Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 1458:



"Sau đó chuyện này lắng lại, người đưa thư tầng năm kia cũng biến mất, không một ai gặp qua người này. Nhưng người này cũng không thành công thoát khỏi khống chế của bưu điện quỷ. Khả năng cao người kia đã bị lệ quỷ giết chết, hủy thi diệt tích."

"Cho nên, việc xé nát bức thư thứ tư không chỉ hại chết bản thân, mà còn có thể hại chết những người đưa thư ở các tầng khác. Mặc dù bưu điện quỷ khá quỷ dị, nhưng chỗ này tương đối an toàn. So với những chỗ xảy ra chuyện linh dị kia, chỗ này đã coi như khá yên bình rồi. Chỉ cần chúng ta không đụng vào cấm chế, thậm chí bưu điện quỷ còn cung cấp sự bảo vệ cho chúng ta."

"Nhưng khi bưu điện quỷ bị mất cân bằng, rất nhiều người đưa thư sẽ bị liên lụy, chết một cách oan uổng."

Dương Gian cười nói:

"Cậu nói nhiều như vậy chẳng phải là đang lo tôi sẽ hại chết mấy người hay sao."

Quách U lạnh lùng nói:

"Muốn hại chết bọn tôi, vậy thì cậu cũng phải có năng lực để sống đến lúc xé nát bức thư thư tư đã. Đối với người đưa thư bình thường mà nói, chỉ riêng việc xé nát bức thư thứ nhất thôi cũng đã là cửu tử nhất sinh rồi. Chỉ có những người đưa thư đặc thù, đã đánh cắp được lực lượng linh dị mới có thể xé nát bức thư thứ hai mà vẫn còn sống. Còn bức thư thứ ba, dù đó có là người đưa thư tầng năm cũng chưa chắc đối phó được. Nếu cậu muốn tìm chết thì cứ tự mà làm thôi."

"Quách U, nói chuyện chú ý một chút."

Lý Dịch quay đầu nhắc nhở một câu.

"Tất cả mọi người đều là người đưa thư tầng ba, bình thường kiểu gì cũng sẽ gặp. Huống hồ nhiệm vụ đưa thư lần này còn rất đặc biệt. Tôi nghĩ mọi người nên đoàn kết lại với nhau, tranh thủ vượt qua nhiệm vụ lần này. Một khi đưa bức thư này thành công, toàn bộ chúng ta chắc chắn sẽ có thể lên tầng bốn. Đây không phải là đã theo như kế hoạch của cậu rồi hay sao?"

Quách U nói:

"Tôi cảm thấy những người đưa thư tầng một, tầng hai này không đáng tin cậy cho lắm. Bọn họ mới vừa leo lên tầng ba, chưa từng nhận nhiệm vụ lần nào mà giám cướp bức thư thứ ba của chúng ta. Ở trong mắt tôi, loại hành vi này chẳng khác gì đi chịu chết."

Hắn ta khá coi thường đám người đưa thư mới lên tầng này.

Cái gì cũng không biết, nửa tỉnh nửa mê, mà đã dám đi đưa bức thư thứ ba. Bọn họ căn bản không thể hiểu được bức thư thư ba của người đưa thư tầng ba đang sợ đến mức nào.

Có thể nói, bức thư thứ ba này đã hại chết không biết bao nhiêu người đưa thư rồi.

Lý Dương nhìn chằm chằm vào người kia.

"Này cậu kia, cậu nói nhảm nhiều quá rồi đó, ngay cả tôi cũng không nhịn được mà muốn xử lý cậu."

Hắn ta đã khống chế hai con lệ quỷ, không còn là tay mơ nữa, tình cảm của con người cũng dần bị xói mòn.

Quách U đối chọi khá gay gắt:

"Cậu có thể thử một chút xem liệu cậu có thể giết chết tôi không? Cậu cho rằng tôi dựa vào may mắn để leo từ tầng một lên tầng ba đấy à?"

Hắn ta không hề úy kị chút nào.

Lý Dương đề nghị.

"Đội trưởng, có cần giết một người đưa thư tầng ba để lập uy không? Tránh tình trạng có một số kẻ mắt cao hơn đầu, quấy rầy chúng ta trong quá trình làm việc."

Vẻ mặt Dương Gian vẫn như cũ, không vui không giận:

"Không cần thiết phải giết một người bình thường để lập uy. Dù sao đây cũng là lần đưa tin cuối cùng của bọn họ. Có thể sống mà lên tầng bốn không còn chưa thể biết được."

Trong khi mấy người đứng nói chuyện ở đây, tầng ba của bưu điện quỷ bắt đầu xuất hiện biến hóa.

Không biết từ lúc nào ở trên vách tường gần đó xuất hiện một lối đi tối tăm, một cầu thang gỗ kéo xuống phía dưới.

Vừa mới cầm thư, đường ra bưu điện quỷ đã xuất hiện lần nữa.

Toàn bộ mọi người đều có thể nhìn thấy con đường, bởi vì bọn họ đều là những người tham gia vào nhiệm vụ lần này.

Dương Tiểu Hoa nói:

"Cầu thang đã xuất hiện, chúng ta có thể rời khỏi đây rồi."

Lưu Minh Tân cũng chen lời:

"Mau, chúng ta mau chóng rời khỏi chỗ quỷ quái này đi, bất kể là đến đây bao nhiêu lần tôi đều không thể nào thích ứng được với nó. Vẫn là thế giới bên ngoài quen thuộc với chúng ta hơn."

Nhưng đúng lúc này, cô gái mặc sườn xám, chân đi giày cao gót đột nhiên mở miệng nói:

"Vị tiên sinh kia, nếu nhiệm vụ lần này đã do phòng số 31 và 34 cùng nhận, vậy tôi cảm thấy cậu nên đưa lá thư kia cho chúng tôi bảo quản, có được không? Dù sao đi nữa, thứ quan trọng như vậy mà mất đi thì không được tốt cho lắm."

"Cô cảm thấy đám người bọn tôi sẽ chết trước?"

Dương Gian không trả lời mà trực tiếp hỏi ngược lại.

Bức thư sẽ không bị mất một cách vô duyên vô cớ, dù sao cũng không có ai lại sơ ý đến mức độ đó. Mà chỉ có người đưa thư chết thì thư mới bị mất đi.

Cô gái tên Liễu Thanh Thanh kia mở miệng cười nói, không hề tức giận.

"Thật sự xin lỗi, tôi không có ý đó. Chẳng qua là tôi cảm thấy là thư này nằm trong tay của ba người như chúng tôi sẽ đáng tin hơn một chút."

Dương Gian nhìn người thanh niên tên Lý Dịch kia.

"Nội dung giao dịch không phải như vậy. Cậu sẽ không bội ước đó chứ?"

Trong lúc nhất thời Lý Dịch cảm thấy có chút xấu hổ, không biết nên trả lời như thế nào.

Theo lý mà nói, hắn ta đã bán bức thư thứ ba rồi, thì nhiệm vụ này đã không còn liên quan gì với bọn họ nữa. Nhưng không ngờ bưu điện quỷ lại đưa ra một yêu cầu khá kỳ quái, đó chính là yêu cầu người đưa thư phòng sô 34 tham gia đưa thư.

Kể từ đó mọi chuyện lại bị buộc trở về như lúc đầu.

Nếu thực sự đi làm nhiệm vụ, hắn ta cảm thấy ba người bọn họ sẽ đáng tin hơn một chút.

Đương nhiên bên phía Dương Gian cũng sẽ có loại ý nghĩ như vậy.

Dương Gian nói:

"Mấy người có thể không cần tham gia vào nhiệm vụ lần này. Tôi sẽ đích thân đi đưa bức thư này. Mấy người chỉ cần chờ nhiệm vụ hoàn thành là được. Bởi vì khi đến đó mấy người cũng chẳng làm được gì."

Quách U nói:

"Cậu cảm thấy mức độ khó khăn của bức thư này không lớn, nên bản thân cậu có thể hoàn thành nó đúng không? Tôi khuyên cậu nên thu hồi loại ý nghĩ ngây thơ đó đi. Đừng có thấy địa chỉ ghi ra rất rõ ràng mà cảm thấy đã tìm được chân tướng. Thực tế, khi đến chỗ kia, đến chết cậu cũng không biết chết như thế nào. Cậu chết hay không tôi không thèm quan tâm. Nhưng tôi sợ khi cậu chết ở đó lại khiến thư bị mất, làm liên lụy đến bọn tôi."

Dương Gian nói:

"Nếu mấy người cảm thấy không yên lòng thì có thể đi theo giám sát tôi. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là mấy người có thể sống sót. Tôi đã có lòng tốt nhắc nhở mấy người rồi, còn nghe theo hay không là việc của mấy người."

"Thời gian không còn nhiều nữa, Lý Dương, chúng ta đi thôi. Còn phần giao dịch như trước vẫn được giữ nguyên, cậu gửi số tài khoản đến điện thoại của tôi đi. Sau khi ra ngoài tôi sẽ cho thư ký gửi cho cậu ba ngàn vạn."

Nói xong, Dương Gian liền không chần chờ nữa, lập tức quay người đi dọc theo cầu thang tối tăm bằng gỗ kia để đi xuống phía dưới.

Mặc dù Lý Dương không hiểu vì sao lần này đội trưởng lại dễ tính như vậy, nhưng hắn ta vẫn đuổi theo.

"Chúng ta cũng đi thôi, thư đã được nhận, địa chỉ cũng đã xuất hiện, làm như thế nào là do suy nghĩ của mỗi người."

Con ngươi Dương Tiểu Hoa khẽ động, cô ta đang tự hỏi lời vừa nãy của Dương Gian.

Dương Gian không muốn bọn họ hỗ trợ hắn đi đưa thư.

Đối với bọn họ mà nói, đây là một chuyện tốt, cứ như vậy bọn họ sẽ không cần phải mạo hiểm.

Nhưng điều mà đám người Lý Dịch lo lắng cũng đúng, nếu lỡ Dương Gian chết, thư bị mất. Như vậy toàn bộ người đưa thư lần này sẽ phải chết sạch, bọn họ gần như không có khả năng sống sót.

Vừa tự hỏi, Dương Tiểu Hoa vừa đi xuống dưới.

Vương Thiện đột nhiên cười rộ:

"Xem ra lần này lại có thể ở nhà hưởng xái rồi."

Trước đó hắn ta là người đưa thư tầng một, nhưng chỉ mấy ngày lăn lộn hắn ta đã leo lên tận tầng ba. Cho nên lần này hắn ta quyết định rồi, hắn ta sẽ không đi đưa thư. Dù sao việc này cũng đã có Dương Gian đứng ra nhận rồi, hắn ta có đi theo cũng chẳng thể giúp gì. Nếu ngay cả Dương Gian cũng thất bại, thì dù hắn ta có đi theo cũng sẽ chết.

Nhưng nếu lỡ Dương Gian thành công, vậy hắn ta chắc chắn sẽ trở thành người đưa thư tầng bốn.

Nghĩ lại hắn ta cảm thấy bản thân giống như đang được đại thần mang vậy.

Hắn ta hạ quyết tâm, tiếp tục chờ đợi Dương Gian mang lên lầu. Nghĩ vậy, Vương Thiện không thèm quan tâm đến chuyện gì nữa, mà quay đầu đi theo cầu thang rời khỏi chỗ này.

Còn hai người Thái Ngọc và Lưu Minh Tân khẽ tỏ ra chút do dự, sắc mặt hơi đổi. Bọn họ là người đưa thư cũ của tầng hai và chuyện này có liên quan đến sinh mạng của bọn họ. Nên bất kể thế nào bọn họ cũng không thể có loại ý nghĩ giống như của Vương Thiện được. Giao phó sự sống chết của bản thân cho Dương Gian, đó là điều không thể nào.

Thái Ngọc đi đến và hỏi:

"Lý Dịch, cậu là người đưa thư tầng ba, tiếp theo cậu định xử lý chuyện này như thế nào?"

"Lai lịch của người thanh niên tên Dương Gian kia như thế nào, nhìn qua có vẻ khá đặc biệt."

Lý Dịch cũng không vội trả lời ngay, mà nhân cơ hội này hỏi thêm thông tin về Dương Gian.

Thái Ngọc trầm mặc một lúc rồi nói:

"Tôi cũng không rõ lắm, lúc trước hắn leo lên từ tầng một, đồng thời có chút quen biết với người thanh niên tên Vương Thiện vừa rời đi kia. Người này cũng chỉ mới leo lên tầng hai ngày hôm trước. Nhưng sau khi hắn lên tầng hai, ở đây liền xuất hiện một bức thư màu đỏ đậm. Tuy nhiên Dương Gian đã từ chối không đưa bức thư này, mà xé nát nó."

Lý Dịch cau mày nói:

"Xé nát thư màu đỏ đậm? Mấy người là dựa vào bức thư đặc thù đó để lên lầu tập thể? Không đúng, theo lý mà nói, sau khi xé nát thư màu đỏ đậm, mấy người sẽ phải gánh chịu lệ quỷ tập kích. Làm sao tầng của mấy người lại còn sống nhiều như vậy?"

"Đương nhiên là lệ quỷ đã tập kích toàn bộ người đưa thư trong tầng hai rồi. Vốn dĩ tầng hai bọn tôi có gần 20 người đưa thư, kết quả là lúc mới đến Dương Gian đã xử lý mấy người, là vì tranh giành phòng ở. Sau đó bức thư màu đỏ đậm xuất hiện, giữa chúng tôi xảy ra xung đột. Bởi vì có không ít người trong chúng tôi muốn ngă cản, không cho Dương Gian xé thư, vì thế hai bên lại nảy sinh xung đột, tiếp tục tiêu hao thêm người."

"Cuối cùng, bức thư màu đỏ bị Dương Gian xé nát, lệ quỷ xuất hiện, càng chết nhiều người hơn nữa. Ngoại trừ người thanh niên tên Vương Thiện là mới lên từ tầng một ra, người đưa thư tầng hai bọn tôi chỉ còn lại 3 người."

Lý Dịch gật gật đầu:

"Mười mấy người chỉ còn sót lại ba người? Ừm, tôi có thể hiểu được. Sau đó mấy người xử lý con quỷ kia như thế nào?"

Sắc mặt Thái Ngọc khẽ động:

"Tôi không biết cụ thể về chuyện này, chỉ biết Dương Gian đã dùng một người sống làm mồi nhử, dẫn dụ con quỷ kia. Sau đó liên thủ với người thanh niên tên Lý Dương và thành công giam giữ lệ quỷ."

Quách U kinh ngạc nói:

"Cái gì, hắn đã giam giữ được lệ quỷ? Hắn nhốt chỗ nào? Là ở trong phòng dưới tầng hai sao?"

Người tên Dương Gian kia lại chống đỡ được tập kích của lệ quỷ, không những không chết mà còn xử lý luôn chuyện linh dị.

Từ lúc nào người đưa thư tầng hai lại biến thái như vậy.

Ở bên cạnh, khóe miệng Lưu Minh Tân khẽ mang theo một chút sợ hãi, nói:

"Không, hắn không giam lệ quỷ ở trong phòng, mà nhốt nó vào trong thân thể Lý Dương. Theo như hắn nói thì đó chính là phương pháp đánh cắp lực lượng linh dị, nguy hiểm cực kỳ lớn, nhưng lợi ích rất cao."

Quách U cảm thấy khó có thể tin, hắn ta gào to:

"Cậu đang lừa tôi đúng không? Nhốt quỷ ở trong thân thể người sống, đây có khác gì tự sát đâu. Nếu trong thân thể người tên Lý Dương kia mà có lệ quỷ, thì hắn ta đã phải chết từ lâu rồi mới đúng, không thể nào còn sống và đứng trước mặt chúng ta như vậy được."

Thái Ngọc lắc đầu nói:

"Chúng tôi cũng không biết Dương Gian làm cách gì, nhưng Lý Dương cũng không chết, mà ngược lại, còn sống rất tốt. Hai người bọn tôi cũng không tận mắt chứng kiến quá trình giam giữ lệ quỷ."

"Đúng rồi, Dương Tiểu Hoa có nhìn thấy, lúc đó cô ta là mồi nhử. Nếu mấy người muốn biết thêm chi tiết thì có thể hỏi cô ta, tôi có số điện thoại của cô ta. Cho dù cô ta đã ra khỏi bưu điện quỷ cũng có thể gọi được."

Lúc này Lý Dịch rơi vào trầm mặc, hắn ta đã tin tưởng chuyện mà những người này nói.

Bởi vì mấy người này dù có nói dối cũng không thể bịa ra chuyện như vậy. Bởi bản thân chuyện này đã là một thứ gì đó quá hoang đường, người bình thường sẽ không bao giờ dùng chuyện như vậy để đi lừa người.

Lý Dịch nhìn về phía cô gái.

"Liễu Thanh Thanh, cô cảm thấy thế nào?"

Liễu Thanh Thanh gật đầu nói:

"Lời bọn họ nói là thật, người tên Dương Gian kia thật sự đã giam giữ lệ quỷ vào trong thân thể của người sống."

Quách U trợn tròn hai mắt:

"Chuyện hoang đường như vậy mà cô cũng tin? Cô đừng nghĩ tôi là một con ếch ngồi đáy giếng, cái gì cũng không biết. Điều khiến tôi kinh ngạc chính là tên Lý Dương kia vậy mà còn sống. Dương Gian vậy mà có thể giam một con lệ quỷ vào trong cơ thể của người sống."

"Đó là hai chuyện không thể nào làm được."

Đừng nói hắn ta không tin, nếu đổi lại là một số người mới ở trong giới linh dị cũng sẽ không chịu tin. Cũng giống như lúc Dương Gian biết được ngự quỷ nhân có thể khống chế con lệ quỷ thứ hai để kéo dài sinh mạng vậy.

Liễu Thanh Thanh bình tĩnh nói:

"Độ khó khăn của chuyện này là rất lớn, cực kỳ lớn, nhưng vẫn có khả năng thành công. Chỉ là điều kiện để làm được chuyện này cực kỳ hà khắc, tôi cũng không cho rằng bản thân Dương Gian có được loại năng lực này. Nếu hắn có được năng lực này, nguyền rủa của bưu điện quỷ đã không là gì đối với hắn nữa."

Lý Dịch nói:

"Thật hay giả đợi đến thành phố Đại Xuyên là thấy ngay."

"Mặc dù bức thư ở trong tay của Dương Gian, nhưng chuyến này chúng ta cũng phải đi. Để lỡ hắn ta có thất bại thì chúng ta có thể tiếp tục đi đưa thư, không thể cược tính mạng mình vào tay người khác được."

Quách U gật đầu nói:

"Vậy mới đúng, cậu cũng không nên nghĩ đến tiền hậu sự suốt ngày như vậy được, quá tiêu cực."

Giờ phút này.

Sau khi đi dọc theo cầu thang gỗ cũ kỹ để xuống dưới, Dương Gian phát hiện ra, cỗ thi thể lúc trước đã biến mất, không thấy đâu nữa.

Tuy nhiên hắn cũng không lưu ý nhiều đến chuyện này.

Khi hắn bước vào đại sảnh của bưu điện quỷ và chuẩn bị đi về phía cửa chính thì đột nhiên nghe thấy tiếng ho khan yếu ớt, bệnh trạng truyền đến.

"Khục, khục khục!"

Mặc dù tiếng ho khan chỉ có một loại, nhưng nó mang theo trọng âm quỷ dị, giống như được ho từ hai người khác biệt vậy.

"Hả?"

Dương Gian lập tức nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy ở đó đang có một người ngồi cạnh quầy hàng.

Đó chính là Tôn Thụy.

"Tôn Thụy? Sao cậu lại ở chỗ này?"

Dương Gian tỏ ra khá ngạc nhiên.

Hắn cứ nghĩ là Tôn Thụy sẽ không đến bưu điện quỷ, không ngờ y lại ở dưới tầng một, hơn nữa còn không chết.

"Đội trưởng Dương? Tình hình phía trên thế nào rồi?"

Sắc mặt Tôn Thụy rất kém, giống như một người bị bệnh sắp chết vậy. Y chống gậy đứng dậy, khập khiễng đi lại.

Dương Gian nói:

"Mọi chuyện có chút phức tạp, trước mắt tôi chỉ đi đến tầng ba. Nếu muốn leo lên tầng bốn, tôi sẽ phải đi đưa một bức thư nữa."

Tôn Thụy nói:

"Như vậy cũng đã coi là khá thuận lợi rồi. Chỉ thêm mấy ngày nữa là cậu có thể chạy đến tầng bốn. Tốc độ như vậy đã cực kỳ nhanh rồi."

Dương Gian hỏi:

"Cậu chưa trả lời câu hỏi lúc trước của tôi, vì sao cậu lại ở chỗ này?"

Tôn Thụy nói:

"Trước đó tôi có điều tra qua một vài chuyện, tìm đến một số bản khai trước khi chết của người đưa thư và phát hiện ra một vài thứ. Tôi cho rằng, mặc dù mỗi một tầng của bưu điện quỷ không tương thông với nhau, nhưng đại sảnh là tương thông. Tất cả mọi người đều phải đi qua đại sảnh này mỗi khi muốn vào hay ra bưu điện quỷ."

"Cho nên, tôi nghĩ đại sảnh mới là chỗ quan trọng nhất."

Đại sảnh là chỗ quan trọng nhất?

Ánh mắt Dương Gian khẽ nhúc nhích, hắn đưa mắt nhìn xung quanh một vòng. Đến lúc này hắn mới chú ý đến xung quanh chỗ này, ngoại trừ một vài bức tranh cũ kỹ treo ở trên tường ra, trong này chỉ còn lại một quầy hàng, không có đồ vật gì khác nữa.

"Tôi ở lại tại đại sảnh là vì muốn cắt đứt nguồn cung cấp người đưa thư cho bưu điện quỷ. Nếu người đưa thư tầng một muốn tiến vào bưu điện quỷ, bọn họ chắc chắn sẽ đi qua cửa này. Mà khi bọn họ đi vào trong này, điều đó chứng tỏ bọn họ đã bị bưu điện quỷ khống chế. Nếu tôi có thể tiếp tục đứng chặn giết người mới ở chỗ này, thì chỉ cần một đoạn thời gian nữa thôi, quy trình vận hành của bưu điện quỷ sẽ bị ngưng trệ."

"Cho dù bên phía của cậu bị thất bại đi nữa, với cách này, người đưa thư của bưu điện quỷ sẽ càng ngày càng ít. Đến cuối cùng, bọn họ hoàn toàn bị chôn vùi ở trong không gian linh dị, biến mất khỏi thế giới hiện thực."

Tôn Thụy lập tức nói ra suy nghĩ của y. Hành động này của y là đang rút củi đáy nồi, phá hư quy trình vận hành của bưu điện quỷ.

Lý Dương vội vàng nói:

"Chuyện này hẳn không thể thực hiện, dù sao ban đêm chỗ này cũng sẽ tắt đèn, có lệ quỷ du đãng, sẽ chết người đó."

Dương Gian nhìn chằm chằm vào Tôn Thụy, hắn cũng có chút kinh ngạc.

"Cậu ở đây từ tối qua đến giờ?"

Tôn Thụy khẽ gật đầu:

"Mặc dù buổi tối khá nguy hiểm, nhưng không đến mức hẳn phải chết. Chúng ta đã bị người đưa thư tầng một lừa, hoặc thứ mà bọn họ biết quá ít, nên cứ tưởng là ban đêm ra ngoài sẽ phải chết. Nhưng thực tế không phải vậy, mặc dù ban đêm có lệ quỷ du đãng bên ngoài. Tuy nhiên đó cũng là thời điểm bưu điện quỷ ngừng vận chuyển. Trong khoảng thời gian này có rất nhiều chuyện không thể tin sẽ xảy ra."

"Muốn tìm ra lỗ thủng của bưu điện quỷ, ban đêm chính là cơ hội duy nhất. Mà trùng hợp là ngay tối ngày đầu tiên gặp phải lệ quỷ tập kích, tôi đã tìm ra được một cơ hội để sống sót."

Nói xong, y liền móc từ dưới quầy ra một chiếc ngọn đèn cũ kỹ.

Dầu dùng để thắp đèn đã chuyển sang màu đen, bốc mùi, không, nó không giống dầu, mà giống một như thi thủy hơn.

Tôn Thụy nói:

"Sau khi tôi thắp sáng ngọn đèn này lên, lệ quỷ sẽ không tập kích tôi nữa. Tối hôm qua tôi đã cực kỳ thoải mái."

Ánh mắt Dương Gian khẽ động.

"Khá tương tự với quỷ nến?"

Thứ này không phải là quỷ nến phiên bản tăng cường hay sao?

Chỉ là thời gian thắp sáng của quỷ nến khá hạn chế. Còn ngọn đèn này lại có thể giúp cho Tôn Thụy chống đỡ nguyên đêm.

Đồng thời, nhìn bộ dạng của ngọn đèn này thì dầu bên trong cũng không tiêu hao nhiều.

Tôn Thụy nói, y cũng biết rõ về quỷ nến và hiểu tác dụng của nó.

"Không, thứ này tuyệt đối không giống với quỷ nến. Tác dụng của quỷ nến chỉ là ngăn cản lệ quỷ tập kích, nhưng quỷ vẫn để mắt đến người cầm nến, vẫn quanh quẩn ở bên cạnh, chờ đến khi quỷ nến bị cháy sạch."

"Còn ngọn đèn dầu này thì khác, sau khi thắp sáng nó lên, tôi căn bản không hề gặp được lệ quỷ. Dường như quỷ không phát hiện ra tôi, mà tôi cũng không nhìn thấy lệ quỷ. Dường như tôi và quỷ bị ngăn cách vậy, ánh sáng của ngọn đèn này ngăn cách tôi, cũng ngăn cách quỷ."

Dương Gian nói:

"Xem ra đây là một món vật phẩm linh dị khá đặc biệt, quan trọng hơn quỷ nến rất nhiều. Sau cậu tìm ra thứ này."

Tôn Thụy nói:

"Hồi tối khi đi lại ở trong đại sảnh, tôi không cẩn thận bấp trúng thứ này, thiếu chút nữa ngã sấp mặt, sau đó tôi liền nhặt được nó. Nhưng tôi cũng dám chắc chắn, vào thời điểm ban ngày thứ này căn bản không hề tồn tại."

Y lại đột nhiên bổ sung thêm một câu.

"Có cảm giác dường như thứ này được ai đó cố tình để ở đây vậy."

Dương Gian hỏi:

"Cậu đang cảm thấy có người nào đó cố ý đưa cho cậu món đồ linh dị quý trọng này?"

Tôn Thụy nói:

"Nếu không phải vậy thì chuyện này cũng trùng hợp quá đi. Với lại chúng ta không phải là nhóm người đưa thư đầu tiên tiến vào trong bưu điện quỷ. Nếu ngọn đèn này luôn tồn tại ở chỗ đó thì kiểu gì cũng bị người đưa thư khác cầm đi rồi."

Dương Gian cảm thấy lời này cũng có lý.

Nhưng suy đoán này có chút nằm ngoài tưởng tượng của mọi người.

Lý Dương ở bên cạnh chen lời:

"Đội trưởng, chúng ta vẫn chưa thể nào xác định được chủ nhân của tiếng giày cao gót tối hôm qua là người hay quỷ. Nếu mọi việc đúng như suy đoán của Tôn Thụy, vậy buổi tối trong bưu điện quỷ chắc chắn có thứ gì đó đang hoạt động, không hẳn đó là quỷ."

"Ý cậu là ban đêm chỗ này còn náo nhiệt hơn cả ban ngày?"

Dương Gian đang tự hỏi.

Điều hắn suy nghĩ không phải cái kia, mà chính là mục đích về sự xuất hiện của ngọn đèn ở trong tay Tôn Thụy.

Điều này nói rõ đang có người nào đó muốn giúp đỡ Tôn Thụy.

Mà việc Tôn Thụy muốn làm chính là xử lý những người mới tiến vào bưu điện quỷ, nhằm cắt đứt nguồn cung, không cho bưu điện quỷ vận hành.

Nếu người kia đưa ngọn đèn cho Tôn Thụy là muốn giúp đỡ, như vậy ngoài bọn họ ra, ở trong này vẫn còn có những người khác mong muốn bưu điện quỷ dừng lại.

Chỉ là vì một vài nguyên nhân nào đó người kia không có cách nào ra tay.

Đương nhiên, đây có thể là một âm mưu, hoặc có thể là trùng hợp.

Chỉ là trong hai trường hợp trên, Dương Gian càng thiên về cái trước hơn.

Bởi vì trong chuyện linh dị không có cái gì gọi là trùng hợp, chỉ có đương nhiên.

Cũng giống như lệ quỷ giết người vậy, đó tuyệt đối không thể nào là trùng hợp, mà là do trong lúc vô tình con người đã phát động quy luật giết người của quỷ. Chỉ là bản thân người phát động quy luật cũng không hề hay biết gì mà thôi.

Lý Dương bất chợt phát hiện ra cái gì đó, hắn ta hô to:

"Đội trưởng, anh nhìn, mau nhìn về phía này."

Dương Gian cùng Tôn Thụy đồng loạt lấy lại tinh thần.

"Sao thế?"

"Đội trưởng, bức tranh kia có phải là hơi quen thuộc đúng không?"

Lý Dương chỉ tay vào một bức tranh sơn dầu vẽ một người khá xa lạ đang treo trên tường.

Nhân vật bên trong là một cô gái dung mạo thanh tú, tóc dài, mặc một bộ quần áo màu trắng.

Cô gái này rất giống với cỗ thi thể của nữ xuất hiện ở trên tầng hai sau khi Dương Gian xé thư màu đỏ.

Dương Gian kịp thời phản ứng, ánh mắt hắn có chút biến hóa bất định.

Điều này không phải là trùng hợp, mà có một mối liên quan nào đó.

Con quỷ kia và cô gái trong bức tranh là cùng một người.

Lý Dương suy đoán:

"Là do người đưa thư bị chết ở trong bưu điện quỷ sao? Sau khi người kia chết, lệ quỷ khôi phục lại và bị bưu điện quỷ khống chế, trở thành công cụ để đối phó với người đưa thư khác?"

Người chết không thể nào biến thành quỷ, chỉ có thể thành quỷ nô. Quỷ nô chính là thi thể hoạt động dựa vào sự chống đỡ của lực lượng linh dị, nó không được tính là lệ quỷ thực sự. Chỉ có ngự quỷ nhân chết đi thì mới biến thành quỷ. Sỡ dĩ ngự quỷ nhân chết có thể thành quỷ là vì trong người của ngự quỷ nhân đã có lệ quỷ.

Nên sau khi chết quỷ chiếm cứ lấy thân thể người và tiếp tục hoạt động dưới bộ dạng lúc còn sống của người kia.

"Nhưng vì sao lại phải treo ảnh của những người này lên đây. Với lại phong cách ăn mặc của cô gái kia không giống của thời cận đại, mà giống những năm 80 90 của thế kỷ trước hơn. Nói cách khác con quỷ mà hôm trước chúng ta gặp đã chết cách đây hai ba mươi năm rồi."

Hai ba mươi năm về trước từng có người đưa thư trở thành ngự quỷ nhân, sau đó không biết vì nguyên nhân gì mà người này chết ở trong bưu điện quỷ. Sau đó con quỷ trong người khôi phục lại và bị bưu điện quỷ khống chế. Đến tận ngày hôm trước, Dương Gian xé nát thư màu đỏ đậm, con quỷ này mới lần nữa được bưu điện quỷ thả ra.

Trong đầu Dương Gian hình thành một chuỗi các sự việc với nhau.

Trong lúc suy nghĩ, hắn lại đưa mắt quan sát những nhân vật trong các bức tranh khác.

Ở chỗ này, có chừng mười mấy bức tranh, có nam có nữ, có già có trẻ, mỗi một bức tranh sơn dầu đều đại diện cho một người.

Còn việc liệu những người này còn sống không thì hắn không thể biết được.

Nhưng hắn có thể xác định được, những người ở trong bức tranh chắc chắn từng có tiếp xúc với bưu điện quỷ.

"Khoan, tranh sơn dầu."

Đột nhiên trong đầu Dương Gian lại liên tưởng đến cái gì đó, khiến cho người hắn nhất thời cảm thấy một cỗ sợ hãi cùng hàn ý.

Phong cách vẽ của bức tranh sơn dầu này rất tương tự với quỷ họa, chuyện linh dị cấp S.

Đều là những bức tranh vẽ người, phong cách vẽ giống nhau, mỗi bức tranh cũng đại diện cho một con lệ quỷ.

Nghĩ đến đây.

Dương Gian chậm rãi đi dọc theo vách tường, nhằm tìm kiếm. Ý định của hắn là muốn tìm ra một vị trí trống không có tranh, nhằm xác định liệu quỷ họa có phải là chạy từ chỗ này ra không.

Nhưng tiếc là hắn không tìm thấy dấu vết.

Không hề có dấu vết cho thấy ở đây từng có một bức tranh sơn dầu bị mất.

Ngoài ra, hắn còn có ý định gỡ tranh xuống, nhưng kết quả là đã thất bại.

Những bức tranh sơn dầu kia giống như được khảm nạm vào trong vách tường vậy, không thể nào rung chuyển, dường như nó đã hòa cùng một thể với bưu điện quỷ.

"Là do mình quá đa nghi hay sao?"

Dương Gian thầm thở dài trong lòng. Hắn thậm chí đang nghĩ liệu có phải là bản thân đang nghi thần nghi quỷ cho nên mới vô ý thức gán ghép cho một vài chuyện linh dị liên quan với nhau hay không.

Ngay cả ba mươi lăm căn phòng trong bưu điện quỷ mà cũng có thể liên tưởng đến 36 chỗ ngồi trên xe buýt quỷ, thậm chí nghĩ đến đoạn hành lang khủng bố trong khách sạn Caesar.

Lý Dương đi đến và hỏi:

"Đội trưởng, mấy bức tranh này có vấn đề gì không?"

Dương Gian nói:

"Có vấn đề hay không tạm thời vẫn còn là một điều bí ẩn. Chúng ta không cần phải quan tâm đến, chỉ chú ý một chút là được. Muốn tìm hiểu ra được nó là gì thì trừ phi chúng ta leo lên tầng năm, hỏi thăm tin tức từ đám người đưa thư già dặn kia mới được."

"Hiện tại chúng ta phải đến thành phố Đại Xuyên một chuyến. Đoạn địa chỉ này có chút đặc biệt, xuất hiện những hai lần, nên tôi muốn đi xem một chút."

"Dương Gian, thế mà cậu còn ở chỗ này, không định rời đi bưu điện quỷ hay sao?"

Đúng lúc này Dương Tiểu Hoa đã đi xuống khỏi cầu thang, cô ta nhìn thấy cả Lý Dương và Dương Gian đều ở trong đại sảnh nên có chút tò mò.

Tôn Thụy híp mắt, lộ ra nụ cười quỷ dị.

"Mọi chuyện coi như đã được chứng thực, đại sảnh mới là địa điểm chúng của bưu điện quỷ. Người này là người đưa thư tầng hai hay tầng ba?"

Dương Gian bình tĩnh nói:

"Trước đó là tầng hai, còn hiện tại đã là người đưa thư tầng ba."

Tôn Thụy nói:

"Đội trưởng Dương, không bằng tôi giúp cậu xử lý cô ta."

Dương Tiểu Hoa nhất thời vô ý lùi lại mấy bước.

Khi bị người này nhìn chằm chằm, cô ta cảm thấy một loại nguy cơ mãnh liệt. Giống như lúc bản thân đang làm mồi nhử và bị lệ quỷ nhìn ngó từ sau lưng vậy.

Dương Gian nói:

"Không cần, giết cô ta không có ý nghĩa gì cả. Với lại nhiệm vụ lần này của cô ta đang còn ở trong tay tôi."

Tôn Thụy nói:

"Vậy cứ tha cho cô ta một lần vậy. Tuy nhiên sự xuất hiện của cô ta khiến cho tôi cảm thấy một việc khá thú vị. Nếu tôi trông coi ở chỗ này đủ lâu, nói không chừng tôi chẳng những gặp được người đưa thư tầng hai, ba, mà còn có thể gặp cả tầng bốn năm."

Dương Gian nói:

"Tầng một và tầng hai đã không còn người đưa thư nữa. Bị tôi thanh lý sạch sẽ rồi. Trên tầng ba vẫn còn có người đưa thư, nhưng mỗi ba tháng họ mới phải đưa thư một lần. Còn tầng bốn là nửa năm một lần, tầng năm là một năm. Nên xác suất để cậu ngồi đây và gặp được người đưa thư tầng bốn, tầng năm là cực kỳ nhỏ."

"Với lại tôi có lý do để tin tưởng rằng, người đưa thư tầng năm không còn là người đưa thư đơn giản nữa, mà bọn họ tuyệt đối là ngự quỷ nhân. Nếu đụng phải bọn họ, tốt nhất cậu nên cẩn thận, không được chủ quan."

"Mặt khác ngọn đèn dầu ở trong tay của cậu cũng có tiêu hao, không thể tiếp tục thắp sáng mãi. Cho nên sẽ có một ngày nào đó nó cháy hết, cậu sẽ không chịu nổi đâu. Tốt nhất cậu vẫn nên rời khỏi chỗ này, chuyện còn lại cứ để cho tôi xử lý."

Tôn Thụy nói:

"Đội trưởng Dương, tôi biết cậu rất mạnh, nhưng tôi cũng có chuyện cần làm. Ở phía ngoài bưu điện quỷ là thành phố Đại Hán, là địa bàn của tôi. Một khi chỗ này bị mất khống chế, là người phụ trách, tôi sẽ không chạy được đi đâu cả. Thay vì vậy, chi bằng tôi trực tiếp xử lý luôn đống tai họa ngầm này."

"Vậy thì trước tiên cậu cũng phải sống sót được cái đã."

Tôn Thụy nói:

"Yên tâm đi, tôi không dễ chết như vậy đâu."

Dương Gian nói:

"Cậu tự biết chừng mực là tốt nhất, tôi cũng không nói thêm nữa. Chỗ của tôi cũng bắt đầu phải hành động, muốn mượn chuyên cơ riêng của cậu, đưa tôi đến thành phố Đại Xuyên một chuyến."

"Thành phố Đại Xuyên sao? Tôi nhớ người phụ trách chỗ đó chính là Lý Nhạc Bình."

Tôn Thụy khẽ nhớ lại và nói ra một cái tên:

"Tuy nhiên tôi chưa từng gặp qua người này, nghe nói hiện tại hắn ta đang là đội trưởng, có lẽ đội trưởng Dương sẽ biết đến."

"Lý Nhạc Bình? Tôi có nghe qua cái tên này, nhưng bản thân cũng chưa từng gặp mặt."

Dương Gian hơi hồi tưởng lại, nhưng không thể nhớ nổi người này.

Đó là một người xa lạ mà hắn chưa bao giờ gặp mặt.

Nhưng cái tên này lại cực kỳ quen thuộc, điều này khiến hắn không khỏi cảm thấy kỳ quái.

Dương Gian nói:

"Kệ, qua đó là biết liền. Tuy nhiên nếu đó đã là người phụ trách của tổng bộ vậy chuyện này dễ làm rồi. Ít nhất cũng có thể gọi điện nói chuyện bình thường."

Tôn Thụy nói:

"Vậy tôi chúc đội trưởng Dương cậu thuận buồm xuôi gió. Tôi ở chỗ này chờ tin tức tốt từ cậu."

Dương Gian gật gật đầu:

"Cậu cũng cẩn thận một chút. |"

Nói xong, hắn và Lý Dương cùng rời khỏi bưu điện quỷ.

Sắc mặt Dương Tiểu Hoa khẽ đổi, hơi chần chờ một lát, sau đó vội vàng rời đi nơi này.

Nếu không phải có câu nói của Dương Gian, có lẽ người kia đã giết chết cô ta rồi.

Ba người này có lai lịch gì vậy, vì sao người này lại còn ngang ngược hơn cả người kia.

Bọn họ không thể nào là người mới của bưu điện quỷ được."