làm gì có ai là người ngu đâu mà đi bán một món vũ khí như vậy cho người khác. Chắc chắn là hắn phải có chỗ dựa nào đó mới dám làm như vậy.

Lý Dịch nói:

"Được rồi, vậy coi như tôi chiếm chút tiện nghi. Tôi sẽ cho cậu thêm mười tờ giấy viết thư, tuy nhiên cầm nhiều thứ này cũng vô dụng. Thứ này cũng không phải đốt càng nhiều thì cửa xuất hiện càng nhanh đâu."

Hai người lập tức hoàn thành khoản giao dịch kia.

Dương Gian đạt được một xấp giấy viết thư đen xì, vừa bẩn vừa cũ.

Chỉ vừa tiếp xúc thôi đã cảm nhận được một cỗ cảm giác bất an đang bồi hồi, giống như được lệ quỷ vuốt ve qua vậy, không chút dấu vết.

"Đặt tờ giấy viết thư trong lòng bàn tay rồi xoa nó thành cây dài thế này, như vậy sẽ dễ cháy hơn một chút. Ngoài ra, mấy người cần phải chú ý, trước khi trở lại bưu điện quỷ, mấy người tuyệt đối không được để cho giấy viết thư cháy hết. Nếu không tôi cũng không biết là sẽ xảy ra chuyện gì đâu. Trước kia tôi có nghe qua một người dùng giấy viết thư để trốn về bưu điện quỷ sau khi đưa thư xong. Kết quả là trong quá trình đi về bưu điện quỷ, giấy viết thư của tên này cháy hết, thế là hắn ta biến mất tăm mất tích. Sau đó không thấy người này xuất hiện ở trong bưu điện quỷ nữa, cũng không thấy ở bên ngoài."

Lý Dịch lôi ra một tờ giấy viết thư và làm mẫu cho những người khác nhìn.

Hắn ta cuộn giấy viết thư lại rồi xoa nó thành một cây dài như cây hương.

"Cầm thứ này chia cho bọn họ, mỗi người hai tờ, còn bao nhiêu cậu giữ lại."

Dương Gian gỡ lấy chừng mười tờ giấy viết thư, sau đó đưa cho Lý Dương, bảo hắn ta phân chi cho bốn người Dương Tiểu Hoa, Thái Ngọc, Vương Thiện và Lưu Minh Tân.

Lý Dương kinh ngạc nói:

"Chia cho cả bọn họ nữa à?"

Dương Gian khẽ gật đầu, không nói gì thêm.

Nghe vậy, Lý Dương lập tức chia cho mỗi người hai tờ.

Sau khi nhận lấy, sắc mặt mỗi người đều khác nhau. Bọn họ ngàn vạn lần đều không ngờ được, một kẻ suýt chút nữa hại chết bọn họ ở dưới tần hai lại có lòng tốt chiếu cố cho bọn họ như vậy.

Có gì đó sai sai.

Không phải Dương Gian đang ước đám người bọn họ chết sạch hay sao?

Hay là…

Trong lúc nhất thời ba người Thái Ngọc, Vương Thiện, Lưu Minh Tân đều nhìn về phía Dương Tiểu Hoa bằng ánh mắt cổ quái.

Không phải là Dương Gian đã đầu quân cho Dương Gian, hoặc là mỹ nhân kế của cô ta đó chứ?

Dương Tiểu Hoa nhíu mày nói:

"Mấy người nhìn tôi làm gì vậy?"

Thái Ngọc thử suy đoán.

"Dương Gian họ Dương, cô cũng họ Dương, chẳng lẽ cô và hắn là họ hàng thân thích? Cho nên hắn mới chiếu cố cho cô như vậy."

Dương Tiểu Hoa tức giận nói:

"Nói bậy, họ Dương nhiều người như vậy, việc trùng họ chỉ là chuyện bình thường mà thôi. Với lại đâu phải chỉ có mình tôi nhận được chiếu cố, không phải mấy người cũng nhận được giấy viết thư hay sao?"

Lưu Minh Tân hỏi:

"Lúc trước ở trong phòng dưới tầng hai đã xảy ra chuyện gì?"

"Lưu Minh Tân, cậu hỏi vậy là có ý gì? Trong quãng thời gian ngắn như vậy, cậu nghĩ có thể xảy ra được chuyện gì? Lúc đấy suýt chút nữa là tôi chết rồi, cậu có biết không? Dương Gian chỉ tuân thủ theo hứa hẹn lúc đó của hắn, tôi làm mồi nhử cho cậu ta, cậu ta sẽ bảo vệ cho tôi. Chỉ đơn giản vậy thôi. Tôi hiểu sự đa nghi của mấy người, nhưng không nên đặt ở trên người của tôi."

"Với lại loại người như Dương Gian, hắn còn sợ mấy kẻ như chúng ta ảnh hưởng hay sao? Ngay cả quỷ mà hắn cũng có thể giam giữ, đồng thời giúp người tên Lý Dương đánh cắp lực lượng linh dị. Cho nên nếu hắn thực sự muốn làm gì, thì đám người chúng ta chỉ có thể ngoan ngoãn tiếp nhận mà thôi."

Dương Tiểu Hoa không ngờ được, đám người này lại cho rằng nguyên nhân khiến cho Dương Gian chiếu cố bọn họ chính là vì cô ta.

Mị lực của bản thân cô ta thực sự lớn như vậy sao?

Khi ở dưới tầng hai, biểu hiện của Dương Gian cực kỳ máu lạnh. Có thể nói là máu lạnh đến mức đáng sợ, không hề có một chút gì gọi là tình người. Điểm duy nhất còn được coi là bình thường trong con người của hắn chính là nguyên tắc.

Nếu bỏ qua cái đó, mức độ nguy hiểm của hắn chẳng khác gì lệ quỷ.

Ngay khi đám người đang bàn tán với nhau, Dương Gian cũng đang cùng Lý Dịch bàn bạc một vấn đề khác.

Lý Dịch khẽ vuốt cằm rồi nói:

"Trước kia toàn bộ người đưa thư trong tầng ba chúng tôi cũng từng thảo luận qua với nhau về cách leo tầng nhanh nhất. Số lượng phương pháp thực hiện điều này khá nhiều, ví dụ như dùng bức thư thứ ba của một người đưa thư, hoặc là thư màu đỏ. Ngoài ra vẫn còn một cách nữa, đó chính là đi đưa ba bức thư cùng một lần."

Dương Gian lập tức hỏi lại:

"Đưa ba bức thư cùng một lần? Có nghĩa là sao?"

Lý Dịch nói:

"Không phải người đưa thư nào khi nhận được thư cũng sẽ lập tức đi đưa ngay. Bởi vì sau khi nhận thư sẽ có một đoạn thời gian để đưa thư. Nếu trong đoạn thời gian này, cậu lại lấy thêm hai bức thư khác. Khi cậu cầm ba bức thư ở trong tay, có lẽ nó sẽ tự hình thành nên một nhiệm vụ mới, một nhiệm vụ chuyên xuất hiện để nhắm vào người nhận."

"Mức độ nguy hiểm của nhiệm vụ này là rất lớn, dù sao nó cũng tích lũy từ ba bức thư lại. Có lẽ độ nguy hiểm của nó không hề kém hơn so với bức thư màu đỏ đâu."

"Theo tôi thấy, phương pháp tốt nhất chính là lấy bức thư thứ ba của người khác. Vì làm như vậy mức độ nguy hiểm của nhiệm vụ sẽ không gia tăng, đồng thời độ khó khăn của nhiệm vụ cũng thấp. Chỉ là tình hình của tầng ba không giống như ở dưới tầng hai, thư nhiệm vụ đôi khi không phải là của cá nhân, mà là dựa theo số lượng người trong phòng để phân chia."

"Nói trắng ra, thì ở trên tầng ba có xu hướng đi làm việc theo đoàn đội hơn. Ví dụ, nếu ngày hôm nay cậu cầm lấy bức thư trong hòm này, vậy đó sẽ trở thành nhiệm vụ cho tất cả mọi người trong phòng số 31 của các cậu."

Dương Gian nói:

"Thì ra là vậy. Tuy nhiên trong chuyện này vẫn còn tồn tại một chút lỗ thủng, trong phòng này chỉ có mấy người bọn tôi ở thôi sao? Hẳn sẽ còn có một vài người đưa thư khác ở trong phòng 31 chứ. Bọn họ không bị ảnh hưởng hay sao?"

Lý Dịch nói:

"Không có mặt tại bưu điện quỷ sẽ không bị ảnh hưởng. Đây chính là cái gọi là ba tháng thời gian an toàn. Mức độ khó khăn của việc lấy được bức thư thứ ba cũng không hề nhỏ. Bởi vì cậu không thể biết được là ai trong số những người này nhận bức thư thứ ba vào ngày này. Với lại, không một ai lại đi chắp tay tặng cho cậu bức thư thứ ba cả."

Dương Gian hỏi tiếp:

"Theo như cách nói chuyện của cậu thì dường như cậu biết được trong tay ai đang có bức thư thứ ba?"

Lý Dịch cười cười:

"Đúng là tôi có biết, nhưng vì sao tôi phải nói cho cậu biết."

Dương Gian nói:

"Tôi có thể cho cậu thêm tiền. Tôi có thể nhìn ra được, cậu căn bản không hề có lòng tin vào việc sống và đi ra khỏi bưu điện quỷ. Hiện tại cậu mới leo lên đến tầng ba, trên đó còn tầng bốn, tầng năm nữa. Thay vì tiếp tục mạo hiểm lần lượt, để rồi cuối cùng chết một cách bất đắc kỳ tử, chỉ bằng kiếm chút tiền gọi là phí an gia, đảm bảo cho cuộc sống của vợ con sau khi bản thân chết đi."

Lý Dịch hút thuốc, nói với giọng điệu phiền muộn:

"Số lượng người có suy nghĩ như tôi không hề ít. Cuộc sống của người đưa thư quá tuyệt vọng, căn bản không hề có chút xíu hi vọng nào. Tại lúc nào đó, tôi cũng tính đưa cho xong mười lăm bức thư, sau đó an toàn rời khỏi chỗ quỷ quái này. Nhưng càng leo lên cao, mức độ khó khăn khi đưa thư tăng lên, tôi liền biết đó là một chuyện quá xa vời."

"Nhưng con người mà, dù sao cũng vẫn phải sống, đúng không? Như này đi, cậu đưa cho mỗi người trong chúng tôi một ngàn vạn, tôi sẽ làm chủ, bán bức thư thứ ba cho cậu."

"Mỗi người?"

Sắc mặt Dương Gian khẽ động, lập tức nhìn ra phía sau lưng Lý Dịch.

Từ bên trong căn phòng phía sau lưng đột nhiên truyền ra động tĩnh, sau đó có hai người lần lượt đi ra.

Một nam một nữ.

Bọn họ đều là người đưa thư căn phòng số 34.

Điều khiến Dương Gian chú ý chính là cô gái kia, dáng người khá nở nang, da thịt trẵng nõn, vừa xinh đẹp vừa thành thục gợi cảm. Cô ta mặc một bộ sườn xám, cổ quàng khăn lông chồn, trông giống một vị quý phụ.

Tuy nhiên, đó không phải là điều khiến hắn chú ý, mà hắn chú ý đến đối giày cao gót màu đen dưới chân cô ta.

"Giới thiệu với mọi người một chút, đây là đồng bạn trong căn phòng số 34 của tôi, Quách U và Liễu Thanh Thanh."

Lý Dương nhỏ giọng nhắc nhở:

"Đội trưởng, cô gái này mang giày cao gót."

Sắc mặt Dương Gian vẫn bình thường, hắn chỉ nói:

"Xem ra ngay từ đầu cậu đã không nói thật, hôm nay hẳn là ngày mấy người đi đưa thư. Bức thư ở trên chiếc hòm này hẳn không phải chuẩn bị cho tôi, mà là chuẩn bị cho mấy người, đó là bức thư thư ba của mấy người."

Lý Dịch cười rộ:

"Ha ha, không sai. Lá thư này được chuẩn bị cho người đưa thư phòng số 34. Ngay từ đầu tôi có nghe được động tĩnh ở bên ngoài thì cảm thấy khá là ngạc nhiên. Bởi vì theo lý mà nói, người đưa thư sẽ không ở lại trong bưu điện quỷ quá lâu, nên xác suất đụng trúng người đưa thư của phòng khác là không cao. Dù sao thời gian đưa thư của mỗi người đều không giống nhau."

"Cho nên tôi mới đi ra để quan sát tình hình. Cậu cũng đừng có trách vì sao tôi lại lừa mấy người. Dù sao ai ở chỗ này cũng phải cực kỳ cảnh giác với mọi thứ."

Dương Gian nói:

"Không sao. Tuy nhiên tôi cũng không có dư thời gian để lãng phí ở chỗ này. Nếu đây đã là bức thư thứ ba của mấy người, vậy tôi sẽ nhận lấy. Ngoài ra, lần sau ở trước mặt tôi cậu hẳn nên thành thật một chút. Con người tôi không được hòa nhã cho lắm, nếu lỡ tức giận lên sẽ có một số việc không hay xảy ra."

Người đàn ông tên Quách U kia khẽ hừ lạnh một tiếng rồi nói:

"Không ngờ tầng hai lại xuất hiện một kẻ mạnh miệng như vậy. Lý Dịch, tôi không cảm thấy việc chắp tay nhường bức thư thứ ba cho người khác là một lựa chọn chính xác. Nếu đưa thư cho hắn, nói không chừng chúng ta lại phải đưa thêm ba bức thư nữa mới leo lên tầng bốn. Còn nếu lần này đưa thư thành công, chúng ta chắc chắn đã là người đưa thư tần bốn. Khi đó khoảng cách với người đưa thư tầng năm chỉ còn lại một bước ngắn."

Sắc mặt Lý Dịch cực kỳ âm trầm, hắn ta nói:

"Một bước kia không dễ bước như vậy đâu. Độ khó đưa thư sẽ gia tăng cực kỳ nhiều, mà chúng ta đã bỏ lỡ mất thời kỳ quan trọng. Chúng ta có thể sống đến tận giờ hoàn toàn đều là nhờ Liễu Thanh Thanh liều mạng mấy lần then chốt. Nhưng vận khí sẽ không thể chiếu cố cho chúng ta mãi được. Đối với những người đưa thư bình thường như chúng ta mà nói, khi leo lên tầng bốn, cái chết là điều hiển nhiên."

Một đường đưa thư và leo lên đến tận đây, hắn ta đã chứng kiến rất nhiều cái chết, đã quen với cảm xúc đó rồi.

Ngoài ra, trong quá trình này, chút hi vọng và tín niệm lúc đầu đẫ bị mài mòn hết sạch. Hiện tại hắn ta chỉ muốn kiếm một khoản tiền nhằm giải quyết chuyện hậu sự cho bản thân mà thôi.

Hôm nay, khó khăn lắm hắn ta mới đụng trúng một người đưa thư giàu có. Nếu bỏ lỡ lần này, hắn ta sẽ chẳng có được chút lợi ích gì cả.

Quách U nói:

"Cậu phải biết mạng quan trọng hơn tiền. Nếu chúng ta bỏ qua cỡ hội lần này, tỷ lệ sinh tồn sẽ giảm xuống, đồng thời còn phải trải qua thêm ba lần nguy hiểm nữa mới lên được tầng bốn."

Lý Dịch nói:

"Nhưng một cái chết vô nghĩa lại đáng sợ hơn."

Mặc dù hai người là đồng đội, nhưng lúc này cũng đã nảy sinh tranh cãi, chia rẽ.

Cô gái tên Liễu Thanh Thanh kia nói:

"Không cần cãi nhau về chuyện này. Hiện tại chưa ai biết đến tình hình của bức thư thứ ba này sẽ như thế nào. Dù sao chúng ta cũng chỉ nghe qua việc người khác lấy trộm bức thư thứ ba, còn cụ thể nó như thế nào thì chưa rõ. Cho nên hiện tại chúng ta cứ chờ làm rõ ràng mọi chuyện rồi hẵng thương lượng cũng không muộn."

Lý Dịch gật đầu nói:

"Như vậy cũng được."

Quách U nói:

"Cô không nên làm loạn cùng Lý Dịch. Ba người chúng ta đủ năng lực để lên tầng bốn, chứ không phải bị nhốt ở chỗ này đến chết."

Liễu Thanh Thanh không nói gì, chỉ nhìn một bên, sau đó nói:

"Hiện tại dường như chuyện này đã không còn do chúng ta quyết định nữa rồi."

Lúc này, Dương Gian đã không thèm quan tâm đến cuộc tranh cãi giữa mấy người đưa thư của căn phòng số 34, mà đi đến bên cạnh hộp thư gỡ nó xuống.

Cầm lấy thư, cũng có nghĩa là hắn tiếp nhận nhiệm vụ đưa thư.

Nhất thời, ở trong tầng ba xuất hiện một luồng gió âm lãnh thổi qua. Luồng gió âm lãnh này hình thành một vòng xoáy, thổi ào ào ở trong sân vườn.

Bụi đất bay lên, sau đó hình thành một hàng chữ xiêu vẹo.

"Người đưa thư phòng số 31 và 34 mang bức thư này đến căn phòng số 301, tòa nhà số 7, tiểu khu Minh Nguyệt, thành phố Đại Xuyên."

"Cái gì? Là người đưa thư của cả hai phòng cùng đi đưa?"

Lý Dịch thấy vậy liền trợn tròn hai mắt.

Còn vẻ mặt Dương Gian thì khẽ đọng lại:

"Địa chỉ này là địa chỉ của bức thư màu đỏ đậm dưới tầng hai."

Địa chỉ không thay đổi, điều này chứng tỏ bức thư màu vàng này và bức thư màu đỏ dưới tầng hai là cùng một nhiệm vụ.

Chỉ do thay đổi số tầng, nên mức độ khó khăn cũng thay đổi. Ở trên tầng ba, nhiệm vụ này không còn là đưa thư màu đỏ đậm nữa, mà là màu vàng.

"Đây là một nhiệm vụ đưa thư có độ khó cao. Dựa theo lẽ thường mà nói, càng nhiều người đưa thư, xác xuất thành công sẽ càng thấp. Ở đây, số lượng người tổng cộng của cả hai phòng là chín người."

Người đàn ông tên Quách U kia khẽ kiễm tra lại số người, sau khi đếm được hắn ta đột nhiên có một cảm giác sợ hãi.

Bởi vì trước giờ hắn ta chưa từng làm qua nhiệm vụ có độ khó 9 người.

"Là địa chỉ của bức thư đỏ đậm dưới tầng hai."

Đám người Dương Tiểu Hoa cũng bắt đầu cảm thấy sợ hãi.

Bọn họ chạy thế nào cũng không thoát khỏi cái địa chỉ kia, kiểu gì thì kiểu, bưu điện quỷ cũng sẽ nghĩ cách khiến cho bọn họ phải đi qua đó.

Ở chỗ gọi là tiểu khu Minh Nguyệt kia có lẽ là vùng đất của một con lệ quỷ khủng bố nào đó, ai đi đến chỗ này người đó sẽ phải chết.

Lý Dương nói:

"Đội trưởng, làm sao bây giờ? Chúng ta có đưa nó không? Hay như lúc trước, xé rách?"

Dương Gian khẽ sờ lấy bức thư, trong lòng có chút do dự.

Đúng là hắn rất muốn xé nát bức thư này, nhưng có một loại tin tức nào đó nói cho hắn biết, dường như bưu điện quỷ muốn hắn đi đến chỗ này một chuyến.

Chỗ kia rốt cục có cái gì?

Là một chuyện linh dị khủng bố giống như của Phúc Thọ Viên, hay là cái địa chỉ này có liên lụy đến điều gì đó.

"Trước tiên cứ nhìn kỹ rồi hẵng tính sau. Chứ tiếp tục xé thư như vậy nữa cũng không phải là cách. Với lại, tôi cũng muốn biết vì sao bưu điện quỷ nhất định lại muốn chúng ta đến chỗ này. Tôi khá tò mò, rốt cục chỗ kia đã phát sinh chuyện gì."

Nói xong, Dương Gian đưa bức thư cho Lý Dương.

"Kiếm chiếc hộp và bỏ thứ này vào trong, ngăn cách sự ảnh hưởng của thư. Nếu ở trong tình trạng bị ngăn cách như vậy mà chỗ kia vẫn xảy ra vấn đề, thì bưu điện quỷ không chỉ đơn thuần là một nơi chế tạo chuyện linh dị như chúng ta nghĩ lúc đầu đâu."

Đây là lần thí nghiệm thứ hai của hắn.

Ngăn cách sự ảnh hưởng của thư, và đi điều tra địa chỉ.

Hắn muốn nhìn xem liệu tình cảnh như của Phúc Thọ Viên có tiếp diễn thêm lần nữa không.

Chỉ là hiện tại trạng thái thân thể của Dương Gian không được tốt lắm, không thể chịu được nhiều giày vò như vậy. Cho nên, hắn đã quyết định rồi, lần này hắn có thể sẽ cần đến sự giúp đỡ của mấy người Phùng Toàn, Đồng Thiến.

Chỗ kia ở bên ngoài bưu điện quỷ, hẳn bọn hắn có thể trợ giúp được.



Dường như quyết định này của Dương Gian đã nằm ngoài dự kiến của những người khác.

Mấy người Dương Tiểu Hoa, Thái Ngọc, Vương Thiện còn tưởng là hắn sẽ lại xé thư, sau đó bọn họ và người đưa thư tầng ba lại gặp xui xẻo.

Nhưng không ngờ lần này hắn lại có ý định muốn đi đưa thư.

Không.

Phải nói là hắn muốn qua chỗ kia kiểm tra một chút.

Một cái địa chỉ xuất hiện tận hai lần chắc chắn sẽ tồn tại điều gì đó cổ quái.

Nhưng đúng ra chỗ kia hẳn không có gì để cho người ta tò mò mới phải chứ. Dù sao khả năng xảy ra nguy hiểm ở những chỗ như vậy cũng là rất cao.

Lý Dịch chứng kiến Dương Gian thu hồi lá thư, liền hỏi với giọng điệu không chắc chắn.

"Cho nên cậu định đi đưa bức thư này cùng với chúng tôi?"

Dương Gian nói:

"Trước khi lên tầng hai tôi từng đưa một bức thư màu đỏ đậm và tạo ra ảnh hưởng cực kỳ lớn cho bên ngoài. Nhưng tôi chưa thể xác định được ảnh hưởng này là do thư, hay là thực sự chỗ đó sẽ xảy ra chuyện. Có lẽ bức thư này sẽ khiến cho tôi biết được rõ ràng hơn về chân tướng."

"Với lại, mục đích đến chỗ này của tôi cũng không phải là vì đi đưa thư, mà là leo lên tần năm. Nếu mọi chuyện có gì đó không đúng, tôi sẽ không chút do dự mà trở về bưu điện quỷ rồi xé bỏ bức thư này."

Hắn không hề giấu diếm, mà nói thẳng ra suy nghĩ của bản thân.

Bởi vì hắn không cần thiết phải giấu diếm nó với đám người này này, dù sao điều mà hắn muốn làm thì hắn đều có thể làm, bọn họ cản không được.

Lý Dịch hơi lặng người, sau đó hỏi:

"Cậu đã xé mấy bức thư rồi?"

Dương Gian nói:

"Chuyện này có liên quan gì không?"

Người đàn ông tên Quách U ở bên cạnh lạnh lùng nói:

"Đương nhiên là có liên quan. Nếu cậu chỉ mới xé một hai bức thư thì tốt, nếu cậu đã xé ba bức thư thì không thể tiếp tục xé nữa. Bởi vì đằng sau đó không còn là việc cậu bị lệ quỷ tập kích một lần đơn giản như vậy nữa. Mà là vô số lần tập kích của lệ quỷ, đến khi nào cậu chết mới thôi."

Dương Gian hỏi:

"Trước kia xảy ra rồi?"

Lý Dịch nói:

"Đúng thế. Khi còn ở tầng hai tôi từng có nghe một người đưa thư nói qua. Ở trên tần năm có một người đưa thư không biết vì nguyên nhân gì mà lựa chọn xé bỏ bức thư trong lần đưa thư cuối cùng. Đó đẫ là lần thứ tư mà người kia xé thư. Kết quả là toàn bộ bưu điện quỷ xuất hiện lệ quỷ, những tầng khác cũng bị liên lụy."