Khủng Bố Sống Lại [C]

Chương 3067: Tình Thế Ác Liệt



Hà Nguyệt Liên không còn sự lựa chọn chỉ có thể đồng ý canh giữ cái xác của Dương Gian.

Và việc này đã được quyết định như vậy, ở đây lần nữa hồi phục yên tĩnh.

Đồng Thiến và Lý Dương không còn tiếp tục ở lại đây, họ đã trở về thành phố Đại Xương, bởi vì còn có rất nhiều việc đang đợi họ về xử lý, không thể cứ ở lại huyết hồ này được.

Bởi vì do có Hà Nguyệt Liên, mà cái xác của Dương Gian đã được bảo đảm, những người ngự quỷ khác cũng không dám tới gần khu này, thậm chí ngay cả bước vào thành phố Đại Xương cũng không dám.

Và mới mấy ngày trôi qua, tổng bộ lần nữa thông báo một tin tức.

Hà Nguyệt Liên phục chức, lần nữa lại trở thành đội trưởng.

Tin tức này đã khiến cho cả giới linh dị đều bị chấn động.

Bởi vì ai cũng biết thời gian Hà Nguyệt Liên phục chức và việc nàng bước vào thành phố Đại Xương cách nhau không được nhiêu ngày, đây phải chăng là nàng đã xác nhận rằng Dương Gian vẫn còn sống, cho nên mới chịu thuần phục mà lần nữa gia nhập vào tổng bộ?

Tin tức rõ ràng như vậy, đã khiến cho những ai đang muốn nổi loạn đều phải dẹp bỏ ý nghĩ, đồng thời các nguy cơ tiềm ẩn trong thành phố Đại Xương cũng bị hoá giải.

Chỉ là, thời gian từ từ trôi qua, sự việc linh dị ngày càng nhiều, cho dù là khu vực có đội trưởng quản lý, cũng từ từ xuất hiện dấu hiệu nổi loạn.

Nhưng mà với sự việc linh dị ngày càng nhiều, đồng thời trong giới linh dị cũng bắt đầu xuất hiện các người ngự quỷ mới, trong đám người ngự quỷ này có không ít người phát triển nhanh chóng, thậm chí còn có mấy người đã tạo ra một số tiếng tăm.

Nhưng đám người ngự quỷ mới này xuất hiện không có nghĩa là cục diễn sẽ thay đổi theo hướng tốt, mà ngược lại càng tệ hại hơn.

Bởi vì rất ít người ngự quỷ mới xuất hiện gia nhập vào tổng bộ, mà họ lại chiếm đóng mỗi góc trong thành phố, với cách của mình mà sinh tồn, trong đó có một số người đã đem đến cho thành phố rất nhiều rắc rối, cũng có một số người đem tới trật tự mới cho thành phố.

Và tổng bộ do thiếu người trầm trọng, cho nên đối với sự trói buộc người ngự quỷ dân gian vô cùng thấp, cộng thêm việc Dương Gian vẫn chưa tỉnh, không cách nào tập hợp đội trưởng, đặt ra trật tự mới, dẫn đến giới linh dị bắt đầu bước vào một thời kỳ hỗn loạn.

Với sự thay đổi này, chỉ trong vòng hai tháng mà thôi, nếu như tính từ lúc Dương Gian bắt đầu chìm vào giấc ngủ, thì vẫn chưa vượt quá năm tháng.

Chỉ trong vòng năm tháng, giới linh dị hình như đã bước vào một thời đại mới.

Đám người cũ hình như đã bị lãng quên, thậm chí ngay cả Dương Gian cũng rất ít người quan tâm nữa, nếu như có người nhắc đến, thì cũng chỉ là câu trả lời: chắc cũng đã chết rồi.

Nhưng mà cũng không ai dám đi xác nhận tính thật giả của tin tức này.

Bởi vì Hà Nguyệt Liên vẫn đang quanh quẩn gần huyết hồ, đang canh chừng cái xác của Dương Gian.

Trong thời gian ngắn, thành phố Đại Xương cũng thay đổi không ít.

Thật ra ác quỷ trong người Vương Dũng đã thức tỉnh, không thể nào kiềm lại, nhưng hắn lại không lợi dụng Gương Quỷ để sống lại, bởi vì Vương Dũng cảm thấy trong thời đại này không thể không có sức mạnh linh dị, cho nên trước khi ác quỷ trong bản thân mình thức tỉnh, hắn đã không ngừng giải quyết sự việc linh dị, từ trong tay của Lý Dương đổi lấy một cơ hội, một cơ hội nằm trong quan tài.

Lý Dương không có từ chối, hắn cũng có ý muốn Vương Dũng thử nghiệm, cho nên đã đồng ý cho hắn nằm trong quan tài màu đỏ.

Kết quả cũng không tệ lắm.

Vương Dũng không chết, ác quỷ thức tỉnh đã được áp chế, nhưng cái giá phải trả là, hắn sẽ bị nhốt trong quan tài màu đỏ không cách nào ra ngoài được.

Lâm Uẩn Huy nói với Vương Dũng, nếu như trong thời gian dài nằm trong quan tài, vậy thì có thể vào một ngày nào đó linh dị của bản thân sẽ chìm trong yên tĩnh, sau này sẽ có cơ hội lần nữa rời khỏi quan tài.

Vương Dũng rút lui chỉ là một sự khởi đầu.

Tiếp theo, linh dị trong bản thân Huỳnh Tử Nhã cũng ăn mòn quá nghiêm trọng, không thể không nghĩ ngơi, tuy là tạm thời chưa đến nỗi ác quỷ thức tỉnh, nhưng mà linh dị ăn mòn này nếu không ngăn cản, thì thời gian ác quỷ thức tỉnh cũng không còn xa.

Lý Dương và Đồng Thiến tuy hai người đã rất tận tâm tận lực với công việc, nhưng mà cũng không giảm được tần số xử lý sự việc linh dị, bởi vì họ mà cứ tiếp tục công việc với tốc độ cao như vậy, thì họ cũng sẽ bị hao sức tới mức ác quỷ thức tỉnh.

Và cứ thế tiếp tục như vậy thì hậu quả sẽ là các sự việc linh dị ở các gần thành phố Đại Xương sẽ không ngừng tăng lên.

Tin tức xấu một việc nối tiếp một việc, thậm chí ngay cả đội trưởng cũng xảy ra chuyện.

Trong ba ngày gần đây Liễu Tam đã bị mất tích, biệt vô âm tín.

Đây là tin tức quan trọng được tổng bộ truyền tới.

Có người đoán Liễu Tam cũng giống như Dương Gian cũng đang đối mặt với ác quỷ thức tỉnh, cần phải đi giải quyết vấn đề của bản thân, cũng có người đoán Liễu Tam đang trốn tránh trách nhiệm của đội trưởng, thấy tình hình không ổn nên đã trốn đi, và cũng có người đoán Liễu Tam và người chiêu hồn Hà Ngân Nhĩ đánh nhau, có thể đã bị Hà Ngân Nhi giải quyết.

Cho dù là có suy đoán cỡ nào, thì Liễu Tam cuối cùng cũng bị mất tích.

Với cục diện này, lại giảm bớt một đội trưởng, tổng bộ cũng có chút khó duy trì, nếu như không xuất hiện chuyển biến, thì e là tổng bộ sẽ không thể tồn tại được nữa.

Cùng lúc đó.

Thành phố Đại Hán, trong bưu cục quỷ.

Lúc này người quản lý bưu cục quỷ Tôn Thụy đang ngồi trên ghế, nhìn ra ngoài đường ngày càng ít người, bất giác mà đã than thở.

Mấy tháng nay thành phố Đại Hán đã xảy ra thay đổi ra sao hắn đều biết rõ.

Lúc đầu trên đường thành phố Đại Hán cũng rất nhộn nhịp đông đúc, mọi thứ đều vô cùng bình thường, nhưng sau này trên đường xảy ra mấy vụ quậy phá, và mỗi một lần quậy phá người trên đường lại ít đi, đến bây giờ, con đường vốn nhộn nhịp đông đúc đã trở nên trống vắng, lâu lâu chỉ có vài người gấp gáp bước qua.

Và nguyên nhân cũng rất đơn giản.

Các con đường gần bưu cục quỷ đã xuất hiện sự việc linh dị, và cũng đã duy trì được một thời gian, vẫn chưa được giải quyết.

Tôn Thụy là người phụ trách thành phố Đại Hán, lúc này bị nhốt trong bưu cục quỷ cũng hữu tâm vô lực.

Hắn không có cách nào rời khỏi nơi này để đi ra ngoài giải quyết sự việc linh dị, chỉ có thể trơ mắt ra mà nhìn mọi thứ xảy ra.

“Ngay cả thành phố Đại Hán mà còn như thế, thì đừng nói tới ở những thành phố khác.” Tôn Thụy hiểu rõ về cục diện bên ngoài đã rất tệ.

“Tôn Thụy, Phùng Toàn và Vệ Cảnh bị chôn dưới mồ đất vẫn chưa có động tĩnh gì sao?” Lúc này lão Ưng xuất hiện trong bưu cục quỷ, vừa bước ra khỏi phòng đã hỏi câu bữa giờ vẫn hay hỏi.

Tôn Thụy không có quay đầu, chỉ đang cầm cây gậy, nhìn ra ngoài đường vắng lặng mà nói:”Bây giờ Phùng Toàn và Vệ Cảnh có thể từ trong mồ đất bước ra hay không thì cũng đã không còn quan trọng nữa, họ đã bỏ qua giao đấu với tổ chức quốc vương, cũng bỏ qua thời đại linh dị bùng phát, cho dù bây giờ họ có lập tức xuất hiện, bước ra bưu cục quỷ, thì ảnh hưởng cũng không được bao nhiêu.”

“Quá trễ rồi, mọi thứ đã quá trễ.”

Hắn lắc đầu, không còn kỳ vọng vào Phùng Toàn và Vệ Cảnh.

“Lúc này ta hãy nghĩ, có nên khởi động lại bưu cục quỷ, tình hình bây giờ trở nên ác liệt như vậy, khởi động lại bưu cục quỷ có lẽ sẽ giúp ích được.” Tôn Thụy cúi đầu suy nghĩ.

Lão Ưng nói:”Vậy thì lại phải bắt chiêu mộ tín sử, lại có rất nhiều người sẽ chết.”

Tình hình bây giờ, số người chết ở bên ngoài cũng không ít.” Tôn Thụy nói.

Nếu như thế thì, lúc trước Dương Gian kết thúc bưu cục quỷ rõ ràng là vô ích, mọi thứ lại trở về vị trí ban đầu.” Lão Ưng nói.

“Phải đi một vòng mới biết được, có lẽ khi quay về vị trí ban đầu lại là tốt nhất.” Tôn Thụy thở dài:”It ra lúc đó linh dị vẫn chưa bị mất khống chế, không giống như bây giờ, không những linh dị không cách nào khống chế, mà ngay cả kiếm người giải quyết sự việc linh dị cũng không có.”

“Lúc trước không có sự việc linh dị, không phải là do có bưu cục quỷ, mà là trước đó sự việc linh dị vẫn còn trong phạm vi khống chế, tác dụng của tín sử chỉ có thể giúp cho mọi việc trở nên tốt hơn, chứ không làm được đưa than trong tuyết.” Lão Ưng nói.

Tôn Thụy nói:”Vậy thì chưa chắc, nếu như bưu cục quỷ vẫn hoạt động bình thường, vậy thì tín sử lầu năm trong tay ta ít nhất có đến hai mươi mấy ba mươi người, cộng thêm sau này không ngừng đào tạo, thì chỉ một bưu cục quỷ cũng có thể bằng nửa cái tổng bộ, và nếu như Hà Nguyệt Liên có thể phối hợp với ta thì, ta có thể giải thoát các vong hồn trong tranh sơn dầu ra ngoài, vậy thì người ngự quỷ trong tay có đến gần một trăm người, vậy thì ta ít nhất có thể ổn định mười cái thành phố, cùng với các tình hình xung quanh.”

“Đây là trạng thái lý tưởng.” Lão Ưng phá vỡ hoang tưởng của hắn.

“Ngươi nói đúng, bây giờ có khởi động lại bưu cục quỷ thì cũng không kịp đào tạo tín sử rồi.”

Tôn Thụy nói:”Bởi vậy bây giờ ta cảm thấy, phải chăng lúc trước đã làm sai rồi? Không, lúc đó Dương Gian không có sai, bưu cục quỷ bị mất khống chế thì đích thực sẽ tạo thành một tai họa rất lớn, hắn đã phá bỏ tai họa này, làm rất tốt, là do ta làm không tốt, người quản lý đời thứ tư ta đây thật thất chức mà, không suy nghĩ nguy cơ trước, để chuẩn bị sẵn cho sau này.”

Hắn bây giờ lại bắt đầu tự trách, cảm thấy bản thân mình quá bình thường và vô dụng.

Dương Gian đã đẩy mình lên tới vị trí này rồi, nhưng bản thân mình lại không làm được gì.

“Không được, ta phải làm một cái gì đó, không thể cứ vậy được.”

Lúc này hình như Tôn Thụy đã nghĩ thông ra gì, hắn nhanh chóng đứng dậy, sau đó cầm cây gậy mà xoay người đi đến đại sảnh lầu một.

Trên bức tường đã treo đầy tranh sơn dầu.

Mỗi một bức tranh sơn dầu đều là chân dung của một nhân vật, đó đều là tín sử lúc trước trong bưu cục quỷ.

Có sức mạnh linh dị nào đó đã bảo lưu lại mọi thứ của tín sử lúc còn sống.

Nhưng mà các tín sử lầu năm này chỉ có thể xuất hiện trong bức tranh sơn dầu, không cách nào bước ra khỏi hiện thực.

Chỉ khi dựa vào linh dị của Quỷ Hoạ, thì tín sử lầu năm mới có thể xâm nhập vào hiện thực.

“Một người thì suy nghĩ không được gì, nhưng một đám người cùng suy nghĩ thì sẽ nghĩ ra.” Tôn Thụy không suy nghĩ một bên, mà hắn đã quyết định tập hợp tất cả tín sử lầu năm để cùng suy nghĩ ra một phương án tốt nhất.

Đám tín sử lầu năm này không một ai là bình thường cả, đều là trước đây thông quá các cửa ải mà tồn tại.

Tôn Thụy nhờ họ giúp là rất chính xác

Nhưng mà trong lúc Tôn Thụy đang cố gắng thì ở một bên khác, lại có người không chống cự được.

Đó là Vương Sát Linh ở thành phố Đại Đông.

Lại qua được hai tháng, Vương Sát Linh cũng đã tới cực hạn, hắn sắp chết, không thể nào chống đỡ được nữa, vấn đề ác quỷ thức tỉnh vẫn đang hành hạ hắn.

Nếu Dương Gian còn sống thì, thì có lẽ sẽ suy nghĩ cho hắn một bao thuốc bắc, để kéo dài sự sống cho hắn.

Nhưng giờ Dương Gian đang tỉnh mịch, hắn cũng không ngờ bản thân mình lần này lại tỉnh mịch lâu đến vậy, và cũng có rất nhiều chuyện hắn cũng không có suy nghĩ tới.

Cảm nhận được sự sống của mình không còn nhiều nhưng lại phải miễn cưỡng thêm ba ngày, đến ngày thứ tư lúc trời gần tối đã gọi cho một số điện thoại, ra một lệnh cuối cùng:” Đời thứ tư của Vương gia nhất định phải trong hôm nay ra đời.”

“ Được, việc này ta lập tức đi xử lý ngay.” Điện thoại bên kia là giọng của một người đàn ông, nhìn có vẻ không giống như người ngự quỷ.

“Sau khi đứa bé chào đời hãy lập tức thông báo cho ta,.” Vương Sát Linh nói, lúc này giọng của hắn trở nên khàn khàn kỳ lạ.

“Nhiều nhất thì cũng chỉ trong vòng một tiếng, xin Vương tổng yên tâm”. Ở đầu dây điện thoại bên kia đã bảo đảm.

Rõ ràng là Vương Sát Linh đã sớm chuẩn bị từ trước, đợi cũng là đợi ngày hôm nay.

Khi giọng nói thông qua điện thoại vừa dứt lời.

Một xe cấp cứu tư nhân đã nhanh chóng chạy tới một thôn quê không nổi bật."