Dù đang là buổi sáng, ánh nắng rực rỡ, nhưng một vài góc trong thành phố Đại Hải vẫn bị bóng tối bao phủ.
Đây là một tòa chung cư cũ kỹ.
Hộ gia đình trong chung cư vẫn sinh hoạt như mọi khi, nhưng hôm nay khi dân trong chung cư tỉnh lại thì phát hiện thời tiết thay đổi.
Bên ngoài một mảnh mờ tối, không chút ánh sáng, kỳ dị nhất là bọn họ không thấy cảnh vật bên ngoài, như thể chung cư này đã bị cô lập, hoàn toàn ngăn cách với thế gian.
Ở trong hiện thực phát sinh chuyện khó hiểu như vậy lập tức dẫn tới tất cả cư dân khủng hoảng, bọn họ định chạy khỏi nơi này, kết quả hoàn toàn lạc đường trong thế giới mờ tối không quay về được, cũng có người định cầu cứu, kết quả tất cả sản phẩm điện tử đều mất tín hiệu.
Một số người thông minh tích trữ thức ăn nước uống, trốn trong nhà không ra ngoài.
Đương nhiên, cũng có người to gan bắt đầu tìm kiếm cả khu chung cư, định tìm con đường rời khỏi đây.
Nhưng chốc lát sau, tiếng hét chói tai rùng rợn quanh quẩn trong khu chung cư.
Bắt đầu có người chết.
Trong chung cư lan truyền một sự thực khiến người cảm thấy sởn gai ốc.
Có một con ác quỷ khủng bố quanh quẩn trong tòa nhà, nhiều người đã chết trong tay ác quỷ, nguyên nhân không có biện pháp trốn chạy ra ngoài là bởi vì con ác quỷ này.
Ban đầu có rất nhiều người không tin.
Nhưng theo thời gian dần trôi qua, có người thậm chí tận mắt thấy ác quỷ loanh quanh trong hành lang, những tiếng hoài nghi mới dần biến mất.
Nhưng mà hoảng sợ và tuyệt vọng cũng lan tràn trong tòa nhà này.
Nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì tất cả hộ gia đình trong chung cư sẽ chết hết, dù ác quỷ không giết chết bọn họ, bị Quỷ Vực phong tỏa thì bọn họ sẽ chết đói, chết khác vì thiếu thức ăn nước uống.
May mà sự kiện linh dị này mới vừa bắt đầu, sự tình còn chưa nghiêm trọng đến tình trạng ấy.
Giây phút này, xuất hiện cơ hội thay đổi.
Bởi vì có một người bỏ qua Quỷ Vực phong tỏa, từ bên ngoài xâm nhập vào chung cư này.
“Kéo nguyên tòa nhà vào trong Quỷ Vực, nếu không nghiêm túc một chút thì đúng là rất dễ bỏ qua, quả nhiên còn nhiều cá lọt lưới.”
Dương Gian tay cầm thương dài màu đỏ hơi ngước đầu nhìn hướng một tầng lầu của chung cư.
Nơi đó quấy nhiễu Quỷ Nhãn của hắn, tầm nhìn bị vặn vẹo nghiêm trọng, cũng chứng minh ác quỷ lang thang trong mấy tầng lầu kia.
"May mà chị Hồng xuất hiện đoàn diệt số Quốc Vương còn lại, khiến tất cả đội trưởng không cần lo lắng bị tấn công, có thể một mình đi xử lý sự kiện linh dị, nếu không hiện tại còn phải một đám đội trưởng tụ tập cùng nhau, từng giây từng phút phòng bị kẻ địch." Dương Gian một bên nghĩ như vậy, một bên đi hướng tầng lầu kia.
Trước đó, Dương Gian chia tay với nhóm người Liễu Tam, Lý Nhạc Bình, Hà Ngân Nhi, Hà Nguyệt Liên, Lý Dương, bởi vì làm như thế hiệu suất càng nhanh một ít.
Dương Gian dọc theo thang lầu đi lên, rất nhanh đến tầng tám chung cư.
Vừa đến tầng lầu này thì mờ tối bốn phía bị xua tan, xung quanh bắt đầu trống rỗng xuất hiện từng luồng sáng xanh u ám, sau đó ánh sáng hội tụ thành từng đốm lửa ma trơi âm u lạnh lẽo, lửa ma trơi rực cháy bắt đầu châm lửa tầng lầu này, không ngừng khuếch tán lên trên.
Thời gian của hắn eo hẹp, cho nên hành động rất bạo lực, trực tiếp sử dụng Quỷ Hỏa.
Chỉ cần ác quỷ không phải thứ duy tâm thì Quỷ Hỏa rất nhanh liền có thể khóa chặt vị trí của ác quỷ.
Hơn nữa Quỷ Hỏa chỉ thiêu đốt linh dị, ảnh hưởng người bình thường có hạn, chỉ cần khống chế tốt thời gian, người bình thường căn bản sẽ không bị chút xíu tổn thương nào.
“Cháy, cháy!”
Trong căn phòng gần đó bắt đầu vọng ra tiếng thét kinh hoàng của cư dân.
Quỷ Hỏa xuất hiện dọa sợ bọn họ.
Dương Gian không để ý, hắn chỉ liếc mắt một cái rồi lên tầng chín.
Rất hiển nhiên, quỷ không ở tầng này.
Đến tầng trên, mắt Dương Gian sâu thẳm, hắn phát hiện có một lỗ hổng trong Quỷ Hỏa rực cháy, giống như có cái gì đi qua, cưỡng ép dập tắt Quỷ Hỏa nên mới để lại một con đường trống, hơn nữa khiến hắn cảm thấy vượt sức tưởng tượng là vừa rồi hắn không phát hiện có bất cứ lạ thường.
“Quỷ trốn ra Quỷ Hồ đều rất đáng sợ, Quỷ Hỏa không ngăn được cũng bình thường."
Dương Gian rất nhanh hiểu được con quỷ mà mình sắp xử lý là cấp bậc gì.
Hắn trở nên cẩn thận hơn, dọc theo con đường không thể bị Quỷ Hỏa phủ lên tiếp tục đi tới.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì phía cuối con đường này là ác quỷ.
Đường mà Quỷ Hỏa không thể phủ lên không phải đường thẳng, nó gấp khúc, Dương Gian đuổi theo, cuối cùng nhìn thấy con đường này kéo dài đi vào một hộ gia đình ở tầng này. Cửa nhà hộ gia đình này mở rộng, dường như bị cái gì mở ra.
Dương Gian có thể rõ ràng nhìn thấy trên cánh cửa còn để lại mấy dấu tay tàn khuyết, những dấu tay có màu đen, giống như bị cháy khét.
Xem ra Quỷ Hỏa không phải không có tác dụng, ít nhiều gì vẫn ảnh hưởng ác quỷ một ít.
Chỉ tiếc thời gian không đủ, nếu Quỷ Hỏa kéo dài thêm một lúc thì không chừng ác quỷ kia sẽ bị châm lửa.
Nhưng hiện tại Dương Gian không đợi kịp.
Dương Gian lập tức bước chân vào căn hộ kia.
Dương Gian mới bước chân vào liền cảm giác tầm nhìn mơ hồ, thoáng chốc không thấy gì cả.
Nhưng cảm giác mơ hồ đó biến mất rất nhanh.
Ngay sau đó Dương Gian liền phát hiện mọi thứ xung quanh đều phát sinh thay đổi lớn, căn phòng trở nên xa lạ mà lại cũ kỹ, không giống như kiểu trang trí hiện đại, ngược lại giống như là phong cách thập niên bảy mươi, tám mươi bởi vì hắn trông thấy trên vách tường còn dán hình ngôi sao cũ kỹ, ánh đèn nhiều màu.
Trên sofa màu xanh đen trải tấm vải màu trắng xám, trên bàn ở bên cạnh đặt một chiếc TV trắng đen cũ kỹ.
“Đây là cảnh tượng do linh dị hình thành, chứng minh con quỷ này từng xuất hiện thập niên bảy mươi, tám mươi, nó ghi nhớ môi trường xung quanh ở một khoảnh khắc nào đó, giờ thì dùng sức mạnh linh dị bố trí lại.” Dương Gian thấy thế liền hiểu rõ, dù sao hắn đã trải qua nhiều sự kiện linh dị, đã hiểu được rất nhiều chuyện kỳ lạ.
Dương Gian không do dự, Quỷ Hỏa lại đốt cháy, định phá hủy tất cả điều này.
Nhưng mà lần này có chút ra ngoài dự đoán, Quỷ Hỏa cũng không xua tan linh dị xung quanh, khiến căn phòng này lộ ra hình dạng vốn có, ngược lại bởi vì Quỷ Hỏa tiếp tục thiêu đốt mà trên vách tường, dưới đất chảy ra chất lỏng màu đen, mùi xác thối nồng nặc bắt đầu tràn ngập.
Giống như căn phòng này đã chết rất nhiều người, xác chết chồng chất ở góc phòng, chẳng qua chưa bị tìm ra.
Dương Gian không nói chuyện, Quỷ Bóng cao lớn màu đen ở sau lưng hắn bắt đầu vươn đi bốn phương tám hướng.
Quỷ Bóng màu đen bao trùm, hắn định phủ lên vật trung gian của ác quỷ.
Dấu tay màu đen trên cửa lớn tàn khuyết không hoàn chỉnh, không thể sử dụng, muốn kích phát linh dị của dao rựa nhất định phải có một dấu tay hoặc dấu chân nguyên vẹn.
Tùy theo Quỷ Bóng xâm nhập, linh dị của căn phòng này bắt đầu bị ảnh hưởng, vách tường tróc ra, cảnh tượng cũ kỹ bắt đầu biến mất, lộ ra hình dạng vốn có của nơi đây.
Nhưng dường như hành động này chọc giận quỷ giấu chỗ này.
Cửa phòng bỗng đóng sầm lại, một tiếng bước chân rõ ràng vang lên trong phòng ngủ.
Két két!
Cửa phòng chậm rãi mở ra, nhưng không có bóng người xuất hiện, một loại âm u lạnh lẽo khó tả đã bắt đầu lan tràn ra.
Quỷ xuất hiện, nhưng không thể bị nhìn thấy, hoặc do quỷ đã hòa thành một với xung quanh, hoàn mỹ giấu trong căn phòng này.
Dương Gian lười chơi trò trốn tìm, trong tay hắn đã cầm một chiếc đèn màu vàng hình hoa sen.
Ngọn đèn đốt với nhiên liệu là thi du kỳ dị, khi dã cháy lửa thì có thể soi ra tất cả ác quỷ ẩn giấu.
Tùy theo ngọn đèn bị thắp lên, ánh nến mờ nhạt tỏa ra, một vài thứ vốn không tồn tại xuất hiện ở trước mắt.
Dương Gian lập tức nhìn thấy thêm một bóng dáng kỳ dị xuất hiện trong ánh đèn, bóng dáng mặc áo dài, tóc bù xù xõa ra, toàn thân ướt sũng, không ngừng nhỏ nước, giọt nước mang theo linh dị của Quỷ Hồ, xem bộ dạng ác quỷ này ngâm khá lâu, dù thoát khốn vẫn bị Quỷ Hồ ảnh hưởng.
Bị ngọn đèn chiếu ra nhưng quỷ không tấn công Dương Gian, đây là bởi vì Dương Gian cũng không có kích phát quy luật giết người của ác quỷ này.
Dương Gian không định lãng phí thời gian, hắn nâng lên thương dài chuẩn bị đóng đinh ác quỷ này.
Nhưng khi Dương Gian định ra tay thì thoáng chốc thay đổi sắc mặt.
Bởi vì giờ phút này, ác quỷ này dường như cũng trông thấy Dương Gian, bắt đầu xoay cổ kêu răng rắc, khuôn mặt trắng bệch hiện ra dưới mái tóc đen dài rối xù.
Khuôn mặt kia có chút quen thuộc.
Rất giống người nào đó, không, hoặc nên nói là nàng.
Đó là em gái họ ở dưới quê của Dương Gian.
“Bề ngoài của ác quỷ không phải vô duyên vô cớ hình thành, thứ này từng tiếp xúc với em họ, hoặc chính là nàng ta. Chẳng qua đây không phải em họ hiện tại mà có thể là kiếp trước.”
Ánh mắt của Dương Gian lấp lóe, hắn lập tức liên tưởng đến chị Hồng, Hà Nguyệt Liên.
Có một số người ngự quỷ đáng sợ dù chết nhưng vẫn giữ ý thức, rũ bỏ sức mạnh linh dị của mình, thông qua phương thức không hiểu nổi sống lại trên người ai đó.
Tuy kiểu sống lại này không hoàn chỉnh, có thiếu sót, nhưng có thể khiến người ngự quỷ sống qua nhiều kiếp.
"Bắt nhốt nó."
Dương Gian nhanh chóng khôi phục tinh thần, hắn thay đổi chủ ý, quyết định bắt nhốt ác quỷ này hoàn chỉnh, có lẽ về sau cần dùng tới nó, dù sao em họ dưới quê của hắn là một điều bí ẩn, không chừng ngày nào đó trong tương lai nàng sẽ xuất hiện, lúc ấy không biết là địch hay bạn.
“Thương dài ném ra nhất định đóng đinh ác quỷ trước mắt.”
Vì bảo đảm thành công trăm phần trăm, Dương Gian thì thầm cầu nguyện.
Giây sau, thương dài bị ném ra, mang theo sức mạnh linh dị của Quỷ Cầu Nguyện.
Linh dị tập kích như vậy không có sai sót.
Trong khoảnh khắc, ác quỷ khủng bố ở trước mắt đã bị đóng đinh dưới đất.
Hết thảy thật thuận lợi.
Nhưng sau khi ác quỷ bị đinh quan tài đóng đinh thì cảnh tượng linh dị của căn phòng vẫn không biến mất, Quỷ Vực bao phủ chung cư này vẫn tồn tại.
Hiện tượng như vậy chứng minh một điều, đó là ngọn nguồn linh dị vẫn còn đó, quỷ thật chưa bị bắt nhốt."