Dương Gian đã biết quy luật giết người của ác quỷ, đồng thời cũng đại khái suy đoán được tại sao không thể bắt nhốt ác quỷ.
Bởi vì cả tòa nhà đều bị linh dị xâm thực, nói cách khác, ác quỷ đã gửi thân vào chung cư này, nơi đây thành chung cư quỷ, muốn bắt nhốt ác quỷ thì phải giam cầm chung cư luôn, nếu không thì vô luận ngươi xử lý ác quỷ bao nhiêu lần, quỷ mới vẫn sẽ xuất hiện trong chung cư.
Tình huống này cực kỳ hóc búa.
Người ngự quỷ bình thường nếu đi vào tòa cao ốc này, trước khi biết được điểm này, lỡ bị ác quỷ theo dõi thì tuyệt đối sẽ chết rất thảm, bởi vì ngươi không cách nào bắt nhốt ác quỷ, vậy có nghĩa là ác quỷ sẽ luôn tập kích ngươi, mãi đến khi mệt chết ngươi thì thôi.
Sau khi ý thức được điểm này, Dương Gian lập tức xoay người rời đi.
"Có thể . . . có thể mang ta đi cùng không?”
Cô gái được cứu thấy Dương Gian định rời đi thì nóng nảy, tuy rằng nàng không biết xảy ra chuyện gì, nhưng từ tình huống vừa rồi thì biết người đàn ông trước mắt đã giải quyết ác quỷ, cứu mình.
Nếu không tranh thủ nắm lấy cơ hội, nàng cảm thấy chính mình sẽ không có cơ hội rời khỏi đây nữa.
Dương Gian nghe lời của cô gái nói, bước chân không ngừng lại, vẫn tiếp tục bước đi:
“Ngươi đã bị quỷ theo dõi, không còn nhiều thời gian sống, nếu ngươi có thể theo kịp bước chân của ta thì ta có thể cứu một phen, nếu ngươi không thể làm được thì đành ở lại chung cư này, ta sẽ không để chậm trễ thời gian chỉ vì một người.”
m thanh của hắn lạnh lùng, nhưng vẫn cho cô gái này một cơ hội sống.
Nghe lời đó, cô gái không biết lấy đâu ra sức lực nhanh nhẹn đứng lên, vội vàng chạy hướng Dương Gian.
Cô gái không mang dép, hai chân tiếp xúc mặt đất, kích phát quy luật giết người của ác quỷ.
Nhưng hiện tại đi chân trần không sao.
Quỷ tạm thời đã bị Dương Gian đánh lui, chờ quỷ mới hình thành còn cần một chút thời gian, cho nên trong khoảng thời gian này cô gái được an toàn.
Tốc độ hành động của Dương Gian rất nhanh, hắn bắt đầu dọc theo cầu thang xuống lầu, chuẩn bị rời khỏi nơi này.
Cô gái tuy hoảng sợ nhưng vẫn luôn theo sát sau đó, không tuột lại quá xa.
Quả nhiên, khi ở trong tuyệt cảnh thì con người chỉ có hai lựa chọn, hoặc là tan vỡ chờ chết, hoặc là bùng nổ cầu sinh.
Rất rõ ràng, cô gái này vượt qua thời khắc khủng bố nhất, sau khi tìm được đường sống trong chỗ chết bắt đầu thích ứng môi trường đáng sợ này, hơn nữa nỗ lực giãy giụa cầu sinh.
Dương Gian vẫn không để ý, hắn sẽ không bởi vì một người bình thường mà gác lại hành động của mình.
Chốc lát sau, Dương Gian xuống lầu một.
Cô gái theo phía sau rõ ràng chậm một bước, giờ phút này đã kiệt sức, đang thở hồng hộc.
“Đến nhanh vậy?” Hiện giờ Dương Gian dừng bước chân, hắn nhíu mày.
Bóng dáng quen thuộc mà lại âm u lạnh lẽo lại lần nữa hiện ra.
Cảnh tượng trước mắt Dương Gian bắt đầu xuất hiện biến đổi, một gian phòng cũ kỹ thập niên bảy mươi, tám mươi trống rỗng hình thành ở trước mắt, tiếp đó cấp tốc xây dựng thành hình, chỉ vài giây là mọi thứ quen thuộc quay trở lại, vị trí Dương Gian đứng ở trong phòng khách.
Rầm!
Cửa sắt cũ kỹ đóng lại.
Dù đứng yên tại chỗ nhưng Dương Gian và cô gái theo phía sau lại bị kéo vào nơi khủng bố mà quen thuộc.
Giờ phút này, trên vách tường lại thẩm thấu ra chất lỏng màu đen kỳ dị, trong phòng ngủ lại phát ra tiếng động kỳ dị.
“Một đao của ta nhất định tách rời ác quỷ ở trong phòng.” Dương Gian tay cầm thương dài màu đỏ, hắn nhỏ giọng khẽ cầu nguyện.
Lúc này hắn không muốn lãng phí thời gian, trực tiếp vận dụng thủ đoạn linh dị lợi hại nhất để lại lần nữa đánh gục con quỷ này.
Dù chốc lát sau ác quỷ sẽ lại xuất hiện cũng không thể quấy nhiễu hành động của Dương Gian nữa.
Linh dị của Quỷ Cầu Nguyện ảnh hưởng, vật trung gian của ác quỷ trống rỗng xuất hiện ở trước mắt.
Dao rựa của Dương Gian chém xuống, cùng với nguyền rủa bùng nổ.
Trong căn phòng cũ kỹ quanh quẩn tiếng hét quái dị mà rùng rợn, căn phòng cũ xây dựng từ linh dị nhanh chóng tan biến, mọi thứ trong khoảnh khắc phục hồi bình thường.
Không còn linh dị ngăn trở, Dương Gian tiếp tục đi tới trước.
Cô gái ở sau lưng trông thấy cảnh tượng như vậy thì cực kỳ khiếp sợ, bởi vì trải qua mấy phút ngắn ngủi đã hoàn toàn phá hủy tam quan của nàng.
Không chỉ riêng là quỷ xuất hiện khiến người cảm thấy không thể tưởng tượng.
Người đàn ông này nắm giữ năng lực đối kháng với ác quỷ, cũng vượt sức tưởng tượng.
Thì ra thế giới này còn ẩn giấu nhiều chuyện không ai biết.
Lúc này Dương Gian đã xuống tầng một, đi ra ngoài chung cư.
“Chờ đã, không ra khỏi chung cư được, những người định rời đi đều biến mất trong thế giới mờ tối kia, không ai trở về, người khác hoài nghi những người đi ra chung cư đều đã chết.” Cô gái với vẻ mặt hoảng sợ lên tiếng, nàng do dự khi sắp ra chung cư này.
"Bọn họ không chết, chỉ bị lạc đường trong thế giới của Quỷ Vực, nếu thời gian lâu thì thật sự sẽ chết." Dương Gian không nói nhiều, chỉ là ngẩng đầu nhìn thoáng qua đằng trước.
Quỷ Hỏa lại cháy lên, đốt mọi thứ ở đằng trước, hình thành con đường vươn ra bên ngoài.
Phía cuối đường hình thành từ ánh lửa là thành phố Đại Hải sáng sủa ánh mặt trời.
Dương Gian đạp trên con đường do Quỷ Hỏa trải tiếp tục đi tới.
“Đây là lửa lúc trước xuất hiện trong chung cư.” Cô gái nhận ra ánh lửa màu xanh này.
Ban đầu cô gái còn tưởng là lửa cháy, nhưng chạm vào mới biết lửa này không nóng chút nào, ngược lại lạnh băng, khi đụng vào không tổn thương người.
Vốn cho rằng lửa này vô dụng, chỉ có thể chiếu sáng, nhưng giờ phút này cô gái mới hiểu tác dụng của nó là cái gì.
Thì ra lửa này không phải đối phó con người mà là đối phó quỷ.
Giống như là lửa ma trơi đốt cháy ác quỷ trong địa ngục.
Cô gái vội đi theo, cũng bước trên con đường do Quỷ Hỏa trải tiếp tục đi tới.
Chung cư ở sau lưng dần biến mất, đường nét thành phố Đại Hải xuất hiện ở trước mắt.
Đợi đến khi Quỷ Hỏa hoàn toàn biến mất.
Cô gái bỗng phát hiện mình đứng trên một con đường ở thành phố Đại Hải, ánh sáng mặt trời ấm áp chiếu xuống khiến nàng cảm thấy vô cùng ấm áp.
"Ta . . . ta trốn ra."
Dương Gian vẫn không để ý, hắn đi hướng khác, thân hình dần dần mơ hồ, biến mất trước mặt cô gái.
Cô gái phản ứng lại, bắt lấy cơ hội cuối cùng hỏi hướng Dương Gian biến mất:
"Ngươi . . . ngươi tên là gì? Sau này ta nên cảm tạ ngươi bằng cách nào?”
"Ta tên Dương Gian, không cần cảm tạ ta." Giọng nói của Dương Gian bay tới, người thì đã hoàn toàn biến mất.
Dương Gian?
Cô gái ngây ra một lúc, con người có ai đặt tên như vậy sao?
Hay là nàng nghe lầm?
Dương Gian đã đến sân thượng một tòa nhà cao tầng ở gần đó, mắt chăm chú nhìn mảnh đất trống ở trước mặt.
Mảnh đất trống đó là vị trí chung cư bị kéo vào trong Quỷ Vực.
Dương Gian muốn kéo chung cư rời khỏi thế giới Quỷ Vực, và hoàn toàn bắt nhốt ác quỷ kia.
Quỷ Nhãn mở, Quỷ Vực năm tầng mở ra, bầu trời và mặt đất lập tức bị một mảnh luồng sáng đỏ thắm bao phủ.
Dưới bốn tầng Quỷ Vực là Quỷ Hỏa đốt cháy, đến năm tầng là thuộc về Quỷ Vực của Quỷ Nhãn.
Quỷ Vực năm tầng vừa mở ra, đất trống ở trước mắt lập tức hiện ra một tòa nhà chung cư.
Sau đó Quỷ Hỏa đáng sợ thiêu đốt, trực tiếp châm lửa nguyên chung cư.
Quỷ Hỏa âm u lạnh lẽo xua tan linh dị trong chung cư.
Từng vũng chất lỏng màu đen liên tục thẩm thấu từ vách tường mỗi tầng lầu chung cư.
Sau khi chất lỏng màu đen xuất hiện thì hội tụ về một chỗ, dần hình thành đường nét phụ nữ, sau đó đường nét càng lúc càng rõ ràng, khi chất lỏng màu đen giấu trong chung cư đều chảy ra hết thì ngọn nguồn ác quỷ thật sự hiện ra.
Sau khi quỷ xuất hiện liền muốn tan vào mặt đất, nhưng dưới đất đã bị vũng nước phủ lên.
Linh dị của Quỷ Hồ phong tỏa đường lui của quỷ, khiến quỷ không có thứ gì để gửi thân, bị buộc xuất hiện ở trong hiện thực.
Dương Gian thấy vậy trầm ngâm một lúc, hắn liếc mắt bốn phía, tùy ý tìm một vật phẩm trong cửa hàng ở gần đó, là một móc treo hình con thỏ đáng yêu.
Dương Gian ném móc treo về phía ác quỷ.
Móc treo hình thỏ vừa tiếp xúc ác quỷ, ác quỷ bắt đầu tan rã, hóa thành chất lỏng màu đen dần dung nhập vào móc treo hình con thỏ.
Móc treo hình con thỏ từ màu trắng biến thành màu đen cũ kỹ, sơn loang lổ rơi ra, mắt thỏ giống như sống lại, bắt đầu kỳ dị chuyển động, trở nên rùng rợn.
Móc treo hình con thỏ chứa ác quỷ đã là một món vật phẩm linh dị.
Đây còn là vật phẩm linh dị rất dễ dàng mất kiểm soát, bởi vì bất cứ ai tiếp xúc móc treo hình con thỏ sẽ bị quỷ tập kích.
"Biết quy luật giết người và đặc tính của quỷ thì việc bắt nhốt một con quỷ trở nên đơn giản, thậm chí có thể lợi dụng loại đặc tính này chế tạo thành vật phẩm linh dị." Dương Gian đi tới, đeo bao tay vàng nhặt móc treo hình con thỏ cũ kỹ ở dưới đất lên.
Dương Gian không thu vào, tùy ý treo trên thương dài màu đỏ.
Chỉ cần không tiếp xúc thì sẽ không sao, tạm thời treo trên thương dài màu đỏ an toàn hơn, chờ về thành phố Đại Xương sẽ cất nó trong nhà an toàn.
“Đi nơi tiếp theo.”
Sau khi làm xong tất cả điều này, Dương Gian lại chạy đến địa điểm phát sinh linh dị kế tiếp.
Sau khi trải qua chuyện này, Dương Gian sưu tầm càng kỹ hơn.
Bởi vì rất nhiều linh dị đã ẩn giấu đi, trở nên khó tìm.
Dương Gian đang có một thắc mắc.
Diệp Chân đi đâu rồi?
Diệp Chân mất tích lúc đánh với Quốc Vương.
Chẳng lẽ đã bị xử lý?
Chắc không đâu, Dương Gian biết linh dị của Quỷ Chết Thay, muốn tiêu diệt Diệp Chân là chuyện cực kỳ khó khăn. Nhưng với tính cách rêu rao của Diệp Chân thì không có lý nào lặng yên như thế trong quyết chiến mấu chốt, lẽ ra hắn đã gây động tĩnh lớn rồi.
"Thôi, dù sao Quốc Vương đã bị cơ hồ đoàn diệt, hơn nữa Diệp Chân xử lý một vị Quốc Vương biệt hiệu Sát Thủ, ta cũng không có tư cách đi chỉ trích hắn cái gì, lần này hắn tổn thất rất lớn, nhiều thành viên của diễn đàn linh dị bị săn giết." Dương Gian thầm nhủ."