Bản thân Dương Gian cũng không ngờ gặp một sự kiện linh dị tại đây sẽ dính líu tới vài chuyện cũ, dù sao xác suất quá nhỏ, bởi vì con quỷ này là từ thuyền u linh xuống, không phải quỷ ở đây.
Nhưng hiện giờ không phải lúc nghĩ những chuyện này.
Bởi vì quỷ còn chưa bị bắt nhốt.
Mặc dù nó bị đinh quan tài đóng đinh, nhưng hiện tượng linh dị xung quanh vẫn còn, chưa giải trừ nguy hiểm.
Dương Gian nhìn chăm chú xác chết bị đinh quan tài xuyên qua ở trước mặt mình, hắn phát hiện xác chết này sau khi bị đóng đinh thì không ngừng chảy ra chất lỏng màu đen, thời gian trôi qua càng lâu chất lỏng chảy càng nhiều, xác chết hòa tan với tốc độ mắt thường có thể thấy.
Chất lỏng màu đen lan tràn trong phòng, mùi xác thối càng nồng nặc.
Chỉ qua giây lát, nguyên cái xác đã hoàn toàn hòa tan, chỉ để lại một cây thương dài màu đỏ cắm tại chỗ.
Những chất lỏng màu đen loang ra dần thấm xuống đất, giống như hòa vào căn phòng.
Sau khi các lạ thường biến mất, trong phòng lại phát ra tiếng động lạ, sau đó động tĩnh biến mất, một tiếng bước chân rõ ràng lại vang lên.
Vẻ mặt Dương Gian nghiêm túc, rút ra thương dài màu đỏ, nhìn hướng căn phòng.
Quả nhiên.
Cùng với tiếng bước chân vang lên, một bóng dáng âm u lạnh lẽo lướt ra, nhưng bóng dáng này không còn ướt sũng, nước hồ dính trên thân thể lạnh băng đã hoàn toàn biến mất, những hiện tượng này chứng minh quỷ mới xuất hiện và quỷ bị đóng đinh rồi hòa tan không phải là một.
Quỷ đi tới phòng khách, cách Dương Gian chỉ có vài mét.
Nhưng quỷ vẫn không có tập kích Dương Gian, chỉ là tê dại đứng thẳng ở đó không nhúc nhích, giống như đang đợi Dương Gian kích phát quy luật giết người.
Dương Gian không vội vàng ra tay, bởi vì hắn biết dù đóng đinh con quỷ thứ hai thì kết quả vẫn như lần đầu, xác chết hòa tan, quỷ mới lại xuất hiện, hắn không muốn làm chuyện vô nghĩa đó, hắn định quan sát tình huống, thấy rõ quy luật, ngăn cản quỷ không ngừng xuất hiện.
Chỉ có như vậy hắn mới có thể giải quyết sự kiện linh dị này.
"Quỷ mỗi một lần xuất hiện đều bắt đầu từ căn phòng kia.” Ánh mắt của Dương Gian dời khỏi ác quỷ chuyển qua căn phòng.
Nhưng hắn vẫn không hành động, vì hắn cảm thấy tình huống như vậy hơi quen thuộc.
Đã gặp ở đâu rồi?
Đúng rồi, Dương Gian đã nhớ ra, hắn từng gặp hiện tượng linh dị như vậy trong khách sạn Grand Caesar, đó là đám người bị bắt nhốt trong khách sạn, bọn họ bị nguyền rủa, mỗi một lần tử vong đều sẽ về lại phòng của mình, mất trí nhớ sống lại, sau khi sống lại thì vĩnh viễn không thể rời đi khách sạn Grand Caesar, một khi rời đi sẽ lập tức tử vong, đến lúc đó lại sống lại từ trong phòng.
Vòng đi vòng lại, vô cùng vô tận, bản thân họ không biết chính mình đã chết bao nhiêu lần, sống lại bao nhiêu lần.
"Trên thế giới này không có quỷ giống nhau, cũng không có linh dị hoàn toàn giống hệt, nếu linh dị của quỷ này giống như linh dị của khách sạn Grand Caesar thì chỉ có một khả năng, em họ là người thành công trốn ra khách sạn Grand Caesar. Điều này có đúng như phỏng đoán của ta hay không thì còn cần kiểm nghiệm.”
Nghĩ đến đây, Dương Gian chẳng có một chút chần chừ, lập tức bước nhanh đi hướng căn phòng.
Quỷ vẫn đứng ở phòng khách không nhúc nhích, không có tập kích Dương Gian.
Cứ như thế, Dương Gian lướt qua ác quỷ, rất thuận lợi đặt chân vào căn phòng này.
Dương Gian nhớ nguyền rủa trong khách sạn Grand Caesar hình thành như thế nào, nguồn gốc nguyền rủa đến từ một tấm bia mộ, trên bia khắc tên người nguyền rủa, dưới bia đè xác của người nguyền rủa, vậy thì người bị nguyền rủa dù chết bao nhiêu lần đều sẽ sống lại gần chỗ bia mộ.
Nhưng trong căn phòng ở trước mắt không có bia mộ khắc tên nào, dường như suy đoán của Dương Gian có chút sai lầm.
"Mộ bia chỉ là vật thể chịu tải linh dị, nó có thể là mộ bia, cũng có thể là cái khác.” Dương Gian tiếp tục sưu tầm, nhưng mà vẫn không tìm được cái gì.
Nhưng giờ phút này, bên trong phòng khách lại vang tiếng bước chân.
Con quỷ kia lại lần nữa hoạt động.
Nhưng lần này không nhằm vào Dương Gian ở trong phòng, tiếng bước chân càng lúc càng xa, cuối cùng quỷ nhưng lại rời khỏi nơi này, dường như đi chỗ khác trong chung cư.
Nếu không đoán sai thì hẳn là có ai đó xui xẻo kích phát quy luật giết người của ác quỷ, bị quỷ theo dõi, cho nên quỷ mới sẽ biến đổi như vậy.
"Đi nhìn xem, có lẽ có thể hiểu rõ quy luật giết người của ác quỷ này."
Dương Gian chần chừ một lúc, cuối cùng quyết định đi theo, bởi vì hắn chẳng những muốn hiểu rõ quy luật giết người, còn muốn biết cách giết người của ác quỷ này, và sức mạnh linh dị của nó, có lẽ cuối cùng có thể thông qua những thông tin này suy đoán ra ngọn nguồn của ác quỷ rốt cuộc là cái gì.
Dương Gian nhanh chóng ra khỏi căn phòng, đuổi theo hướng ác quỷ rời đi.
Rất nhanh.
Dương Gian phát hiện ác quỷ dừng bước trước một cánh cửa lớn.
Đó là một hộ gia đình.
Cửa lớn đóng kín.
Tuy rằng linh dị quấy nhiễu nghiêm trọng làm tầm nhìn của Quỷ Nhãn vặn vẹo, nhưng Dương Gian đoán được phía sau cửa chắc chắn cất giấu một người sống, nhưng không biết kẻ xui xẻo kia đã làm chuyện gì mà hấp dẫn quỷ ở gần đó đến.
Ác quỷ âm u lạnh lẽo chậm rãi nâng bàn tay cứng ngắc lên.
Nó mới chạm vào cánh cửa mà hình dạng cửa đã phát sinh thay đổi lớn, cánh cửa hiện đại hóa thoáng chốc biến thành cửa sắt cũ kỹ, giống như trở lại thập niên bảy mươi, tám mươi.
Linh dị xâm thực nơi này, cưỡng bức thay đổi mọi thứ trong phòng.
Chưa tới một phút, mọi thứ trở nên xa lạ.
Dương Gian nhận ra hình dạng của căn phòng này giống hệt như căn phòng trước, hiển nhiên căn phòng mà hắn vừa vào vốn là phòng bình thường, chẳng qua là vì ác quỷ đến cho nên mới trở nên cũ kỹ, hiện giờ nơi này lặp lại điều đó.
Nhưng có một điểm khác nhau là người núp trong phòng chưa chết.
Két két!
Quỷ chậm rãi đẩy ra cửa sắt cũ kỹ.
m thanh này vang lên khiến người ở trong phòng cảm thấy hoảng sợ, rất nhanh vang lên tiếng hét kinh hoàng nhưng cố kiềm nén âm lượng.
Từ tiếng hét đoán được là phụ nữ, cố ý che miệng không để mình phát ra âm thanh, nhưng tiếng cửa mở kỳ dị hoàn toàn bùng nổ hoảng sợ khiến nàng không kiềm được hét lên.
" m thanh không phải nguyên nhân bị ác quỷ theo dõi, hẳn là nhân tố khác dẫn đến.” Dương Gian đang đứng sau lưng ác quỷ, hắn vẫn không có bị tập kích.
Ác quỷ chậm rãi mà vào.
Vừa vào cửa, cánh cửa sắt cũ kỹ đóng sầm lại.
Bắt đầu từ giây phút này, căn phòng này đã bị linh dị hoàn toàn phong tỏa, tuy thoạt nhìn vẫn còn cửa sổ nhưng trên thực tế người bình thường căn bản không thể nào leo qua cửa sổ trốn chạy ra ngoài, trừ phi là người ngự quỷ vận dụng sức mạnh linh dị cưỡng bức cứng rắn lao ra.
Vẫn là phòng khách quen thuộc.
Tờ báo hình ngôi sao phai màu, TV trắng đen cũ kỹ, sofa phủ vải xám, Dương Gian cảm giác chính mình ra cửa dạo một vòng quay về chỗ cũ.
Quỷ đang đi hướng phòng ngủ.
Trong phòng, một cô gái đang vô cùng kinh hoàng co ro trong góc, giờ nàng đã rõ rốt cuộc là cái gì đi vào trong phòng.
Nhưng dù kinh hoàng tột độ thì bản năng khiến cô gái này nhìn chăm chú vào cửa phòng.
Bởi vì đây là tuyến phòng thủ cuối cùng.
Nàng đang khẩn cầu, khẩn cầu ác quỷ này tuyệt đối đừng tiến vào, đừng theo dõi chính mình, hy vọng chỉ đi nhầm chỗ, sẽ quay người rời đi.
Nhưng mặc cho cô gái này khẩn cầu cỡ nào thì tiếng bước chân ở ngoài cửa đã càng lúc càng gần.
Cửa phòng vốn khóa kỹ tùy theo căn hộ biến đổi mà cũng bị biến thành cửa gỗ bình thường.
Cửa gỗ không có khóa, đẩy nhẹ là nó két một tiếng chậm rãi bị mở ra.
“Hic.”
Cô gái bịt chặt miệng không cho mình kinh hoàng thét chói tai, nhưng căng thẳng tột độ khiến cơ thể của nàng mất đi tri giác, thậm chí ngay cả ý thức vào giây phút này đều dường như bị tạm dừng.
Bởi vì nàng nhìn thấy thứ khủng bố suốt đời không thể quên.
Đó là một xác nữ kỳ dị giống như chết đã lâu, toàn thân âm u lạnh lẽo, tóc bù xù xõa ra, tùy theo cửa phòng mở ra, nàng thậm chí có thể ngửi được mùi xác thối bay tới.
Ác quỷ đi vào gian phòng.
Vách tường, trần nhà bắt đầu thẩm thấu ra chất lỏng màu đen kỳ dị.
Những chất lỏng dần dần phủ lên mọi thứ trong phòng, dường như muốn nuốt chửng cô gái.
Cô gái không thể phản kháng, bất lực trợn to mắt, mặc cho hoảng sợ và tuyệt vọng nhấn chìm mình.
Dương Gian đã quan sát được một lúc quyết định ra tay.
Thương dài màu đỏ từ sau lưng bay tới, lại lần nữa xuyên qua thân thể ác quỷ.
Một tiếng vang thật lớn.
Ác quỷ bị xuyên qua khựng lại, chất lỏng màu đen không ngừng chảy ra từ vách tường cũng biến mất.
Nhưng Dương Gian biết trạng thái đó không giữ được lâu, chờ khi xác chết hòa tan, ác quỷ mới sẽ lại xuất hiện, đến lúc đó linh dị sẽ lại xuất hiện.
“Cho ta xem vừa rồi ngươi đã làm chuyện gì để bị ác quỷ này theo dõi." Dương Gian nhìn về hướng cô gái đang kinh hoàng.
Hắn không có thời gian chờ cô gái này bình tĩnh lại, cũng lười mở miệng hỏi thăm.
Quỷ Bóng màu đen trực tiếp phủ lên.
Dương Gian muốn đọc ký ức của cô gái này, tìm hiểu mọi thứ nàng vừa làm.
Rất nhanh, ký ức của cô gái này bị Dương Gian chiếm lấy.
Dương Gian so sánh thời gian, phát hiện khoảnh khắc ác quỷ hành động là lúc cô gái này xuống giường, ra phòng khách lấy một chai nước.
Hiển nhiên, quy luật giết người cũng không phải là cô gái uống nước.
Mà là khoảnh khắc cô gái xuống giường, bởi vì giây phút đó ác quỷ có phản ứng và hành động.
"Thì ra là vậy, lúc cô gái này xuống giường thì không mang dép, đi chân trần đạp đất. Cho nên đây mới là mấu chốt bị ác quỷ theo dõi, nguyên nhân ta không bị theo dõi là bởi vì ta mặc giày, không, không chỉ riêng là hai chân tiếp xúc mặt đất, có lẽ tứ chi tiếp xúc cũng bị tính vào.”
Dương Gian hiểu ra ngay.
Nguyên tòa nhà đều bị linh dị phủ lên, chỉ cần tứ chi tiếp xúc với tòa nhà thì sẽ bị quỷ theo dõi.
Tiếp xúc với gia cụ thì không tính vào, phải chạm vào bức tường, mặt đất mới được tính."