Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 3066: Nổi Lên Và Canh Xác



Khi Đồng Thiến, Lý Dương còn có Hà Nguyệt Liên ba người khi lần nữa mở mắt ra, thì đã nói lên họ đã thoát khỏi thế giới trong Quỷ Mộng, lần nữa trở về hiện thực.

“Cảm giác này giống như vừa ngủ một giấc, mới nằm mơ vậy.” Đồng Thiến nhíu mắt nhẹ, vừa mới mở to mắt thì hắn có chút không thích nghi với ánh nắng chói chang ở bên ngoài.

“Tuy là không thể giải quyết Hà Nguyệt Liên, nhưng vấn đề thì có lẽ đã giải quyết rồi, lần này được đội trưởng làm cho thức tỉnh, sau này nàng sẽ không dám làm bậy nữa.” Lý Dương nhìn hình dáng kỳ lạ đang mặc bộ đồ cưới ở không xa.

Đồng Thiến nói:”Dương Gian đó giờ luôn khiến cho người khác cảm thấy yên tâm, hắn đã suy nghĩ hết mọi vấn đề, chứ không lúc đó khi đối mặt với Hà Nguyệt Liên, thì áp lực của chúng ta sẽ càng lớn.”

Lúc này Hà Nguyệt Liên cũng đã thức tỉnh, giờ cả người của nàng đều toát mồ hôi, cho dù có nắm giữ lại sức mạnh linh dị đáng sợ này, nhưng lúc nãy những gì xảy ra trong giấc mộng vẫn khiến cho nàng khiếp sợ, nàng ý thức đưa tay lên, sờ lên cái khăn màu đỏ che trên đầu mình.

Đồ vật linh dị này lại không thể cản lại được sự xâm nhập của Quỷ Mộng, chứ không thì bản thân mình cũng không thua thảm hại như vậy.

Bây giờ trong lòng của Hà Nguyệt Liên đã triệt để mất đi sự phản kháng, nàng hiểu rõ Dương Gian chỉ cảnh cáo lần này, nếu còn lần sau, thì bản thân mình chắc chắn sẽ chết, không còn cách nào xoay chuyển được.

“Dương Gian nói đúng, cho dù ta có phản kháng hắn, thì sau lưng ta còn có một Trương Tiện Quang đang đợi ta, và một mình ta thật chất không cách nào cùng lúc đối phó với hai người này, cả đời ta đã định sẵn là không có tự do.”

Hà Nguyệt Liên cảm thấy tiếp tục sinh tồn như vậy có lẽ lại là một lựa chọn không tệ, ít ra hiện giờ bản thân mình có được sức mạnh linh dị khiến cho tất cả mọi người phải nể sợ, không cần phải nhìn sắc mặt của nhiều người, so với trước đây, đây chưa hẳn không phải là một sự tự do.

Sau khi nghĩ thông suốt, Hà Nguyệt Liên cũng không day dưa về việc ký ức của mình phải chăng đã bị thay đổi, và cũng không quan tâm rốt cuộc thì Dương Gian có thể sống sót bước ra từ trong huyết hồ hay không.

Nàng chỉ cần dựa vào phương thức lúc trước để sinh tồn thì được rồi.

“Xem ra ta phải gia nhập vào tổng bộ lần nữa, lần nữa bắt đầu xử lý sự việc linh dị.” Hà Nguyệt Liên hiểu rõ, bản thân mình phải thành thật, vậy thì mới an toàn, Dương Gian cũng sẽ không vô duyên vô cớ mà ra tay với mình.

Lập tức.

Nàng không có tiếp tục ở lại đây, mà chuẩn bị xoay người rời khỏi nơi này.

Nhưng mà, lúc này trong huyết hồ vẫn còn sôi sùng sục, cho dù Hà Nguyệt Liên đã ngừng dụ quỷ, nhưng linh dị trước đó vẫn còn ảnh hưởng đối với huyết hồ.

Sự thay đổi này đã khiến cho Hà Nguyệt Liên vốn định rời khỏi lại ngừng bước, sau đó từ từ trở khăn che mặt lên, nhìn về trung tâm của huyết hồ.

“Chuyện này là sao? Hà Nguyệt Liên, là ngươi làm sao?” Lý Dương cũng nhìn thấy sự thay đổi này, nên hắn đã lập tức nhìn chằm vào nàng mà hỏi.

“Ít ra bây giờ không có liên quan đến ta, phải chăng là do trước đó đã xảy ra ảnh hưởng thì ta không biết.” Hà Nguyệt Liên giải thích.

Mặt của Lý Dương nặng nề:”Trước đó ta đã cảnh cáo ngươi rồi, đừng có làm bậy, xảy ra chuyện thì ngươi cũng không gánh nổi hậu quả đâu.”

Hà Nguyệt Liên im lặng không lên tiếng, nàng vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.

Trong huyết hồ vẫn cuộn trào, lại bắt đầu trở nên đục ngầu, nhưng lần này, không phải là con chó hung dữ lao ra ngoài, ngược lại theo huyết hồ nhào lộn thì có rất nhiều tay chân tứ chi của cơ thể hiện ra, bao gồm cánh tay bị cắt cụt, còn có da thịt rách nát, và xương máu đầm lìa, thậm chí có cả đầu người không da đầu.

Nhìn từ xa, giống như là một nồi nước đang sôi.

“Những thứ đó không phải là cơ thể của Dương Gian, có thể là cơ thể của những người bị hại chết trong huyết hồ.” Đồng Thiến nhìn chằm huyết hồ mà nói.

“Mặc kệ là gì, giờ huyết hồ đã xảy ra thay đổi không thể nào dự đoán trước được, những biến hoá này là do Hà Nguyệt Liên gây ra, nàng biết khi dụ quỷ sẽ ảnh hưởng đến thăng bằng linh dị trong huyết hồ, giờ ta chỉ hy vọng đừng có phá hoại việc của đội trưởng, chứ không thì sẽ rất phiền phức, chúng ta thật chất là không thể nào giải quyết được tình hình này.” Lý Dương nói.

“Đừng có gấp gáp, xem tình hình như thế nào đã rồi tính.” Đồng Thiến nói.

Mấy người họ tiếp tục quan sát.

Theo thời gian trôi qua huyết hồ càng cuộn càng mạnh hơn, và những thứ nổi ra càng khiến người ta nổi da gà.

Mới đầu chỉ là các chi khiếm khuyết trên cơ thể, sau đó là một số cơ thể hoàn chỉnh, giống như nữa cái xác, đôi chân của người chết.

Các chi này đều có cùng một đặc điểm, đó là sau khi bị huyết hồ nhuộm qua đều là màu đỏ, giống như bị lột da vậy.

Và cuối cùng là, bắt đầu có một cơ thể hoàn chỉnh nổi lên.

Những xác chết kia nhìn không giống xác chết của người sống, bởi vì xác chết người sống sẽ bị huyết hồ hòa tan, không cách nào bảo quản được, cho nên những xác chết kia chắc chắn là ác quỷ, nhưng ác quỷ ngâm trong huyết hồ, không thể nào thức tỉnh được, cho nên chỉ có thể tồn tại dưới dạng xác chết.

Mỗi một cái xác đều đại diện cho một con ác quỷ.

Không biết trong huyết hồ đã ngâm bao nhiêu con ác quỷ.

“Đây tuyệt đối không phải vũng máu do ác quỷ của Nghiêm Lực thức tỉnh mà tạo thành, Quỷ Huyết của hắn không đáng sợ như vậy, có thể ngâm từng con ác quỷ vào trong đó, ta đoán Quỷ Huyết của Nghiêm Lực chỉ là vật dẫn, còn Quỷ Huyết hình thành đã kết nối với một nơi linh dị đáng sợ nào đó, xác của những con ác quỷ được nổi lên từ một nơi nào đó, cũng giống như Quỷ Hồ của Dương Gian vậy, chỉ một vũng nước nhỏ thì có thể kết nối được với Quỷ Hồ thật sự.

Đồng Thiến vừa nhìn vừa nghiêm túc mà phân tích.

“Có lý.” Lý Dương cũng gật đầu, cảm thấy suy đoán của Đồng Thiến rất chính xác.

Nếu như Quỷ Huyết chỉ như trên hồ sơ ghi vậy thì làm sao có thể giúp đội trưởng tìm kiếm thằng bằng linh dị được, chắc chắn sẽ có một mặt mà không ai biết được, và hiện tượng bây giờ có thể đã trình diện ra mặt mà không ai biết được.

Những xác chết trôi ra khỏi huyết hồ không bị chìm xuống mà nổi trên huyết hồ, chỉ một lúc sau, những xác chết đã lấp đầy vũng huyết hồ, nhưng huyết hồ vẫn còn lăn tăn, vẫn còn những xác chết không ngừng mà nổi lên, những xác chết mới đó chèn ép những xác chết trước đó.

Do đó có không ít xác chết bắt đầu được chèn ép ra khỏi huyết hồ, nhào lộn lăn vào bờ.

Các xác chết đầy máu me một khi thoát khỏi huyết hồ, máu trên đó cũng trôi đi rất nhanh, đến cuối cùng xác chết đã hồi phục hình dạng ban đầu.

Và khi đã không còn sự hạn chế của Quỷ Huyết, các xác chết vốn yên ắng lại bắt đầu có dấu hiệu thức tỉnh.

“Không hay rồi, các ác quỷ ngâm trong huyết hồ đang muốn thức tỉnh.” Lúc này sắc mặt của Lý Dương đột nhiên thay đổi.

“Để ta xử lý.” Hà Nguyệt Liên im lặng nãy giờ đã mở miệng nói.

“Ngươi?” Lý Dương đang chuẩn bị ra tay và lập tức nhìn qua nàng.

Hà Nguyệt Liên cũng không có nói nhiều, nàng biết bây giờ bản thân mình phải làm cái gì đó để chứng minh giá trị của mình, nếu thật sự không quan tâm, thì nói không chừng mình lại bị kéo vào trong thế giới trong Quỷ Mộng nữa.

Biết rõ điểm này nên nàng ra tay không hề do dự và cũng không có làm biếng.

Nhân lúc các xác chết trong huyết hồ chưa hoàn toàn thức tỉnh, Hà Nguyệt Liên dùng đến linh dị của Quỷ Hoạ, bắt nhốt toàn bộ xác chết vào trong thế giới Quỷ Hoạ, để tránh làm nguy hại đến thế giới hiện thực.

Rất nhanh.

Trong tay của Hà Nguyệt Liên lại có thêm một bức tranh sơn dầu.

Thế giới trong tranh sơn dầu là một vùng đất hoang dã, chính giữa vùng đất hoang dã này có một huyết hồ, bên cạnh huyết hồ có chất đầy các xác chết kỳ lạ.

Và trong thế giới hiện thực, huyết hồ vẫn còn, nhưng các xác chết bên cạnh đã mất đi không ít.

Hà Nguyệt Liên lợi dụng linh dị nên có thể dễ dàng tạo ra một bức tranh sơn dầu, và một bức tranh sơn dầu là một thế giới linh dị, và mỗi một bức tranh sơn dầu đều liên kết với nhau, cuối cùng sẽ tạo thành một không gian linh dị lớn tới không thể nào tưởng tượng được, và trong không gian linh dị này thậm có còn có người sống sinh hoạt trong đó.

Nhưng mà một khi bước vào trong thế giới tranh sơn dầu thì cũng có nghĩa là phải chấp nhận sự chi phối của Hà Nguyệt Liên.

Sau khi dọn dẹp một mớ xác chết, trong huyết hồ vẫn còn có xác chết máu nổi lên.

Hà Nguyệt Liên liên tiếp dọn dẹp mười mấy lần, tranh sơn dầu tập hợp lại thành mười mấy bức, cuối cùng thì xác chết đã không còn nổi lên trong huyết hồ nữa.

“Không thể không nói, Hà Nguyệt Liên này đích thật là một đội trưởng sở hữu sức mạnh rất lớn của linh dị, nếu như chỉ dựa vào ta và Đồng Thiến thì khó mà xử lý đống xác chết máu này.” Trong lòng Lý Dương suy nghĩ.

Mọi người lại đợi thêm một chút.

Huyết hồ từ từ có xu thế yên ắng.

“Ta đã xử lý xong các việc còn lại, ta phải đi đây.” Hà Nguyệt Liên không còn nhìn thấy xác chết nổi lên, nàng đang chuẩn bị rời khỏi.

“Đợi chút, hình như còn có một cái xác chết.” Đột nhiên, ánh mắt của Đồng Thiến ngừng lại trên hình dáng của một người trong huyết hồ.

Với hình bóng âm u này hiện lên, và hình như đây cũng là cái xác chết cuối cùng nổi lên trong huyết hồ.

Hà Nguyệt Liên chuẩn bị ra tay thu dọn cái xác cuối cùng này nhưng sau đó nàng lại ngơ ngác.

Cái xác cuối cùng nổi lên không phải là ai khác, mà người đó là Dương Gian một người đàn ông khiến cho nàng phải khiếp sợ.

“Là cái xác của Dương Gian.” Đồng Thiến cũng nhận ra, trên mặt lộ ra thần sắc khó mà tin được.

“Cái xác của đội trưởng.” Lý Dương có chút kinh ngạc, đã bước lên một chút, nhưng do có sự uy hiếp của cây thương dài màu đỏ, nên hắn vẫn giữ khoảng cách tương đối an toàn.

Nhưng mà hắn không có nhìn nhầm.

Cái xác cuối cùng trong huyết hồ nổi lên thật sự là Dương Gian.

Nhưng vào lúc này, Dương Gian ở trong huyết hồ không có bất kỳ động tĩnh gì, cái xác cũng không có thối rữa, nhìn giống như vừa mới tắt thở, chỉ là lặng yên trôi nổi trên mặt nước.

Hà Nguyệt Liên đứng kế bên cạnh huyết hồ nhìn cái xác của Dương Gian lại chìm vào trong im lặng, không biết nên làm sao.

Sự im lặng này duy trì được một lúc.

Cuối cùng Lý Dương đã mở miệng ra nói:”Cái xác của đội trưởng không được động vào, hãy để tại đây đợi ngày đội trưởng tỉnh lại, Hà Nguyệt Liên, ngươi giờ có một nhiệm vụ mới, đó là ở đây canh chừng cái xác của đội trưởng, đến khi hắn tỉnh lại.”

Hà Nguyệt Liên từ từ xoay qua nhìn hắn.

“Ngươi không được từ chối, hiện giờ không biết có bao nhiêu người ngự quỷ đã biết đội trưởng đang ngâm trong huyết hồ, người nhắm đến đội trưởng cũng không ít, nếu như để đó không quan tâm, vậy thì nói không chừng cái xác sẽ bị cướp mất, một khi cái xác của đội trưởng rời khỏi huyết hồ, vậy thì quá trình đội trưởng giá ngự Quỷ Huyết sẽ bị gián đoạn, đến đúng đó ngươi cảm thấy có thể không liên quan đến ngươi sao?”

Ánh mắt của Lý Dương chớp nháy.

Hắn đương nhiên biết được ý đồ của Hà Nguyệt Liên, nhưng càng như thế thì càng nên để nàng canh giữ cái xác của đội trưởng.

Bởi vì chỉ có nàng mới có thể cản lại được những người có lòng dạ không tốt.

Và hiện giờ đội trưởng vẫn chưa chết, vẫn còn trong thế giới Quỷ Mộng, nói không chừng lúc này đang quan sát tình hình xung quanh, do đó cái xác của đội trưởng là một thứ trói buộc Hà Nguyệt Liên, một khi nàng dám làm loạn, vậy thì thứ đợi nàng sẽ là vào trong giấc mộng lần hai.

Đồng Thiến đứng bên cạnh cũng suy nghĩ một lúc, lập tức cũng hiểu được sự sắp xếp của Lý Dương.

Hà Nguyệt Liên lần nữa im lặng, nhưng lần im lặng này duy trì không có lâu, rất nhanh giọng nói đã được truyền ra từ tấm khăn che mặt:”Được, ta đồng ý.”

Nàng không còn sự lựa chọn, bởi vì nàng cảm thấy cái xác của Dương Gian như đang nhìn chằm vào mình.

Nàng nhất định phải làm tốt người canh xác này.

Chứ không e là sẽ không thể ra khỏi thành phố Đại Xương được."